Hôm nay,  

Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ

3/8/200800:00:00(View: 12603)

Biểu tình trước lãnh sự quán Trung Quốc ở Los Angeles.
"Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn

Đường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang

Lê sau bàn chân gông xiềng một thời xa xăm

Đôi mắt ta rực sáng theo nhịp xích kêu loàng xoàng

Ta khua xích kêu vang dậy trước mặt mọi người

Nụ cười muôn đời là một nụ cười không tươi

Nụ cười xa vời nụ cười của lòng hờn sôi

Bước tiến ta tràn tới tung xiềng vào mặt nhân gian

Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại

Xương da thịt này cha ông ta miệt mài

Từng ngày qua

Cười ngạo nghễ đi trong đau nhức không nguôi

Chúng ta thành một đoàn người hiên ngang

Trên bàn chông hát cười đùa vang vang

Còn Việt Nam

Triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng..."

Đó là bài hùng ca về quê hương đất nước của nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang, tôi nghe trong xe mà bừng bừng khí thế đấu tranh, xe chúng tôi hướng về downtown Los Angeles, đích diểm đến là Tòa Lãnh Sự Trung Cộng ở số 443 Shatto Place, Los Angeles, CA 90020. Trụ sở này gần góc đường Shatto Place và Wilshire Blvd.

Đây là buổi biểu tình do 4 tổ chức phối hợp, gồm Cộng Đồng Người Việt tại Los Angeles, Cộng đồng Á Châu Riverside, Hội Người Việt San Fernando Valley, và Hội Cựu Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa tại vùng San Fernando Valley. Anh Mười Trương, đương kiêm chủ tịch Hội Người Việt San Fernando Valley gọi liên lạc với các ông Nguyễn Duy Nghiêu, chủ tịch Cộng Đồng Người Việt tại Los Angeles, GS Lê Quang Tích chủ tịch Cộng đồng Á Châu Riverside, rồi quý ông Nguyễn Quang Cảnh, chủ tịch Hội Cựu Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa SFV, Đỗ Tiến Đức của báo Thời Luận, Nguyễn Thanh Huy của nhật báo Việt Báo,... Tại trước Tòa Lãnh Sự TC thì 2 chiếc xe đò Long Thành chở đoàn người tham gia biểu tình vừa đến đúng hẹn. Phái đoàn Liên Ủy Ban gồm quý ông Phan Kỳ Nhơn, Lê Quang Dật, Trần Trọng An Sơn ngoài ra còn có những thành viên như Hồ Ngọc Minh Đức, Vũ Long Sơn Hải, và Đặng Thị Hằng và nhiều đồng hương vùng Orange County lên góp mặt. Từ cộng đồng San Fernando Valley còn có các vị như cựu chủ tịch Nguyễn Khánh Hồng, cùng các thành viên như Trần Tuệ, Đỗ Xuân Lư, Lương Văn Sĩ, Hồ Du, Nguyễn Quang Minh, Nguyễn Viết Rạng, và Nguyễn Thị Hoa. Nhiều anh chị đã bỏ công ăn việc làm ngày hôm nay để gia nhập biểu tình đòi lại những mất mát bờ cõi của Việt Nam, kêu gào công lý cho đất nước Việt Nam.

 Hàng người đổ đến bao vây cổng chính lối dẫn ra vào Tòa Lãnh Sự Trung Cộng, những người bên trong Lãnh Sự Quán cho khóa chặt cửa vào. Khí thế của đoàn ngưới biểu tình vang dội cả khu phố lôi kéo sự chú ý của người khách lai vãng xung quanh khu vực. Các xướng ngôn nhân cầm loa phóng thanh tố cáo tội ác của bá quyền Trung Cộng xâm chiếm hải đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, và hải quân TC đã dã man nã súng giết hại các ngư phủ Việt Nam. Các anh chị Hồ Ngọc Minh Đức, Vũ Long Sơn Hải, cùng Đặng Thị Hằng và Trần Kim Ánh luân phiên tố cáo bọn bá quyền TC bằng song ngữ Anh Việt.

