Quảy Dép Về Tây

04/08/200900:00:00(Xem: 3398)

QUẢY DÉP VỀ TÂY
Chùa Phật Tổ Mời Dự Vía Quan Âm, Húy Kỵ Cố HT Thích Thiện Thanh


Cố Hòa Thượng Thích Thiện Thanh.
Huệ Trân
Khi nhắc tới Tổ Bồ Đề Đạt Ma, có lẽ đa số Phật tử đều nhớ ngay đến đôi mắt của Ngài. Bất cứ hình tượng Ngài đặt ở đâu, trong tối, chỗ sáng, trên cao hay dưới thấp thì kẻ nhìn vào cũng lập tức bị thần lực của đôi mắt mở lớn, chiếu thẳng suốt tâm can khiến phải rúng động đến khiếp sợ!
Tôi cũng chẳng đi ra ngoài đa số đó, nhất là thời gian mới “chập chững” đến chùa, thoáng thấy hình tượng hay chân dung Tổ ở đâu là tôi phải thở thật sâu, thư giãn thân tâm rồi mới dám chiêm ngưỡng! Uy lực của Tổ hình như dồn cả vào đôi mắt. Tôi đã từng tưởng tượng, nếu tôi là Huệ Khả, chẳng quản ngại chi giá rét tuyết băng, quyết quỳ ngoài cửa động để cầu đạo; Nhưng khi Tổ thương tình bước ra, khai thị bằng cách quát to: “Đem cái tâm bất an ra đây ta an cho!” thì chắc bao nhiêu “dũng khí” trong tôi, không đông thành đá cũng tan ra nước, hồn vía lên mây, còn nhớ chi mình quỳ đây để làm gì!
Thế nên, tuy cứ lần mò tìm sách vở những giai thoại về Ngài để đọc mà ít khi dám chiêm ngưỡng thật lâu dung nhan vị Tổ “Cửu niên diện bích”. Nhưng may quá, một lần được nghe huyền thoại về câu chuyện “Chích Lý Tây Quy” nghĩa là Quảy Dép Về Tây, lại có thêm cuốn Thiền Đốn Ngộ của Thầy Thanh Từ với hình bìa là ảnh phác họa Tổ đang thong dong trên đường thiên lý, không thị giả cũng chẳng tiểu đồng, chỉ một nhánh khô làm đòn gánh, một đầu cột chiếc dép cỏ, đầu kia nắm tay vịn, vác qua vai.
Tấm hình đó linh động đến mức tôi có cảm tưởng Tổ vừa đi, vừa mỉm cười. Đúng thế, chín năm tọa thiền nhìn vách hay nhiều năm bôn ba hoằng pháp cũng chỉ là một phút về Tây! Đôi mắt luôn sáng quắc suốt thời gian truyền dạy nhân gian biết trực chỉ chân tâm kiến tánh thành Phật, nay đôi mắt đó đang mỉm cười trên đường về Tây với chỉ một chiếc dép trên vai; còn chiếc kia, Ngài đã lưu lại một công án oái oăm cho nhân thế miệt mài tìm kiếm trong huyệt mộ!
Đôi mắt trong tấm hình Quảy Dép Về Tây thật là an lạc, thân thương, từ bi và hiền hòa biết bao!
Ở phút bất ngờ nhất, tôi chạm vào đôi mắt này trong nhà Tổ của chùa Phật Tổ, tỉnh Long Beach.
Đôi mắt với đầy đủ sự an lạc, thân thương, từ bi và hiền hòa này không trên hình tượng Tổ Bồ Đề Đạt Ma mà là từ chân dung cố Hòa Thượng thượng Thiện hạ Thanh.
