Hôm nay,  

Kỹ Sư Đỗ Nam Hải Phản Đối Quyết Định Phi Pháp

25/07/200800:00:00(Xem: 10303)
Thư Ngỏ

Về việc: Phản đối Quyết định phi pháp của Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.

Thành phố Sài Gòn - Việt Nam ngày 24/7/2008

Kính gửi: Các cơ quan truyền thông cùng các quý vị và các bạn quan tâm.

Tên tôi là: Đỗ Nam Hải, sinh năm 1959 tại Hà Nội - bút hiệu: Phương Nam.

Nghề nghiệp: Kỹ sư kinh tế ngân hàng - Chuyên nghành: Tiền tệ - Tín dụng.

Chỗ ở và nơi đăng ký hộ khẩu thường trú:

441 Nguyễn Kiệm - Phường 9 - Quận Phú Nhuận - Thành phố Sài Gòn - Việt Nam.

Hôm nay tôi viết Thư Ngỏ này, kính gửi đến các cơ quan truyền thông cùng các quý vị và các bạn quan tâm được rõ về tình hình hiện nay của tôi như sau:

Chiều ngày 21/7/2008 vừa qua, tôi đã đến văn phòng Ủy ban Nhân Dân (UBND) P.9 - Q.Phú Nhuận - Tp. Sài Gòn để nhận "Quyết định cưỡng chế thi hành Quyết định xử phạt vi phạm hành chính" số 551/QĐ-CC, do ông Phạm Công Nghĩa - Chủ tịch UBND quận Phú Nhuận, ký ngày 26/6/2008. Người trực tiếp giao Quyết định này cho tôi là ông Nguyễn Bá Tùng - Chủ tịch UBND P.9 - Q. Phú Nhuận, với sự chứng kiến của ông Nguyễn Hoài Phong, trung tá - Đội trưởng đội An ninh nhân dân, thuộc công an quận Phú Nhuận và một thư ký thuộc UBND P.9 - Q.Phú Nhuận. Một "Biên bản giao quyết định cưỡng chế xử phạt vi phạm hành chính" đã được lập.

Sau khi ký nhận, tôi đã nói với 3 vị trên rằng: "Sở dỹ hôm nay tôi đến đây nhận Quyết định này không phải là để sau đó tôi đi đóng phạt. Tính từ cuối năm 2005 đến nay tôi đã nhận được 4 Quyết định xử phạt hành chính như thế này, với tổng số tiền phạt là 51,5 triệu VNĐ (tương đương với hơn 3000 USD) từ phía các ông rồi. Và như các ông đã biết, tôi đều đã phản đối và không chấp nhận đóng phạt, dù chỉ là 1 đồng. Mục đích chính của tôi đến đây hôm nay là để có thêm bằng chứng tố cáo trước công luận trong nước và quốc tế, về việc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam lại một lần nữa vi phạm trắng trợn các quyền tự do tư tưởng, thông tin, ngôn luận,... của công dân. Tôi cũng đề nghị với các ông rằng: để tránh sự căng thẳng không đáng có thì hôm nay chúng ta không nên tranh luận những quan điểm, quan niệm về tự do dân chủ nữa. Bởi vì, những cuộc tranh luận như vậy thì có ông Nguyễn Hoài Phong đây biết, nó đã từng diễn ra hàng trăm lần giữa tôi với các sỹ quan công an thuộc Bộ công an, Sở công an Tp. Hồ Chí Minh và công an quận tại Trụ sở công an Q. Phú Nhuận và nhiều đồn công an khác ở Sài Gòn và Hà Nội rồi".

Cũng ngay trong buổi làm việc trên, tôi đã ghi vào tờ Biên bản như sau:

"Ý kiến của tôi (Đỗ Nam Hải):

1) Tôi phản đối Quyết định phi pháp này và cương quyết không chịu đóng phạt.

2) Cuộc đấu tranh giành lại tự do dân chủ cho dân tộc Việt Nam nhất định thắng lợi!"

Đồng thời, ghi vào Quyết định cưỡng chế trên như sau:

"Viết tại Ủy ban nhân dân phường 9 - quận Phú Nhuận.

1) Tôi phản đối hành vi của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, thông qua công an Việt Nam xông vào nhà tôi khám nhà và cưỡng đoạt tài sản của tôi, bao gồm: máy tính, máy in, điện thoại và các tài liệu dân chủ của tôi. (ngày 27/3/2008).

2) Tôi phản đối hành vi vi phạm pháp luật tiếp theo của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam là đã ra các Quyết định xử phạt hành chính và nay là Quyết định cưỡng chế xử phạt hành chính số 551/QĐ-CC này. Tôi thực hiện quyền tự do thông tin của mình và vì vậy, tôi cương quyết không chịu đóng phạt.

3) Nền tự do dân chủ cho dân tộc Việt Nam nhất định sẽ đến!

Sài Gòn ngày 21/7/2008.

Người viết: Đỗ Nam Hải (đã ký)".

Ông Nguyễn Bá Tùng nói: "Nếu anh Đỗ Nam Hải không tự nguyện đóng phạt theo nội dung của Quyết định này thì 5 ngày sau, kể từ ngày hôm nay, chúng tôi sẽ sử dụng biện pháp cưỡng chế thi hành theo luật định". Tôi nói lại: "Các ông muốn làm gì thì làm, còn việc tôi phản đối là quyền của tôi. Tôi không thách thức, nhưng tôi một lần nữa khẳng định với các ông rằng: tất cả những việc tôi làm từ trước đến nay đều là đúng đối với đất nước và dân tộc và vì vậy, tôi sẵn sàng chấp nhận mọi sự đàn áp từ nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam của các ông, đối với tôi.". Buổi làm việc kết thúc vào lúc 16 giờ cùng ngày.

Cũng xin được giải thích rõ hơn: sở dỹ có Quyết định cưỡng chế số 551/QĐ-CC trên là bởi vì trước đó, ngày 9/5/2008 cũng ông Phạm Công Nghĩa, Chủ tịch UBND Q. Phú Nhuận đã ký Quyết định số 392/QĐ - XPHC để xử phạt hành chính tôi 15 triệu VNĐ. Quyết định ấy lại bắt nguồn từ việc công an đã đến khám nhà tôi như sau: sáng ngày 27/3/2008, trong khi tôi đang đi trên đường thì bị một tốp công an mặc thường phục (là những người vẫn luôn luôn đi theo dõi tôi suốt mấy năm qua) chặn lại và mời tôi về Trụ sở công an quận Phú Nhuận, số 181 Hoàng Văn Thụ, P.8, Q. Phú Nhuận. Các sỹ quan công an thuộc Phòng An Ninh Bảo Vệ Chính Trị Nội Bộ Và Chống Gián Điệp, thuộc Sở công an Tp. HCM (PA 35) và công an quận Phú Nhuận đã làm việc với tôi. Nội dung chủ yếu mà họ muốn hỏi tôi là xung quanh bài phát biểu của tôi trong cuộc hội luận Paltalk ngày 1/3/2008, do Phong trào Yểm trợ Khối 8406 tại Vancouver - Canada tổ chức. (xin gửi kèm ở phần Phụ lục cuối Thư ngỏ này).

Cũng như những lần trước thì lần này tôi vẫn cương quyết không chịu làm việc với họ. Vì vậy, họ đã giữ tôi tại đó từ sáng đến chiều. Khoảng 15 giờ, họ đọc cho tôi nghe bản "Quyết định khám giữ nơi cất giấu tang vật, phương tiện vi phạm hành chính", ký cùng ngày 27/3/2008 do ông Võ Hoàng Nghĩa , thượng tá, Trưởng công an Q.Phú Nhuận ký, với sự phê chuẩn của ông Phạm Công Nghĩa - Chủ tịch UBND quận Phú Nhuận. Tôi yêu cầu họ được cùng đi về nhà, vì tôi là chủ của những tài sản đó. Mặt khác, căn phòng tôi đang ở cùng trong ngôi nhà với cha mẹ ruột tôi hiện đang khóa và do tôi giữ chìa khóa. Nhưng yêu cầu chính đáng này của tôi đã không được họ chấp nhận.

