Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cần Đặt Đúng Tên Cho Vụ Án

12/07/201000:00:00(Xem: 5382)

Bùi Tín Viết Riêng Cho VOA Thứ Sáu, 09 Tháng 7 2010: Cần Đặt Đúng Tên Cho Vụ án

Bùi Tín
Dư luận trong nước mấy tháng nay bàn tán ngày càng sôi nổi về vụ án gọi là “mua bán dâm” ở thị xã Hà Giang.
Gần đây vụ án sôi động hẳn lên khi báo chí đưa tin đã có 13 bức ảnh được phát hiện, in hình chủ tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô trần truồng như nhộng, sau khi làm tình với gái mãi dâm, bị cô gái này tên là Dung chụp lén trên chiếc điện thoại cầm tay, từ năm 2006.
Vụ án được bàn luận rôm rả thêm khi Ban kiểm tra trung ương đảng CS kể tên ông Nguyễn Trường Tô, chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh, kiêm phó bí thư tỉnh ủy Hà Giang trong số 45 cán bộ đảng viên phạm kỷ luật cần nhắc nhở và xem xét.
Đáng chú ý là trong những vụ vi phạm kỷ luật trên đây, không có tên những người có chân trong Ban Chấp hành Trung ương Đảng, trong Bộ Chính trị hay là thành viên của chính phủ, mặc dù đã có nhiều lá đơn của nhân dân và những bài báo trên báo chí công khai, trên mạng, trên các blog tư nhân về sai lầm, tham nhũng, vô trách nhiệm gây tổn thất nghiêm trọng, hay suy đồi đạo đức của nhiều người trong số ấy.
Vẫn là kiểu kỷ luật và xử lý theo 2 tốc độ, chỉ tỏ ra nghiêm từ vai trở xuống. Hai là trong thông báo không nói rõ là các vụ án trên có được xử theo pháp luật Nhà nước, các quan chức đảng và nhà nước đó có bị truy tố để bị xét xử công khai minh bạch trước các phiên tòa hay không. Có vẻ như là trước sức ép của dư luận xã hội, gần đến đại hội XI của đảng, lãnh đạo buộc phải tỏ ra nghiêm, thí một số “xe pháo mã”, để bảo vệ cho triều đình khỏi nghiêng ngả, vượt qua sự phẫn nộ đáng sợ của nhân dân.
Riêng trong vụ án “ông Nguyễn Trường Tô mua dâm vị thành niên”, ông này chối là bị vu khống, rằng những bức ảnh bị lắp ghép, rằng ông bị đố kỵ khi sắp có đại hội đảng cấp tỉnh, nhưng Ban Kiểm tra trung ương Đảng khẳng định Viện Khoa học Hình sự đã thẩm định đó là những bức ảnh chân thực. Vậy mà tỉnh ủy Hà Giang vẫn ngang ngược ghi tên ông vào cơ cấu tỉnh ủy khóa mới qua đại hội đảng sắp họp. Sự thách thức công luận không còn có giới hạn!
Có một điều cần lưu ý khẩn cấp là tên gọi của vụ án này cần chính xác mới có thể đi đến giải quyết đúng đắn, phù hợp với lẽ công bằng theo luật pháp.
Không thể gọi vụ án này một cách đơn giản là một “vụ mua bán dâm”. Mua bán là tiền trao cháo múc, là thuận mua vừa bán, nếu có tội là của cả 2 bên.