Trong ký ức cũ của tôi về tháng 3 của những năm xưa, như vào năm 1972 quân CS Bắc Việt xua quân và đại pháo vượt đường mòn Hồ Chí Minh mở cuộc tổng tấn công ồ ạt miền Nam VN để mở Chiến dịch Xuân Hè 1972, mà bên chúng ta quen gọi là Mùa Hè Đỏ Lửa, theo tựa của cuốn sách phóng sự chiến trường nổi tiếng của nhà văn Phan Nhật Nam. Cũng như tháng 3 oan nghiệt của năm 1975, tháng 3 gẩy súng của người lính VNCH, khi Việt Cộng tấn công đánh úp Ban Mê Thuộc. Ngày 11-03-1975 Ban Mê Thuộc thất thủ lọt vào tay địch quân. Sự chiến thắng của quân Bắc Việt mở đường cho những mất mát đất đai, bờ cõi Việt Nam vào tay Trung Cộng, một xứ sở đầy tham vọng, bá quyền mà các lân bang Á châu gọi là hiểm họa Đại Hán.

Tôi nhớ ba anh Hồ Ngọc Minh Đức, Vũ Long Sơn Hải và Hồ Du, những cựu quân nhân của VNCH, cầm loa phóng thanh nhắc lại gương oanh liệt thuở xa xưa của tiền nhân khi đánh đuổi giặc Tống xâm lăng nước ta trong lịch sử hào hùng của dân tộc. Tôi nghe bốn câu thơ để đời của tể tướng Lý Thường Kiệt bừng bừng sống trong lòng mọi người, để tinh thần dũng cảm của tiền nhân gọi hồn người dân Việt Nam khắp nơi, có nghe chăng hỡi tiếng lòng bất khuất vì non sông gấm vóc:

"Nam quốc sơn hà Nam đế cư,

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư."

Diễn nghĩa:

"Sông núi đất Việt vua Nam ở,

Sách trời phân định rõ ràng thay.

Cớ sao lũ giặc sang xâm lấn,

Chúng bây coi chừng thua trận ngay."

Ngược dòng lịch sử, người ta không quên câu nói dân gian "Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách". Lịch sử chứng minh khi hòa ước Nhâm Tuất vào năm 1862 được ký kết, Việt Nam bị buộc nhượng ba tỉnh miền đông cho thực dân Pháp, làm cho dân chúng cả nước và nhất là tại Nam Kỳ rất phẫn uất trước cảnh quốc phá gia vong. Và ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ bị Pháp chiếm lúc đó là Gia Định, Biên Hòa và Định Tường. Năm năm sau, tức vào năm 1867 Pháp lại tấn công chiếm tiếp ba tỉnh miền tây còn lại là Vĩnh Long, An Giang và Hà Tiên. Uất hận vì bị Pháp lừa gạt và dân chúng cả nước chỉ trích vì thái độ chủ hòa khiếp nhược của triều đình, quan đại thần Phan Thanh Giản chấp nhận trách nhiệm trong tinh thần kẻ sĩ, ông uống thuốc độc kết liễu đời mình.

Ngày hôm nay người Cộng Sản Việt Nam sợ sệt quân giặc Đại Hán đến nỗi khi ngoại bang xâm chiếm bờ cõi của dân tộc, ở trong nước nhà cầm quyền CSVN cho thấy sự đốn mạt, khiếp nhược, hèn hạ không cho phép dân chúng của mình được quyền tỏ thái độ bất mãn khi biểu tình phản đối Trung Cộng.  Một thí dụ điển hình là thông báo của Trường Đại Học Công Nghệ thuộc Viện Đại Học Hà Nội được đưa lên mạng lưới thông tin quốc tế mà nhiều người đã xem, bản văn khuyên sinh viên không nên tổ chức hay tham gia biểu tình mà phải chờ đợi chủ trương của nhà nước sẽ giải quyết ôn hòa theo đường lối ngoại giao. Tôi nghe Linh mục Phérô Phan Văn Lợi ngao ngán thở dài khi ngài đề cập về sự bạc nhược của nhà cầm quyền CSVN, họ chỉ giỏi hiếp đáp người dân của mình và lại thần phục ngoại bang bất kể liêm sĩ. Bởi vì họ chẳng bao giờ có liêm sĩ cả. Nên anh điều hợp chương trình Phan Đình Minh phỏng vấn Linh mục Phérô Lợi đã cho quan điểm cá nhân mĩa mai chua chát là: "Thưa Cha, nếu ngày hôm nay quý ngài Ngô Quyền, Lê Lợi, và Trần Hưng Đạo mà còn sống, có lẽ quý ngài sẽ vào tù hết tất cả". Một quốc gia bé tí xíu như Tibet, mà nhà lãnh đạo Đức Đạt Lai Lạt Ma không một tấc sắt trong tay, nhưng ban lãnh đạo do ngài chủ trương vẫn đối kháng với khủng bố bạo lực độc ác từ phía TC để đòi lại đất đai và chủ quyền quốc gia.

Nếu ai mà làm mất lãnh thổ quốc gia là một trọng tội và chịu hình phạt nặng nề. Ngay từ thế kỷ thứ 15, vua Lê Thánh Tông ban chỉ thị cho những người đi giải quyết vấn đề biên giới với nhà Minh:

"Chớ để họ lấn dần, nếu các ngươi dám lấy một thước núi, một tấc sông tổ tiên để lại mà đút mồi cho giặc thì tội phải bị tru di".

Hơn 5 thế kỷ trước đây, Cha Ông của chúng ta đã ý thức được tiền đồ của nước nhà, hay chủ quyền của quốc gia quan trọng như thế nào rồi, há gì tội ác của bọn mãi quốc cầu vinh Việt Cộng dâng đất, dâng biển cho Trung Cộng. Ngày nay, đất nước chúng ta bị CSVN làm mất hàng ngàn cây số vuông lãnh thổ, hàng chục ngàn cây số vuông lãnh hãi, và bây giờ cộng thêm những mất mát bờ cõi, những những hải đảo thuộc Hoàng Sa và Trường Sa về tay giặc xâm lược phương Bắc, mà nhà cầm quyền CSVN vẫn trơ trơ mặt địa và thật vô liêm sì ra ngăn cản nhân dân đứng lên chống đối giặc ngoại xâm, họ chẳng dám chọn một thái độ đương đầu quyết liệt đối với quân xâm lăng Đại Hán Bắc phương, ít ra thì cũng như Phan Thanh Giản bày tỏ thái độ đối với giặc ngoại xâm hay như anh hùng Ngụy Văn Thà liều chết với quân xâm lược Bắ phương, một guơng sáng ngời của đất nước Việt Nam Cộng Hòa.

Trong cuộc hải chiến Hoàng Sa năm 1974, Hộ tống hạm Nhật Tảo của VNCH đã bị hỏa lực vũ bão của Trung Cộng bắn cháy và chìm giữa biển Đông. Hạm trưởng chiến hạm này là Trung Tá HQ Ngụy Văn Thà, tốt nghiệp khóa 12 sĩ quan HQ VNCH, sinh năm 1943 tại Trảng Bàng, Tây Ninh. Khi tàu trúng đạn bốc cháy, với tư cách là chỉ huy trưởng, Trung Tá Thà cho lệnh các thuộc cấp hãy di tản thoát thân. Hạm Phó là Thiếu Tá HQ Nguyễn Thành Trí, sinh năm 1941 tại Sa Đéc, thuộc khóa 17 sĩ quan HQ VNCH, dù bị thương nhưng ông cố hướng dẫn số quân nhân còn sống sót rời tàu, trong tổng số 80 thủy thủ đoàn, dùng bè cao su cấp cứu tìm về đất liền. Riêng Hạm trưởng Thà quyết định ở lại chọn cái chết theo tàu. Chơi vơi trên biển cả, Thiếu tá Trí vì bị thương nặng nên đã từ trần trên bè, trước khi toán người còn lại, được một thương thuyền Hòa Lan cứu vớt.

