EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Thơ Đấu Tranh – Phạm Thanh Phương Phụ Trách

02/05/201000:00:00(Xem: 2852)

Thơ Đấu Tranh – Phạm Thanh Phương phụ trách

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Thơ Đấu Tranh tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng. Phạm Thanh Phương

*

Hoài Niệm

Tháng Tư đến khung trời giăng mây xám
Gió heo may gờn gợn sóng thời gian
Hồn lang thang lờ lững bóng mây ngàn
Trong nỗi nhớ, lung linh, tình hoài vãng

Mầu xám bạc, giải phù vân lãng đãng
Đưa ta về nhung gấm tuổi mộng mơ
Cho ta yêu, vui tháng đợi, năm chờ
Ta ân ái, một khung trời kỷ niệm

Thang Tư đến, Ôi ! niềm đau bất biến
Ru hồn ta, hoài niệm khúc hương xưa
Để cho ta dệt lại những vần thơ
Xây giấc mộng trên dòng đời sắp tắt

Cơn viễn mộng, vùng không gian huyền hoặc
Đưa ta về tuổi trẻ ngát hương yêu
Ôi! xa xăm, ôi đằm thắm mỹ miều
Hồn ngất lịm chìm sâu trong mộng mị

Ta vẫn đi, miệt mà đường thiên lý
Bước gian truân, tìm lại bóng quê hương
Kết tin yêu, xin đi hết đoan đường
Ngày sẽ đến, một quê hương rực sáng

Phạm Thanh Phương

*

Bài xướng: Huynh Đệ Chi Binh

Sáng tác của Lão Thi Sĩ Đan Thanh, tên thật là Nguyễn Thị Nhiên, năm nay đã gần 90 tuổi, thân mẫu của Nhà Văn Cao Xuân Huy, Sĩ Quan QLVNCH, Binh Chủng Thuỷ Quân Lục Chiến, tác giả tác phẩm nổi tiếng “Tháng Ba Gãy Súng" được tái bản đến gần 20 lần. Bài thơ hào hùng này, Lão Thi Sĩ ĐAN THANH viết xong vào năm 2007, được phổ biến đến giới thưởng ngoạn vào tháng 03/2010.

Người chiến sĩ: Thủy Quân Lục Chiến
Phong cách oai hùng, diện mạo hiên ngang,
Đang say sưa diệt bè lũ bạo tàn,
Thời bỗng chốc, ngày Tháng Ba Gãy Súng.

Uất hận tha hương, tìm đường mưu sống,
Mà mỗi năm vẫn tìm cách gặp nhau
Huynh Đệ Chi Binh tôn chỉ hàng đầu
Buồn vui chia xẻ, cùng nhau ôn lại.

Chiến thắng hào hùng! Hỏi sao ta bại"
Bách chiến bách thắng, thắng, thắng liên miên
Đánh đâu thắng đó chẳng phải lính ta hèn.
Vì vận nước, nên đành thúc thủ.

Kỷ luật sắt, binh chủng ta hội đủ
Khi lâm trận, trên ra lệnh, dưới tuân nghe.
Lúc nhàn rỗi, anh em lại lè phè,
Cùng vui nhộn cho ấm tình huynh đệ...

Nay ta bị sa cơ thất thế,
Như hùm thiêng lạc mất chốn rừng sâu !!!
Tay nắm tay, mà sưởi ấm lòng nhau,
Cho dịu bớt nỗi đau ngày mất nước.

Đan Thanh

*

Bài hoạ: Người Mẹ Hiền của Chiến Sĩ VNCH

Mẹ sinh con khi nước òa chinh chiến
Mẹ phả vào con tâm chí hiên ngang
Mẹ bảo con cuộc chiến vẫn chưa tàn
Dù đất nước thôi mờ mùi thuốc súng!

Mẹ dãi dầu, bôn ba, nhưng quyết sống!
Mẹ dạy đàn con chiến sĩ mãi thương nhau
Quân Kỷ, Tác Phong đúng đắn làm đầu
Không hổ thẹn cả một đời ngẫm lại!