Đây là một vụ án nghiêm trọng gấp bội việc mua bán dâm. Một số quan chức đầu tỉnh trong tỉnh ủy, trong uỷ ban Nhân dân tỉnh, trong Sở Công an, Sở Giáo dục, trong cơ quan Hải quan, Ngân hàng, Tuyên giáo… quen ăn chơi trác táng, dửng mỡ, muốn chơi gái vị thành niên cho thỏa tột độ thú tính, còn hòng cầu may trong làm ăn phi pháp do mê tín dị đoan, liền bàn nhau dùng viên hiệu trưởng Sầm Đức Xương làm tên ma cô đầu sỏ. Các em còn trong trắng, khỏe mạnh, không bị bệnh như gái mãi dâm. Tên hiệu trưởng đểu cáng này dùng quyền thế để dọa và khống chế 16 em nữ sinh xinh đẹp nhất, nhẹ dạ hiền lành nhất. Theo các em kể lại, hắn dọa rằng nếu không nghe lời hắn bảo, thì sẽ bị toàn điểm xấu, sẽ không được lên lớp, sẽ bị ghi hạnh kiểm rất xấu, dù cho có học tốt, làm bài tốt. Nếu nghe theo lời hắn, vâng lời các quan đầu tỉnh thì sẽ được điểm cao, hạnh kiểm rất tốt, thi sẽ được đỗ ngay dù cho làm bài sai, kém. Đây là những điều các em lo sợ nhất, sợ bị bố mẹ rầy la khi trượt thi, không được lên lớp…
Tên trùm ma cô này còn hứa các em sẽ được thưởng tiền. Tất nhiên tên hiệu trưởng ma cô này cùng ăn theo làm bậy theo thú tính của hắn.
Khi vỡ lở, bọn quan đầu tỉnh liền bày ra trò xử án sơ thẩm chớp nhoáng tháng 11-2009, hy sinh tên Sầm Đức Xương kết tội hắn về tội mua dâm, kết tội các em về tội bán dâm, em Nguyễn Thúy Hằng bị 6 năm tù, em Nguyễn Thị Thu Thúy bị 5 năm tù giam, còn bọn quan chức đầu sỏ thì phủi tay thoát tội.
Chính luật sư Trần Đình Triển có công tâm đã tố cáo phiên tòa sơ thẩm chớp nhoáng, không có luật sư, các em buộc phải ký khống các tờ khai còn trắng xóa để cơ quan điều tra của công an tha hồ ghi nội dung ở phía trên.
Đã đến lúc vụ án này phải được gọi đúng tên và phải xét xử công khai minh bạch mọi kẻ tội phạm và những kẻ liên quan.
Đã đến lúc cả làng báo Việt Nam vào cuộc về một vụ án chấn động công luận. Cả làng báo Việt Nam không thiếu những cây bút điều tra, phóng sự sắc sảo.
Đây là một vụ án điểm, thử thách nghiêm ngặt hệ thống tư pháp, tòa án và hệ thống kiểm tra kỷ luật của đảng CS. Để xem họ nói ra sao và họ làm ra sao.
Ban Kiểm tra Trung ương Đảng kết luận rằng bí thư tỉnh ủy Hoàng Minh Nhất và giám đốc Công an Tỉnh đã bao che ông Tộ, vậy 2 ông này phải bị điều tra và truy tố.
Cũng đã đến lúc gia đình, nhà trường của các em, Bộ Giáo dục, phụ huynh học sinh ở Hà Giang đòi hỏi công bằng cho các em, đòi thả ngay các em ra khỏi nhà tù, và hướng dẫn cho các em và gia đình kiện lại nhóm quan chức tội phạm với đầy đủ tang chứng các em còn nhớ và giữ được, đòi mọi tên tội phạm phải bị kết tội đích đáng và đòi chúng phải bồi thường danh dự và tổn thất cho các em. Các em nữ sinh vị thành niên hoàn toàn là nạn nhân trong vụ án này. Các em hoàn toàn không phải là gái mãi dâm.
Vụ án phải được mang tên là “Một số quan chức cộng sản tỉnh Hà Giang thực hiện dã tâm dùng 16 nữ sinh vị thành niên làm những nô lệ tình dục của chúng”.   ./.
Bùi Tín

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Và bây giờ, tất cả chỉ còn là kỷ niệm! Hôm nay, tôi xin viết những dòng chữ này để chia sẻ cùng quý vị khán thính giả và anh chị em nghệ sĩ, hầu tưởng nhớ đến người con gái Pleiku “mà đỏ, môi hồng” tên là Phi Nhung, một ca sĩ với tấm lòng nhân hậu dành cho tha nhân, cho cuộc đời và cho quê hương, đất nước.
Không biết trăm, ngàn năm nữa, nhân loại còn có cơ may gặp lại một thiên tài như Albert Einstein? Cụ là bậc thần thánh trong ngành Vật lý học, ngàn năm một thủa giáng trần để nâng cao tầm hiểu biết của con người lên một tầng cao chót vót. Vậy mà kẻ phàm phu này, có một thời gian dài, cứ nghi ông cụ vì vô tình, hoặc đãng trí, đã tỏ ra thiếu tinh thần trách nhiệm. Trách nhiệm với chính một sản phẩm của mình, với những ai tin dùng nó. Sau khi lập thuyết Tương Đối Đặc Biệt (TĐĐB), Einstein đã có nhiều cơ hội để thấy những chỗ bất ổn, sai lầm nghiêm trọng, khiến thuyết không thể sống sót.
Nhằm đạt mục tiêu giáo dục chất lượng cho tất cả mọi đối tượng, cần phát triển tầm nhìn và mở rộng các mục tiêu giáo dục, tạo điều kiện thuận lợi cho những phương pháp tiếp cận toàn diện, tái cấu trúc nội dung giáo dục và xây dựng năng lực quốc gia trong việc phát triển các năng lực chính cần có của người học, thông qua đổi mới chương trình giảng dạy dựa trên tri thức mới của thế kỷ 21.
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.