Sự việc diễn ra sau đó là: công an đã đến nhà tôi, đọc cho cha mẹ tôi nay đều đã 83 tuổi nghe cái Quyết định khám nhà trên. Tiếp theo, họ phá khóa cửa phòng tôi rồi soi mói, lục lọi và lấy đi: máy vi tính (CPU, màn hình, bàn phím, chuột, tai nghe), Modem (mạng Internet), máy in trắng đen, 2 điện thoại di động, tài liệu viết tay, in, một số hình ảnh (niêm phong trong 1 thùng carton) như tờ "Biên bản khám nơi cất giấu tang vật, phương tiện vi phạm hành chính" đã liệt kê. Đây là lần thứ 6 kể từ lần đầu tiên là ngày 4/12/2004, công an Việt Nam đã tịch thu máy tính của tôi và họ đã không hề trả lại tôi một cái nào.

Khoảng 17 giờ cùng ngày, họ mang những tài sản trên của tôi về lại Trụ sở công an Q.Phú Nhuận khi tôi vẫn còn bị giữ tại đó. Họ nói với tôi: "Đây, mọi thứ của anh Hải vẫn còn nguyên dấu niêm phong. Vậy đề nghị anh Hải từ ngày mai lên đây, chúng tôi sẽ mở niêm phong ra và chúng ta sẽ cùng làm việc về từng dữ liệu lưu trong máy tính của anh.". Tôi trả lời họ: "Không, tôi không làm việc với các ông là những quân ăn cướp; còn Đảng cộng sản Việt Nam của các ông đã chỉ đạo cho các ông đi ăn cướp thì cũng là một đảng cướp! Các ông muốn làm việc với cái máy tính ấy ra sao thì làm, muốn ghi vào hồ sơ cáo trạng của tôi thế nào thì ghi, tôi không quan tâm. Còn tôi thì dứt khoát không chịu làm việc với các ông.". Một viên trung tá công an, thuộc PA 35 nói với tôi: "Tại sao anh Hải lại nói chúng tôi là quân ăn cướp" Lần này cũng như tất cả những lần trước, khi chúng tôi đến nhà anh khám nhà và tạm giữ tài sản của anh thì đều có Quyết định của cơ quan công an, của chính quyền rất đàng hoàng và minh bạch đấy thôi". Tôi nói lại: "Cái giống nhau giữa 2 quân ăn cướp là cùng ăn cướp và cái khác nhau là ở chỗ: quân ăn cướp kia thì không có giấy phép, còn quân ăn cướp này thì có giấy phép của Đảng các ông, vậy thôi!".

Những ngày sau đó, vì không chịu đi làm việc, nên công an đã liên tục chặn bắt tôi dọc đường hàng chục lần và đưa về Trụ sở công an Quận Phú Nhuận. Cũng như những lần trước, tôi đều không chấp nhận làm việc với họ. Trong thế bế tắc, họ nói với tôi: "Chúng tôi gửi Giấy mời, rồi Giấy triệu tập nhiều lần nhưng anh Hải đều không đi; chẳng những thế lại còn viết "tầm bậy, tầm bạ" vào đó nữa. Nay chúng tôi buộc phải dùng biện pháp mạnh là dẫn giải anh về đây thì anh cũng lại không chịu làm việc. Như vậy thì chúng tôi lấy cơ sở đâu mà báo cáo cấp trên, lấy cơ sở đâu mà hoàn tất hồ sơ về anh"". Tôi trả lời: "Đấy là việc của các ông, tôi không quan tâm. Các ông muốn vu cáo tôi là gián điệp, là phản động, khủng bố, là người của C.I.A, của "các thế lực thù địch" hay là của gì gì đi chăng nữa cũng được. Các ông đã từng vu cáo tôi và vu cáo biết bao người khác để khép tội họ, nay có vu cáo tôi thêm cũng chẳng sao. Riêng tôi thì có một nhận xét như thế này: Có thể nói rằng "tinh thần vượt mọi khó khăn" để quyết tâm vu cáo cho những người Việt Nam yêu nước của công an Việt Nam các ông là rất đáng "khâm phục"! "