Lần đầu nhận ra điều đó, tôi bàng hoàng sửng sốt, rồi vui mừng, cảm động. Hôm đó tôi đã đứng thật lâu, rất lâu trước chân dung vị Hòa Thượng đã khai sáng đạo tràng Phật Tổ. Ngài là ai mà có đôi mắt tôi từng ngưỡng mộ này"
Đó là trung tuần tháng sáu năm 2006, là lần đầu tiên chùa Phật Tổ nhận trọng trách tổ chức trường Hạ và cũng chính là cơ duyên tôi lò dò tìm đến.
Cứ  đọc loáng thoáng đó đây về luật Phật chế, mỗi năm hàng xuất gia phải một lần An Cư Kiết Hạ để cùng nhau kiểm điểm quá trình tu tập, thúc liễm thân tâm, nhưng trường Hạ thường tổ chức ở tận đâu đâu, con dế mèn nhát cáy như tôi làm sao dám một mình phiêu lưu ký đi tìm.
Thế nên, khi nhận được thông tin trên báo chí là trường Hạ năm 2006 sẽ khai Hạ ngày 19 tháng sáu tại chùa Phật Tổ, tỉnh Long Beach, miền Nam California thì tôi mừng quá, phải tìm đến xem An Cư Kiết Hạ là thế nào"


Có ngờ đâu, chẳng phải tình cờ tôi tò mò tìm đến mà chính đôi mắt “Quảy Gánh Về Tây” đầy tình thương của cố Hòa Thượng đã soi đường cho chúng sinh này!
Tới ngày thứ tám của chương trình An Cư Kiết Hạ được trang trọng chỉ định là ngày Đại Giới Đàn Thiện Thanh.
Đại Giới Đàn đã mang tên cố Hòa Thượng khai sáng chùa Phật Tổ.
Ngài là vị chân tu giới đức vẹn toàn, đã từng du học tại Thái Lan với học bổng ba năm của hoàng gia Thái trân trọng trao tặng. Sau khi hoàn tất chương trình học tại Thái Lan, Ngài qua Ấn Độ, tiếp tục Phật học tại đại học Na Lan Đà và đậu bằng Tiến-sỹ tại đây. Với sở học uyên thâm và đức độ cao trọng, Ngài đã được đại học Ma Kiệt Đà mời ở lại làm giáo sư môn Phật học. Cuối thập niên 70, Ngài có cơ duyên định cư tại Hoa Kỳ. Nơi đây, Ngài tiếp tục phát tâm hoằng pháp khi nhận chức vụ giáo sư trường đại học Đông Phương tại Los Angeles.
Chùa Phật Tổ được Ngài thành lập không ngoài mục đích cho đồng hương Phật tử ở thành phố Long Beach có nơi nương tựa tinh thần. Khởi đầu, chánh điện chỉ là phòng khách ngôi nhà đơn sơ nằm trên con đường nhỏ, nhưng Ngài đã có sẵn chủ định phải biến nơi này thành đạo tràng thuần túy tu học. Với chủ định đó, chẳng những bao nhiêu lợi tức dạy học khắp nơi đều dồn vào việc trả mau cho dứt nợ nhà mà Ngài còn tự sửa sang từng phần, hà tiện, dè xẻn từng đồng khi mua vật liệu. Tôi từng nghe giai thoại, một Phật tử thương Ngài, đến phụ việc, thấy Ngài ngồi gõ cái đinh cong, người Phật tử thưa: “Đinh ở đây rẻ rề, thầy gõ làm chi cho mất công vậy"”. Ngài vẫn vừa gõ cái đinh cong, vừa cười nhẹ nhàng: “Rẻ thì rẻ, nhưng có thêm  cái nào, đỡ tốn cái nấy!”
Phật tử đó chắc sẽ cùng khóc như mưa với người đệ tử duy nhất của Ngài khi biết rằng phút lâm chung, lúc thay y áo cho thầy, đệ tử mới biết sư phụ tằn tiện đến mức mặc đồ lót vá chằng vá đụp!!!
Năm nay, Lễ Húy Kỵ cố Hòa Thượng thượng Thiện hạ Thanh, con viết những giòng chữ đơn sơ này, cẩn bái trước chân dung Hòa Thượng. Con lại cảm nhận thật rõ ánh mắt đang mỉm cười. Hòa Thượng hẳn đã an lòng “Quảy Dép Về Tây” khi tâm nguyện của Hòa Thượng muốn dựng lập đạo tràng Phật Tổ là nơi chuyên tu học, nay đang mỗi ngày mỗi tinh cần, vững chãi.
Năm vóc sát đất, trải hết tâm can, ba lạy này con kính tạ ơn Tôn Sư  đã soi đường cho con về được nơi yên ổn trước mưa giông bão tố đời-thường; để từ nơi đó, con luôn được chiêm ngưỡng đôi mắt từ ái, bao dung, chẳng phút giây nào không nhìn xuống chúng con, che chở và sách tấn.
NAM MÔ CÔNG ĐỨC LÂM BỒ TÁT.
Huệ Trân  (Biển Dài, tháng 8, 2009)
*
THƯ MỜI
Lễ giỗ lần thứ 14 Cố Hòa Thượng thượng Thiện hạ Thanh
Kính thưa quý đồng hương, Phật tử
Nhân ngày vía Đức Bồ Tát Quan Thế Âm 19 tháng 6 Âm lịch (là ngày 9 tháng 8 Dương lịch), chùa Phật Tổ chúng tôi long trọng tổ chức Lễ Vía Quan Thế Âm và Lễ Tưởng Niệm lần thứ 14 ngày Hòa Thượng Thích Thiện Thanh, vị thầy khai sơn chùa Phật Tổ viên tịch.
Thay mặt môn đồ pháp quyến, chúng tôi trân trọng kính mời quý đồng hương, Phật tử xa gần về tham dự vào lúc 11 giờ sáng Chủ Nhật 9 tháng 8 năm 2009 tại chùa Phật Tổ, số 905 Orange Ave, thành phố Long Beach, Ca 90813; điện thoại (562) 599-5100.
Sự hiện diện của quý vị nói lên thâm tình đạo vị đối với ân sư của chúng tôi, và là niềm hãnh diện cho môn đồ pháp quyến.
Trân trọng,
Trụ trì chùa Phật Tổ
Thích Thiện Long

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lời báo động muộn màng này cũng đã giúp tôi hiểu ra lý do mà sư Minh Trí – sau khi xuất gia, từ bỏ mọi hoạt động chính trị, đã hết lòng tận tụy chăm lo cho những lớp học Việt Ngữ, ở Kampuchea, cho đến… hơi thở cuối!
Trong bài viết sau đây, Henry Kissinger đã cảnh báo về một cuộc thế chiến mới có thể xảy ra và phương cách tốt nhất là tìm cách tạo cho Nga một cơ hội đàm phán trong danh dự. Ý kiến của Kissinger còn nhiều điểm chưa thuyết phục, cần được thảo luận sâu xa hơn...
Trong hơn ba năm - chính xác là 1,016 ngày - Trung Quốc đã đóng cửa với cả thế giới. Hầu hết sinh viên nước ngoài rời khỏi đất nước khi bắt đầu đại dịch. Khách du lịch đã ngừng đến tham quan. Các nhà khoa học Trung Quốc đã ngừng tham dự các hội nghị nước ngoài. Các giám đốc điều hành người nước ngoài bị cấm quay trở lại công việc kinh doanh của họ ở Trung Quốc. Vì vậy, khi Trung Quốc mở cửa biên giới vào ngày 8 tháng 1, từ bỏ những tàn tích cuối cùng của chính sách “không covid”, việc đổi mới tiếp xúc thương mại, trí tuệ và văn hóa sẽ có những hậu quả to lớn, mà phần nhiều là lành tính.
“Đến hẹn lại lên” là chuyện thông lệ, không có gì đặc biệt, nhưng lãnh đạo mà cũng chỉ biết làm đến thế thì dân lo. Chuyện này xẩy ra ở Việt Nam vào mỗi dịp cuối năm khi các cơ quan đảng và chính phủ tổng kết tình hình năm cũ để đặt kế hoạch cho năm mới. Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng, người có quyền lực cao nhất nước, cũng đã làm như thế. Nhưng liệu những điều ông Trọng nói có phản ảnh tình hình thực tế của đất nước, hay ông đã nói tốt để đồng hóa mặt xấu?
Người ta có thể thông cảm và thông hiểu thái độ nhẫn nhục của những người phụ nữ bị đè nén xuống tận đáy xã hội. Họ có cha già, mẹ yếu, con thơ phải chăm lo nên làm to chuyện e cũng chả đi đến đâu mà nhỡ “vỡ nồi cơm” thì khốn khổ cả nhà. Còn cả một tập đoàn lãnh đạo chỉ vì quyền lợi của bản thân và gia đình mà bán rẻ danh dự của cả một dân tộc thì thực là chuyện hoàn toàn không dễ hiểu...
Hai năm đã trôi qua kể từ cuộc bạo loạn ở Washington ngày 6 tháng 1, 2021, Donald Trump ngày càng cô đơn, ngày càng bị cô lập - giống như vở kịch King Lear của Shakespeare trong lâu đài của ông ở Florida. Sự giống nhau giữa họ gây ấn tượng với bất kỳ ai đọc bức chân dung dài về lễ Giáng sinh của cựu tổng thống trên Tạp chí New York. Đúng là Donald Trump chưa mất trí hoàn toàn, giống như Lear. Nhưng những điểm tương tự giữa họ không thể không nhìn ra: hai người đàn ông lớn tuổi, trước đây được bao bọc trong quyền lực, giờ không thể hiểu nỗi họ không còn là mặt trời xoay quanh các sự kiện thế giới.
Bài viết này sẽ đối chiếu câu chuyện Niêm Hoa Vi Tiếu trong Thiền Tông với một số Kinh trong Tạng Pali, để thấy Thiền Tông là cô đọng của nhiều lời dạy cốt tủy của Đức Phật. Tích Niêm Hoa Vi Tiếu kể rằng một hôm trên núi Linh Thứu, Đức Thế Tôn lặng lẽ đưa lên một cành hoa. Đại chúng ngơ ngác không hiểu, duy ngài Ma Ha Ca Diếp mỉm cười. Đức Phật nói: “Ta có Chánh pháp vô thượng, Niết bàn diệu tâm, thật tướng vô tướng, pháp môn vi diệu, bất lập văn tự, truyền ngoài giáo pháp, nay trao cho Ca Diếp.” Tích này không được ghi trong các Kinh
Việt Nam bước vào năm 2023 với những tín hiệu xấu về chính trị, dẫn đầu bằng cuộc cách chức hai Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh và Vũ Đức Đam...
Hoa Kỳ và Việt Nam chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao năm 1995, hai mươi năm sau khi cuộc chiến chấm dứt, khép lại một trang sử thù nghịch kéo dài nhiều thập niên trên chiến trường và chính trường ngoại giao. Cơ hội để Việt Nam và Hoa Kỳ nối lại quan hệ đã có không lâu sau khi cuộc chiến kết thúc, nhưng Hà Nội để mất cơ hội bắt tay với Washington vào những năm cuối thập niên 1970...
Tù Tây cũng bị hành cho tới bến, chứ đừng có mà tưởng bở nhá. Xin trích dẫn một câu, chỉ một câu thôi, trong Hồi Ký Hoả Lò của Thuợng Nghị Sĩ John McCain: "Họ đánh tôi dập vùi, đánh tôi bất tỉnh. Họ liên tục hăm dọa:“Mày sẽ không nhận được bất kỳ chữa trị thuốc men gì cho đến khi mày mở miệng.” Tây/Ta gì thì cũng chết bà với chúng ông ráo trọi!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.