Trong biến cố thành lập huyện Tam Sa mới đây của Trung Quốc, chúng ta không khỏi oán hận, bực tức khi nghe lời tuyên bố vô cùng trâng tráo, xấc xược của tên Tần Cương, phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao Trung Cộng vào ngày 11/12/07 là: "Trung Quốc có chủ quyền không thể chối cãi được đối với các quần đảo và vùng biển lân cận ở khu vực biển Nam Trung Hoa". Nghĩa là hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về Trung Cộng, họ công khai cướp giựt tài sản của người Việt Nam. Lời trịch thượng của quan thái thú Đại Hán thời đại dạy dỗ đàn em CSVN. Những hành vi mang tính cách gây hấn hung hãn, ngạo mạn, khinh thường công pháp quốc tế của Trung Cộng như là khi cho thiết lập các phương tiện hạ tầng như phi trường, bến cảng, xây dựng các khu du lịch ở Hoàng Sa. Rồi gần đây Trung Cộng cho Hạm Đội Nam Hải tập trận tác chiến ở vùng biển Hoàng Sa. Đi xa hơn nữa bá quyền Bắc Kinh cho thành lập một huyện mới thuộc tỉnh Hải Nam, lấy tên là Tam Sa, trong đó có hai vùng lãnh hải thuộc Việt Nam là Hoàng Sa, mà Trung Cộng gọi là quần đảo Tây Sa và Trường Sa được gọi là quần đảo Nam Sa cùng với quần đảo Trung Sa ở gần hướng Phi Luật Tân.

Người Việt Nam sống bất cứ nơi nào không thể nhắm mắt làm ngơ trước những hành động ngang ngược xấc xược, bá quyền xâm lược rõ rệt như thế này được. Chúng ta đã mất liên tục tiền đồ của dân tộc như Ải Nam Quan, mất thác Bản Giốc và nhiều vùng đất biên giới trên đất liền sau khi bị quân Trung Cộng tấn công đánh chiếm từ năm 1979, nay lại tình trạng mất thêm các vùng biển gồm các quần đảo bị Trung Quốc chiếm đoạt bằng vũ lực để chính thức hóa vào bản đồ của họ trước sự chứng kiến và làm ngơ của thế giới. Trước nỗi phẫn nộ của đồng bào trong nước, nhất là các anh chị em trẻ tại Việt Nam, họ ôm ấp những suy tư, những băn khoăn về đất nước cùng nỗi đau thương của người dân bị trị, họ bất mãn cùng cực. Chúng ta người Việt ly hương tại hải ngoại phải nói lên cái tâm cảm quê hương và hãy chia sẻ niềm đau đớn này của quê hương với họ.

Nhà cầm quyền CSVN xưa nay đã cầm nhầm bản dư đồ của dân tộc Việt Nam, mượn công hàm và bản đồ mà viên thủ tướng hăng rô môi vều VC Phạm văn Đồng ký năm 1958, đã công khai xác nhận VNCH đã chiếm cứ đất đai của nước Tàu Đại Hán.

Bản Công Hàm Ngoại Giao của viên thủ tướng hăng rô môi vều VC Phạm Văn Đồng gửi cho thủ tướng TC Chu Ân Lai, mà nội dung nguyên văn như sau:

“Thưa Đồng chí Tổng lý,

Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý được rõ:

Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1959 của Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa quyết định về hải phận của Trung Quốc.

Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trên mặt bể.

Chúng tôi xin kính gửi Đồng chí Tổng lý lời chào rất trân trọng.

Phạm Văn Đồng

Thủ Tướng Chính Phủ

Nước Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa.”

Ngày 11 tháng Giêng, 1974 Mao Trạch Đông tuyên bố Hoàng Sa và Trường Sa, tức Tây Sa và Nam Sa là của Trung Cộng. Rồi phía TC bất thần xua quân xâm chiếm hải đảo Hoàng Sa vào ngày 19 tháng Giêng, năm 1974. Chỉ vì mục đích muốn cưỡng chiếm miền Nam bằng mọi giá, Hồ Chí Minh và thuộc hạ đã bán đứng tài sản của đất nước do tiền nhân để lại cho giặc Tàu Đại Hán. Rồi trong hai năm liên tiếp (từ tháng 12 trong năm 1999 đến tháng 12 trong năm 2000) bọn lãnh đạo chóp bu từ Đỗ Mười đến Lê Khả Phiêu, Trần Đức Lương, Nguyễn Mạnh Cầm đã lén lút sang Tàu để ký kết "thương nghị" hoặc bán, sang nhượng hay dâng hiến tài nguyên đất nước cho giặc Đại Hán Bắc phương.

Biến cố cuối năm 2007, khi Trung Cộng công bố rằng Quốc Vụ Viện TC xác nhận việc thành lập thành phố hành chánh cấp huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam, khiến giọt nước cuối cùng làm tràn ly nước căm phẫn của lòng người Việt Nam chúng ta.

Phản ứng của dân chúng Việt Nam ở bên trong cũng như ngoài nước đã xôn xao sôi nổi vì uất ức, vì oán hận như lời ca của bài hát của một xứ sở hào hùng trong dòng lịch sử luôn đấu tranh vươn lên trong oan khiên: "Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn" hay "Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại. Xương da thịt này cha ông ta miệt mài". Để rồi biểu tình đòi lại đất đai bùng nổ lên khắp nơi, từ Hà Nội vào Sài Gòn, từ Paris đến Munich, từ London sang Bruxelles, từ Rotterdam sang Oslo, từ Prague sang Warsaw, từ Toronto sang Canberra,  từ Seattle đến Washington DC, từ Dallas về Houston, từ San Francisco về Los Angeles,...

Người con dân Việt Nam nơi nơi sẵn lòng đứng lên đáp lời sông núi. Lời ca tiếng nhạc của một Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ kêu gọi mọi người xích lại gần nhau hơn, hồn thiêng sông núi của dân tộc Việt Nam khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người, hãy làm người với ý chí bất khuất phải chọn làm người con dân Việt Nam. Trước nguy cơ mất đất đai, hỡi những ai uất hận hãy vùng dậy hùng cường tiến lên...

"Ta như giống dân đi tràn trên lò lửa hồng

Mặt lạnh như đồng cùng nhìn về một xa xăm

Da chân mồ hôi nhễ nhại cuộn vòng gân trời

Ôm vết thương rĩ máu ta cười dưới ánh mặt trời

Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người

Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam

Làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian

Hỡi những ai gục xuống ngồi dậy hùng cường đi lên."

Thứ tư, ngày 5 tháng 3, 2008

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Chủ quyền tại Biển Đông là một vấn đề tranh chấp lâu đời và phức tạp nhất giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đây sẽ còn là một thách thức trọng yếu trong chính sách đối ngoại của Việt Nam trong nhiều thập niên tới. Hiện nay, dù tình hình Biển Đông vẫn âm ỉ căng thẳng nhưng chưa bùng phát thành xung đột nghiêm trọng, song tình trạng cạnh tranh chiến lược giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương đang ngày càng gia tăng...
Ngay chính cái tên “Tôi, Không Là Của Ai” đã là một tiếng kêu vừa thẳng thắn, vừa đau đớn. Tôi không là của ai trong cuộc đời này. Tôi không là con của cha tôi. Nhà văn, ký giả Amy Wallace từng lên tiếng, Virginia cũng từng bị chính cha mình ức hiếp khi cô 7 tuổi. Cô khước từ cái quyền sở hữu của những kẻ đã lạm dụng mình. Cô bị khước từ quyền được sống và được làm người, dù đó là những ngày hạnh phúc muộn màng của hơn 20 năm sau ngày cô thoát khỏi Jeffrey Epstein và Ghislaine Maxwell. Khi Virginia viết cuốn tự truyện này là lúc cô đã được hưởng 22 năm tự do. Tự do khỏi Epstein, Maxwell, đường dây mua bán tình dục trẻ em mà cô là một trong những nô lệ tình dục của Epstein. Hai mươi hai năm đó, cô tự thú, “không dễ dàng chút nào.” Không bao giờ có vết thương nào không để lại vết sẹo. Không bao giờ có sự hồi phục nào không để lại trầm tích.
Trump tắt CNN lúc ba giờ sáng. Không phải vì tức giận, mà vì ông vừa nảy ra ý tưởng điên rồ nhất đời mình. “Alexa, triệu tập Washington.” Câu lệnh vang lên trong bóng tối Phòng Bầu Dục như tiếng thần chú của một pháp sư già gọi linh hồn của quá khứ về để chứng minh rằng mình vẫn còn đúng. Thanksgiving năm nay, ông sẽ không ăn gà tây thật. Ông sẽ ăn ký ức. Phòng Bầu Dục rực ánh xanh lam – thứ ánh sáng lạnh của công nghệ và tự mãn. Trên bàn, con gà tây hologram vàng óng, chín hoàn hảo, không mùi, không khói, không có thịt thật. Một con gà tây ảo cho thời đại ai cũng sợ máu thật. Mọi thứ được lập trình để hoàn hảo: bàn tiệc dài, ly rượu đầy, bốn vị lập quốc hiện ra – George Washington, Benjamin Franklin, Thomas Jefferson, James Madison – được tái tạo bằng toàn bộ diễn văn, thư từ, và những câu họ chưa bao giờ nói. Bốn AI hoàn hảo.
Hội nghị khí hậu Liên Hiệp Quốc lần thứ ba mươi COP30 ở Belém, diễn ra trong bầu khí quyển nặng trĩu: trái đất nóng dần, còn các cường quốc vẫn cãi nhau về “mục tiêu” và “cam kết”. Biểu mức phát thải, phần trăm, hạn kỳ — tất cả lặp lại như những mùa họp cũ. Nhưng đằng sau lớp từ ngữ ấy, trật tự năng lượng của thế giới đã chuyển hướng. Cái trục quyền lực của thời đại đã dời khỏi phương Tây. Từ Tô Châu đến Quảng Đông, những nhà máy nối dài đã âm thầm định giá tương lai của mặt trời và gió. Trung Quốc không nói nhiều. Họ làm. Đến cuối năm 2024, Bắc Kinh vượt sớm mục tiêu 2030, đạt hơn một ngàn bốn trăm gigawatt gió và mặt trời — gấp bốn lần toàn Liên hiệp Âu châu. Tám phần mười chuỗi cung ứng quang điện nằm trong lãnh thổ của họ. Pin và xa điện xuất khẩu hàng chục tỉ Mỹ kim, kéo giá năng lượng sạch xuống một mức không còn cần trợ cấp.
Việc đình trệ gọi thầu dầu hỏa hai năm từ 1971 phải chờ qua 1973 rút cục đã giết chết chương trình tìm dầu của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và theo đó đã đốt cháy một cơ may lớn lao có nhiều triển vọng cứu vãn, duy trì và phát triển miền Nam. VNCH đã tìm được dầu hỏa ở Mỏ Bạch Hổ trong tháng Hai năm 1975. Thật nhiều dầu mà lại thật quá trễ.
“Tôi từ chức để có thể lên tiếng, ủng hộ các vụ kiện tụng và hợp tác với các cá nhân và tổ chức khác tận tâm bảo vệ pháp quyền và nền dân chủ Mỹ. Tôi cũng dự định sẽ bảo vệ những thẩm phán không thể công khai lên tiếng bảo vệ chính mình. Tôi không thể chắc chắn rằng mình sẽ tạo ra sự khác biệt. Tuy nhiên, tôi nhớ lại những gì Thượng nghị sĩ Robert F. Kennedy đã nói vào năm 1966 về việc chấm dứt chế độ phân biệt chủng tộc ở Nam Phi: “Mỗi khi một người đứng lên vì một lý tưởng, hoặc hành động để cải thiện cuộc sống của người khác, hoặc chống lại sự bất công, người đó sẽ tạo ra một đợt sóng hy vọng nhỏ bé.” Khi những đợt sóng nhỏ bé này hội tụ đủ, lúc đó có thể trở thành một cơn sóng thần.
Khi lịch sử bị xem nhẹ, nó không ngủ yên mà trở lại, nghiêm khắc hơn. Và mỗi khi nước Mỹ bước vào thời kỳ chia rẽ sâu sắc, tiếng vọng ấy lại dội về – nhắc rằng ta từng đi qua những năm tháng hỗn loạn, và vẫn tìm được lối ra. Robert A. Strong, học giả tại Đại học Virginia, cho rằng để hiểu nước Mỹ hiện nay, ta nên nhìn lại giai đoạn giữa hai đời tổng thống Ulysses S. Grant và William McKinley – từ năm 1876 đến 1896. Hai mươi năm ấy là một bài học sống động về cách một nền dân chủ có thể trượt dài trong chia rẽ, rồi chậm chạp tự điều chỉnh để tồn tại.
Khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương (Indo-Pacific) đang nổi lên như trung tâm chiến lược của thế kỷ XXI, nơi giao thoa lợi ích của các cường quốc hàng đầu thế giới. Với 60% dân số toàn cầu, hơn một nửa GDP thế giới, và các tuyến hàng hải trọng yếu nhất hành tinh, khu vực này giữ vai trò quyết định trong ổn định an ninh, thương mại và năng lượng quốc tế...
Washington vừa bật sáng lại sau bốn mươi ngày tê liệt. Nhưng cái cảm giác “ổn rồi” chỉ là ảo giác. Đằng sau cái khoảnh khắc “chính phủ mở cửa trở lại” là câu chuyện nhiều tính toán, mà trung tâm của cuộc mặc cả chính là Obamacare – chương trình từng giúp hàng chục triệu người có bảo hiểm y tế – nay trở thành bệnh nhân bị đặt lên bàn mổ của chính quyền Trump, với con dao ngân sách trong tay Quốc hội.
Đã là người Việt Nam, nếu không trải qua, thì ít nhất cũng đã từng nghe hai chữ “nạn đói.” Cùng với lịch sử chiến tranh triền miên của dân tộc, hai chữ “nạn đói” như cơn ác mộng trong ký ức những người đã sống qua hai chế độ. Sử sách vẫn còn lưu truyền “Nạn đói năm Ất Dậu” với hình ảnh đau thương và những câu chuyện sống động. Có nhiều người cho rằng cũng vì những thăng trầm chính trị, kinh tế, mà người Việt tỵ nạn là một trong những dân tộc chịu thương chịu khó nhất để sinh tồn và vươn lên. Thế giới nhìn chung cho đến nay cũng chẳng phải là vẹn toàn. Dù các quốc gia bước sang thế kỷ 21 đã sản xuất đủ lương thực để nuôi sống tất cả mọi người, nạn đói vẫn tồn tại, bởi nhiều nguyên nhân. Có thể kể như chiến tranh, biến đổi khí hậu, thiên tai, bất bình đẳng, bất ổn kinh tế, và hệ thống lãnh đạo yếu kém.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.