Cũng xin được nhắc lại rằng: cho đến hôm nay, ngày 24/7/2008 thì xung quanh nhà tôi ở vẫn luôn luôn có công an mặc thường phục theo sát tôi. Mọi việc bắt đầu từ tháng 8/2004, khi một tốp 6 sỹ quan thuộc Bộ công an Việt Nam vào thẳng ngân hàng, nơi tôi đang làm việc và mời tôi đi thẩm vấn. Đặc biệt là từ sau ngày 8/4/2006 đến nay, khi Tuyên ngôn 8406 ra đời thì công an đặt chốt canh gác suốt ngày đêm và suốt 365 ngày/năm. Họ chốt công khai, không cần che giấu, với 2 điểm chốt là: đầu hẻm 429 Nguyễn Kiệm - P.9 - Q.Phú Nhuận cùng bên dãy số lẻ, và tại hai số nhà 428 (quán ăn Bích Vân) và 430 (tiệm rửa xe gắn máy và bán báo) đường Nguyễn Kiệm, P.3, Q. Phú Nhuận, bên dãy số chẵn đối diện.

Mục đích của công an là chốt cả cửa trước và cửa sau nhà tôi. Tôi đi đâu họ cũng đi theo, không dời 1 bước. Mỗi tổ chốt như vậy thường có từ 3 đến 8 người, tùy theo thời điểm. Các chốt này không hề được rút, kể cả trong những dịp lễ, tết cổ truyền của dân tộc. Điều này, hàng trăm gia đình hàng xóm 2 bên đường nhà tôi đều tận mắt chứng kiến. Những người khách qua đường, nếu chỉ cần chú ý một chút cũng có thể phát hiện ra họ. Mỗi khi tôi mở cửa chuẩn bị đi đâu thì những tiếng huýt sáo, tiếng gọi nhau í ới của các cậu công an thuộc 2 điểm chốt kia lại vang lên, nhằm "phối hợp hành động để bảo vệ nền an ninh quốc gia (!")". Điều đó đã gây lãng phí hàng trăm triệu đồng mỗi tháng tiền thuế đóng góp của nhân dân, tiền bán tống, bán tháo tài nguyên quốc gia đang bị tận lực khai thác, tiền bán đất, bán biển của Tổ quốc. Tôi nghĩ, riêng mình thì đã là như vậy, còn tính chung cả nước chắc chắn sẽ là một con số lớn khủng khiếp; mà điều này thì dỹ nhiên là thuộc "bí mật quốc gia"! Chính cái chi phí khổng lồ ấy, núp dưới chiêu bài "bảo vệ nền an ninh quốc gia" đã là một trong những nguyên nhân quan trọng dẫn tới mất sự cân đối Tiền - Hàng, buộc lòng Ngân hàng trung ương phải đẩy thêm tiền mặt vào lưu thông và dẫn tới nạn lạm phát nghiêm trọng của đất nước hiện nay.

Ở Việt Nam, nếu ai đã từng đụng chuyện với cái bộ máy công an trị, chuyên nghề trói tay, bịt miệng nhân dân này thì mới thấy là họ "đông như quân Nguyên" thế nào. Thậm chí có những lần, khi tôi đi xe gắn máy ngoài đường thì nhìn đằng trước, đằng sau, bên trái, bên phải đều có công an đi kèm. Hoặc có khi chỉ muốn xông vào nhà một người đấu tranh dân chủ để lấy đi một bộ máy tính thôi, nhưng họ huy động cả một lực lượng công an lên tới 20 - 30 người, với vòng trong, vòng ngoài, trên gác, dưới lầu. Những lúc ấy, cảm xúc của tôi là: thật xót xa cho dân tộc mình và cũng thật thảm hại cho cái chế độ này. Tất cả những điều đó không làm cho tôi sờn lòng, chùn bước, mà ngược lại, nó càng củng cố thêm cho tôi một quyết tâm. Rằng:

Muốn chống áp bức, bất công, đói nghèo, tụt hậu; muốn hòa nhập được tốt vào thế giới tiến bộ hôm nay; ngoài con đường dân chủ hóa, đa nguyên, đa đảng và pháp trị, nhân dân Việt Nam không có con đường nào khác!

Phương Nam - Sài Gòn - Việt Nam.

Ngày 24 tháng 7 năm 2008

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ở đời dường như chúng ta hay nghe nói người đi buôn chiến tranh, tức là những người trục lợi chiến tranh như buôn bán vũ khí, xâm chiếm đất đai, lãnh thổ của nước khác, thỏa mãn tham vọng bá quyền cá nhân, v.v… Nhưng lại không mấy khi chúng ta nghe nói có người đi buôn hòa bình. Vậy mà ở thời đại này lại có người đi buôn hòa bình. Thế mới lạ chứ! Các bạn đừng tưởng tôi nói chuyện vui đùa cuối năm. Không đâu! Đó là chuyện thật, người thật đấy. Nếu các bạn không tin thì hãy nghe tôi kể hết câu chuyện dưới đây rồi phán xét cũng không muộn. Vậy thì trước hết hãy nói cho rõ ý nghĩa của việc đi buôn hòa bình là thế nào để các bạn khỏi phải thắc mắc rồi sau đó sẽ kể chi tiết câu chuyện. Đi buôn thì ai cũng biết rồi. Đó là đem bán món hàng này để mua món hàng khác, hoặc đi mua món hàng này để bán lại cho ai đó hầu kiếm lời. Như vậy, đi buôn thì phải có lời...
Hồi đầu năm nay, một người bạn quen gọi đến, chỉ sau một tháng quốc gia chuyển giao quyền lực. Giọng chị mệt mỏi, pha chút bất cần, “Giờ sao? Đi đâu bây giờ nữa?” Chị không hỏi về kế hoạch chuyến đi du lịch, cũng không phải địa chỉ một quán ăn ngon nào đó. Câu hỏi của chị đúng ra là, “Giờ đi tỵ nạn ở đâu nữa?” “Nữa!” Cái chữ “nữa” kéo dài, rồi buông thỏng. Chữ “nữa” của chị dài như nửa thế kỷ từ ngày làm người tỵ nạn. Vài tháng trước, cuộc điện thoại gọi đến người bạn từng bị giam giữ trong nhà tù California vì một sai phạm thời trẻ, chỉ để biết chắc họ bình an. “Mỗi sáng tôi chạy bộ cũng mang theo giấy quốc tịch, giấy chứng minh tôi sinh ở Mỹ,” câu trả lời trấn an người thăm hỏi.
Chỉ trong vài ngày cuối tuần qua, bạo lực như nổi cơn lốc. Sinh viên bị bắn trong lớp ở Đại học Brown. Người Do Thái gục ngã trên bãi biển Bondi, Úc châu, ngay ngày đầu lễ Hanukkah. Một đạo diễn tài danh cùng vợ bị sát hại — nghi do chính con trai. Quá nhiều thảm kịch trong một thời khắc ngắn, quá nhiều bóng tối dồn dập khiến người ta lạc mất hướng nhìn. Nhưng giữa lúc chưa thể giải được gốc rễ, ta vẫn còn một điều có thể làm: học cho được cách ứng xử và phản ứng, sao cho không tiếp tay cho lửa hận thù. Giữ đầu óc tỉnh táo giữa khủng hoảng giúp ta nhìn vào ngọn cháy thật, thay vì mải dập tàn lửa do người khác thổi lên.
Trong những thời khắc nguy kịch nhất, thảm họa nhất, tổng thống Hoa Kỳ là người duy nhất có tiếng nói quyền lực với toàn dân để đưa họ vượt qua nghịch cảnh. Tổng thống sẽ trấn an dân bằng luật pháp, bằng ý chí kiên cường, bằng bản lĩnh lãnh đạo, bao dung nhưng dứt khoát. Thậm chí, có khi phải bằng mệnh lệnh sắc bén để khống chế những tư tưởng bốc đồng sẽ gây hỗn loạn. Mấy trăm năm lập quốc của Mỹ đã chứng minh rất nhiều lần như thế.
(Sydney – 14 tháng 12, 2025) - Hàng trăm người có mặt tại bãi biển Bondi, Sydney, để dự lễ Hanukkah đã chứng kiến một trong những vụ khủng bố đẫm máu nhất kể từ sau thảm sát Port Arthur năm 1996. Vào lúc 6 giờ 45 chiều Chủ Nhật, hai tay súng mặc đồ đen xuất hiện trên cây cầu bộ hành nối Campbell Parade với Bondi Pavilion, bắt đầu nổ súng xuống đám đông đang dự lễ. Hai kẻ này dùng súng trường, bắn liên tục trong khoảng 10 phút, khiến hàng trăm người hoảng loạn bỏ chạy, nhiều người ngã gục ngay trên bãi cát và công viên ven biển. Ít nhất 12 người thiệt mạng, trong đó có 9 nạn nhân thường dân, 1 cảnh sát và 2 tay súng (một bị bắn chết tại chỗ, một bị bắt nhưng sau đó tử vong do vết thương). Ngoài ra, có ít nhất 38 người bị thương, trong đó có 2 cảnh sát và nhiều nạn nhân ở tình trạng nguy kịch.
Năm 2024, con người trung bình dành hai giờ rưỡi mỗi ngày trên mạng xã hội. Nhân lên, đó là hơn một tháng mỗi năm nhìn vào màn hình, lướt ‘feed’ (dòng tin), đợi ‘notification’ (báo tin), đếm ‘like’ (lược thích). Bạn dành nhiều thới giờ cho Facebook, Instagram, TikTok. Và câu hỏi không phải "có nhiều không?", mà là "chúng ta nhận được gì?" Câu trả lời, theo một nhóm triết gia, nhà tâm lý học, nhà xã hội học đương đại, không phải kết nối, không phải hạnh phúc, không phải sự thật. Mà là cô đơn có tổ chức, lo âu có hệ thống, và sự thật bị thao túng. Mạng xã hội—đặc biệt Facebook, nền tảng với ba tỷ người dùng, lớn hơn bất kỳ quốc gia nào trên hành tinh—không phải công cụ trung lập. Nó là kiến trúc quyền lực đang định hình lại não bộ, xã hội, và chính trị theo cách mà chúng ta chưa kịp nhận ra. Và đây là điều đáng sợ nhất: chúng ta không bị ép. Chúng ta tự nguyện. Chúng ta mở Facebook vì muốn "kết nối." Nhưng sau ba mươi phút lướt, chúng ta cảm thấy trống rỗng hơn. Chúng ta vào để "cập nhật
Trong sân khấu chính trị đồ sộ từ cổ chí kim của nước Mỹ, hiếm có nhân vật nào diễn xuất giỏi như Donald J. Trump. Những cuộc vận động tranh cử từ hơn mười năm trước của Trump vốn đã tràn ngập những lời hứa, giáo huấn, sự tức giận vì “nước Mỹ quá tệ hại”, những lời phỉ báng đối thủ. Tất cả hòa hợp thành những bản giao hưởng ký tên DJT. Mỗi lần Trump bước lên sân khấu, điệu nhảy YCMA vô tư, không theo chuẩn mực, thay cho tiếng kèn hiệu triệu “hoàng đế giá lâm.”
Năm 2025 được xem là giai đoạn khó khăn cho ngành khoa học khi ngân sách nghiên cứu bị thu hẹp và nhiều nhóm chuyên môn phải giải thể. Tuy vậy, những thành tựu y học nổi bật lại chứng minh rằng sức sáng tạo của con người chưa bao giờ dừng lại. Hàng loạt phát hiện mới đã mở rộng hiểu biết của chúng ta về sức khỏe, đồng thời thay đổi cách chăm sóc bệnh nhân hiện nay. Dưới đây là chín trong số những khám phá ấn tượng nhất trong năm 2025.
Năm 2025 khởi đầu bằng nỗi lo dấy lên từ các sàn tài chính quốc tế. Tháng Tư, Tổng thống Donald Trump khơi lại cuộc chiến thương mại, khiến nhiều người e sợ suy thái toàn cầu. Thế nhưng, sau mười hai tháng, kinh tế thế giới vẫn đứng vững: tổng sản lượng tăng khoảng 3%, bằng năm trước; thất nghiệp thấp và chứng khoán nhiều nơi tiếp tục lên giá. Chỉ riêng lạm phát vẫn còn là bóng mây bao phủ, vì phần lớn các nước trong khối công nghiệp OECD chưa đưa được vật giá về mức ổn định như mong muốn.
Sự phát triển nhanh chóng của Artificial Intelligence/ AI và robot đặt ra nhiều thách thức về đạo đức xã hội và cá nhân, đặc biệt là trong việc thu thập dữ liệu cá nhân làm ảnh hưởng đến các quyết định quan trọng như tuyển dụng, trị liệu và xét xử. Mặc dù AI có thể mô phỏng cảm xúc, nhưng không có ý thức thực sự, dẫn đến nguy cơ làm cho con người phụ thuộc vào AI và robot và suy giảm kỹ năng giao tiếp xã hội...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.