Mẹ chua xót nhìn đàn con chiến bại,
Đau nhức trong tim nhỏ lệ triền miên
Mẹ luôn tin: Con Mẹ chẳng ươn hèn
Đã chiến đấu oai hùng dù Tuyến Đầu Thất Thủ

Quân sử ngàn năm viết vào không đủ
Khắp rừng sâu, biển cả lắng tai nghe
Những vết thương phun máu phè phè!
Vị quốc vong thân, thắm tình huynh đệ!

Mẹ vững chãi, lạc quan nhìn cuộc thế
Cộng Sản Độc Tài rồi sẽ chìm sâu
Mẹ bảo đàn con đoàn kết cùng nhau
Đem Dân Chủ, Quốc Gia về cho nước!

Đức Hùng (Sydney, 27/03/2010)

*

Phải Vùng Lên

Ta đọc tin nhà lòng xa xót
Việt Nam vẫn chế độ bạo tàn
"Vì thương dân- cho roi cho vọt"
Giáo đường, chùa, miếu ...phá tan hoang...

Làng Mai tơi tả hoa tàn héo
Sư, vãi... dùi cui đánh chẳng tha
Đuổi hết ra chùa ôi quỷ réo
Phật tổ từ bi cũng xót xa...

Đồng Chiêm thánh giá đào cho sập
Biểu tượng thiêng liêng Chúa cúi đầu
Trước lũ Công An như lang sói
Tín đồ đổ máu quá thương đau!

Cầm quyền mà có tâm hoang thú
Óc đất, tim bùn chỉ khổ dân
Sinh mệnh thần dân như cỏ rác
Trái lòng là đánh chẳng phân vân...

Công An một lũ cô hồn sống
Chúng đánh dân như đánh tử thù
Dã man sao chúng không ra đánh
Giặc Bắc phương. Một lũ Tàu phù.

Đưa hết Công An ra biên ải
Giành lại Nam Quan, cắm lại ranh
Thằng Chệt ỷ đông qua xâm lấn
Sao lại khom lưng chẳng dám giành"!

Tàu phù đánh đập ngư dân Việt
Không nghe, không thấy ...chắc ông đui
Ngư dân bị cướp đang rên siết
Ông điếc" Trời ơi! Một lũ tồi!

Hoàng Trường hai đảo của ông cha
Là châu, là ngọc đất nước nhà
Công An đâu chẳng ra giành lại
Đánh chết Tàu phù, đánh chẳng tha.
Bởi ta người Việt nên ta xót
Nhìn đất ông cha bị mất dần
Nhìn lũ cầm quyền quân sâu mọt
Bạo tàn hung ác giống vua Tần!

Quân đội anh hùng với nhân dân
Cao Đài Thiên Chúa chớ chia phần
Tin Lành Phật Giáo cùng Hòa Hảo
Đoàn kết vùng lên diệt bạo Tần!

Tai trời ách nước đều do đảng
Một lũ sài lang, lũ cướp ngày
Lòng dân đã thuận, cơ trời đến
Búa liềm cờ đỏ xé cho tan.

Thy Lan Thảo

*

Tháng Tư, Viết Cho Người Yêu Dấu

Có một buổi xuân vàng, em, mắt ướt
Lặng nhìn anh như muốn nói ngàn câu
Anh, lính trẻ, hồn nhiên chưa hiểu được
Nỗi ưu tư trong ánh mắt em sầu

Rồi năm tháng trên bốn vùng chiến thuật
Gót giày saut mài miệt bước quân hành
Thương đến vô cùng chiều xưa, đôi mắt
Có giọt lệ nào như đã long lanh ....

Có giọt lệ nào tưởng như thần thoại
Đêm thành sao và ngày hoá mặt trời


Theo bước anh đi, san bằng chướng ngại
Dựng thanh bình cho dân nước muôn tươi

Hiếm hoi lắm, đôi lần anh về phép
Trong nắng trong, anh thấy má em hồng
Nhìn anh dịu dàng, em cười rất đẹp
Và hỏi anh rằng: Anh nhớ nhà không"

Anh nhớ nhà không" Ồ, anh nhớ lắm
Và nhớ em, cô bé láng giềng ơi...
Nhớ đôi mắt trong, nhìn anh đằm thắm
Nhớ cánh môi xinh, thèn thẹn em cười ....

Rồi một tháng Tư kinh hoàng tăm tối
Trời đất loạn cuồng, độc dược, cường toan
Lãnh đạo bất tài, đồng minh phản bội
Người tiếp tay người bức tử miền Nam!

Anh tức tưởi mất quê từ buổi ấy
Súng trên tay mà phẫn hận đầu hàng!
Mất cả em, giặc chặn đường dân chạy
Đạn pháo vỡ trời ... xương thịt em tan!!!

Anh nhận hung tin, lòng đau, tim xót
Hổ cháy rừng, cũi sắt, ngậm hờn căm
Anh xót quê mình, dòng sông nước ngọt
Và tiếc thương em, hương bưởi, trăng rằm!...

Nếu đừng có Tháng Tư Đen tàn nhẫn
Người trả thù người thâm độc dã man
Thì dân Việt, đời sẽ thôi lận đận
Bản Giốc vẫn còn, còn cả Nam Quan!

Thì anh chồng hiền và em vợ đảm
Con chúng mình, giống mẹ, gái xinh, ngoan
Trai giống anh, lính chiến trường dũng cảm
Một dạ trung thành yêu nước Việt Nam!

Tháng Tư lại về, em ơi, nhớ qúa
Nhớ mắt em xưa, trong sáng, dịu hiền
Nhớ miệng em cười, nhiệm màu chi lạ
Làm cho đời mờ nhạt những truân chuyên!

Tháng Tư, giỗ em, thắp nhang, anh khấn
Sớm thành công quang phục nước non mình
Chế độ bạo tàn trên đường tuyệt tận
Xin khôn thiêng, em góp dựng công trình...

Công trình đó, toàn dân đang tiến bước
Đang đấu tranh đòi lẽ phải cho đời
Có những đảng viên, sinh viên, vì nước
Vì dân lành, quả cảm đã ra khơi .....

Ngô Minh Hằng

*

Nói Với Người Tù Sau Tháng Tư 1975

(Cảm xúc khi xem một đoạn phim tù - Bài thơ này xin là nụ hồng, dù bé mọn, NMH gởi đến tất cả những người chiến sĩ VNCH đã một thời trong nhà tù CS.)

Xem đoạn phim tù, anh ơi, tôi khóc
Xót thương anh, người lính vốn can trường
Vận nước suy tàn, ta mất quê hương
Anh thành "Ngụy" trong nhà tù Việt cộng!
 
Anh đi TÙ, đảng mị lừa: Học Tập
Trả thù anh, đảng nói, đấy, Khoan Hồng!
Đảng "khoan hồng" nên Xuân, Hạ, Thu, Đông
Anh đói lả, lạnh căm, đau, không thuốc!

Nhưng có súng, dùi cui, đo đảm lược
Bên luống khoai, ruộng sắn, giữa sân tù
Hay những đêm dài, bí mật, âm u
Trăm cú đấm, từng thân người gục ngã...

Hoặc connex, dưới sương rừng lạnh gía
Nền đất nâu buốt cóng cổ chân cùm
Hoặc chiều đen, mây xám, lệ trời tuôn
Anh tiễn bạn, nói thầm lời vĩnh biệt

Những khúc phim này sao không thực hiện
Mà chỉ quay những cảnh dối lừa thôi"
Tôi muốn gào cho sóng dậy trùng khơi
Cho chế độ bạo tàn kia vỡ nát

Cho thế giới, ai còn tin cộng sản
Phải giật mình nhìn lại dấu chân qua
Để họ kinh hoàng thấy thói gian ngoa
Thấy tàn bạo mà xa lìa lũ cộng

Mà trở lại cùng quê hương, nòi giống
Kẻo thiệt thòi hoài phí nụ đời xanh
Thế hệ ta và thế hệ cha, anh
Đã mai một, đắng cay và lỡ dở

Từ buổi đảng về đến nay, trang sử
Ta thấy gì hay chỉ máu xương dân"
Mấy triệu trai hùng đảng giết bất nhân
Rồi thần thánh cuộc tương tàn, xâm lược

Nước hòa bình màdân đành bỏ nước
Khoe tự do, mà xây lắm nhà tù
Cắt đất Tổ Tiên, dâng Chệt cơ đồ
Và gán tội, giam cầm người yêu nước

Trong nước, nhà dân, anh ơi, đảng cướp
Dân đói khoai, đảng thừa mứa bạc vàng
Hải ngoại, đảng dùng nghị quyết, mưu gian
Tuyên truyền xám, điêu ngoa và hiểm độc

Đảng muốn phá tan lằn ranh Quốc - Cộng
Để dối gian, lừa phỉnh kẻ non lòng
Và thật đáng buồn, anh có biết không
Vẫn có kẻ bán hồn cho quỉ dữ

Vẫn có kẻ làm đau dòng quốc sử
Phản giống nòi và điếm nhục gia phong
Nhưng may sao còn triệu triệu tấm lòng
Quyết một dạ trung thành gìn sông núi

Thì anh ạ, phải có ngày bão nổi
Bọn độc tài Việt cộng phải tiêu tan
Chính nghĩa thăng hoa và lá cờ Vàng
Sẽ ngạo nghễ trên quê mình, nước Việt

Và các anh, Người Tù vì quốc biến
Sẽ mỉm cười dù với chiếc xe lăn
Hay dưới mồ hoang bởi những bất bằng
Những oan trái, những hờn đau đã rửa

Kẻ bội phản, trở cờ không chỗ dựa
Sẽ cúi đầu hối hận giữa cô đơn
Anh cứ tin đi, ngọn lửa căm hờn
Cộng đã nhóm, sẽ thiêu tàn chính cộng!

Xem đoạn phim tù, anh ơi, tôi khóc
Lại nhớ về ngày cuối Tháng Tư xưa
Ôi, một ngày nước mắt đổ như mưa
Khi nghe lệnh đầu hàng mà phẫn hận
Ôi, một ngày bắt đầu cho vô tận
Của dã man, mọi rợ giáng lên đời
Của gian hùng từng ngụy ngữ trên môi
Của tàn bạo, của oán thù cùng cực

Của sông núi đi vào cơn nhật thực
Của đồng bào trong áp bức đau thương
Và các anh, người chiến sĩ can trường
Đã bị cộng trả thù vì giữ nước!

Cộng nhốt tù anh, cùm chân anh được
Nhưng chẳng thể giam tim óc quật cường
Những búp măng ngà trên khắp quê hương
Sẽ vỡ đất, vươn lên cùng Phù Đổng

Sẽ những Diên Hồng oai hùng tiếng trống
Sông Bặch Đằng cọc nhọn sẽ đầy lên
Và bình minh phá vỡ bức màn đêm
Để giữ trọn lời thiêng cùng sông Hóa

Rồi đảng viên, những người ôm chí cả
Mong nước, dân vui sống nghĩa con người
Và công an, bộ đội nữa anh ơi
Sẽ đứng thẳng, góp tay làm lịch sử

Họ cũng là người vì yêu xứ sở
Nhưng bị đảng lừa và đã tỉnh ra
Cho họ thời gian, anh ạ, không xa
Để cắn kén họ thành đàn bướm mộng

Tôi tin thế, tôi tin vào ý sống
Vào chu kỳ suy - thịnh của quê hương
Sẽ phải tan tành tà đạo, bất lương
Để trả lại cho đời Chân - Thiện - Mỹ!

Tôi có niềm tin, anh thừa ý chí
Quê phải có ngày quang phục anh ơi
Lau mắt đi anh, mùa sắp đến rồi 

Ngô Minh Hằng

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường