Hôm nay,  

Shopping một ngày Hè

25/05/202406:50:00(Xem: 1539)
shop

Sáng Chủ Nhật tôi thức dậy muộn ngoài ý muốn. Gần 10 giờ sáng rồi. Nhưng bất cứ gía nào tôi cũng sẽ đi shopping hôm nay…
    Hôm nay tôi định thức dậy sớm, nấu cơm sớm để thời gian còn lại đi shopping. Cái thú mua sắm quần áo trong mall của tôi chưa bao giờ vơi đi cũng như quần áo của tôi trong closet chưa bao giờ vơi, quần áo treo đầy chặt đến nỗi có những món tôi không hề nhớ, không hề biết nếu không tình cờ vạch ra và thấy nó, mỗi lần thế tôi lại  mừng húm như vừa mới nhặt được món hàng này từ trên trời rơi xuống..
    Tôi ra bếp nấu nướng trả nợ qủy thần cho xong nồi canh chua và món tôm rang. Mùa hè ăn 2 món này thật dễ chịu, thật ngon lành, chồng tôi thích lắm.
    Nấu món ăn hình như cũng cần có…tâm hồn, có sự chú tâm vào thì mới ngon ?, khi nồi canh chua được chăm chút sẽ khác hẳn nồi canh chua nấu vội vàng. Không biết chồng tôi có “phát hiện” ra sự khác nhau này không?
    Tôi thay quần áo để đi mall, không kịp ăn cơm và ngay cả chẳng có thì giờ thong thả để thưởng thức mùi hoa Ngọc Lan thơm nhè nhẹ tôi rất ưa thích, những đoá hoa màu trắng bè nhỏ giản dị dễ thương cùng với lá cành mà tôi mới cắt từ vườn chiều qua cắm trong bình.
    Tôi nhìn lên bình hoa Ngọc Lan thì thầm như với người yêu dấu:
    – Hoa Ngọc Lan ơi, cứ thơm tho ở nhà đi, chiều chị về sẽ ngắm em sau.
    Và tôi nói với chồng:
    – Anh ơi, cơm nước đã sẵn sàng. Bây giờ em đi mua sắm vài quần áo đây, hôm nay Dillard’s  nó on sale .
    Anh  không lạ gì tính vợ, nhắc nhở:
    – Em ăn cơm cho no để lấy sức lực rồi hãy đi, shopping mấy tiếng em sẽ rã rời chân tay và đói bụng.
    – Hôm nay là ngày cuối, lại Chủ Nhật tiệm đóng cửa sớm nên em phải đi thôi, mua sắm cần có thời gian rộng rãi sẽ chọn được hàng đẹp và rẻ. Anh không nhớ mấy lần em shopping đến cuối giờ và là một trong vài người khách cuối cùng ôm “chiến lợi phẩm” mớ quần áo ra quầy tính tiền à?
    – Hôm nay trời nóng 97 độ F. nóng qúa, nóng quá…
    – Anh lẩm bẩm cái gì thế? trời nóng thì liên quan gì đến em?
    – Sao lại không? Trong mall, trong tiệm mát lạnh các bà các cô shopping sẽ ngại cái nóng bên ngoài và tha hồ ở lại  mua sắm.
    Tôi đi ra cửa và hứa hẹn:
    – Thôi em đi, tranh cãi với anh phút nào là mất cơ hội mua sắm của em phút ấy. Chiều nay về em sẽ ăn cơm cùng anh với món cá Hồi ướp tỏi chiên bơ có mật ong, vừa nóng vừa thơm .
    Từ nhà tôi đến mall không xa, chỉ 20 phút xe.. Đậu xe xong tôi đi trong cái nắng chói chang của mùa hè, chỉ vài phút đi bộ từ chỗ parking vào mall mà tôi đã cảm thấy khó chịu vì nóng rồi.
    Tôi chợt nhớ tới anh chàng cầm bảng quảng cáo “50    – 60% off Mattresses” trên hè đường của khu shopping nọ mà tội nghiệp. Không biết giữa ngày hè nắng nóng thế này anh ta còn hứng thú với công việc này không?
    Đây là công việc khi có khi không và ngắn hạn, đồng lương trả rẻ như bèo trong ao.
Mỗi ngày đi làm ngang qua chỗ anh ta tôi đều có cảm xúc tội nghiệp như thế, công việc tưởng như đơn giản, chỉ việc cầm cái bảng có hàng chữ quảng cáo giá nệm on sale khua qua khua lại gây chú ý cho người đi đường, nhưng chẳng dễ chút nào. Có hôm tôi thấy anh ta hạ tấm bảng vì chắc mỏi tay? cầm cell phone nói chuyện cho bớt nhàm chán và cho thời gian qua mau.. Có hôm tôi thấy anh ta đứng chống nạnh nhìn đời, nhìn dòng xe cộ chạy qua. Dĩ nhiên là những lúc anh ta qua mặt chủ nhân tiệm bán nệm, nếu không anh ta chẳng còn được đứng cầm bảng quảng cáo cho ngày hôm sau.
    Tôi thích mua hàng on sale, nhưng nệm nhà tôi còn tốt thì dù tiệm kia có đại hạ gía bao nhiêu tôi cũng chẳng quan tâm, chẳng động lòng mà “mua giúp” được.
    Khi  bước vào bên trong mall không khí mát rười rượi và mùi thơm tho của đủ loại hàng hóa làm tôi tỉnh cả người với một niềm vui rộn rã. Tôi quên ngay cái nóng bên ngoài.
    Vào tiệm Dillard’s quen thuộc giá có nhắm mắt lại tôi vẫn định hướng được từng nơi, mọi vị trí treo quần áo, mọi phòng thử quần áo và những quầy tính tiền, tôi còn biết bà nhân viên nơi phòng thử quần áo nào cư xử với khách hàng ra sao nữa. Có một bà “hắc ám” làm tôi mất cảm tình, trừ khi bà ta không nghỉ việc thì tôi chẳng bao giờ thèm đến thử quần áo nơi có bà nữa..
    Hôm ấy tôi thử một đống quần áo, cứ thế vài lần là vài đống quần áo mà vẫn chưa ưng ý được món nào là mặt bà ta hình như…chảy dài ra, càng lúc càng chảy dài tăng lên theo đống quần áo của tôi..
    Tôi kể lại cho chồng để oán than “tình đời” thì anh lại bênh vực bà nhân viên ấy:
    – Anh từng theo em đi shopping nên biết rồi, mỗi lần em thử quần áo gần chục cái, vài lần như thế thì bà nhân viên phòng thử đã phải móc vào, treo lên cả mấy chục lần, sức đâu mà vui cười với em?
    Tôi cãi:
    – Tại hôm ấy em thích những món hàng ở khu vực của bà ta, chứ em cũng chán bà ta lắm, không đợi cho bà chán em đâu. Nhưng em đã rút ra kinh nghiệm là thà ôm mớ quần áo đi đến phòng thử quần áo khác xa hơn cho thoải mái. Chỉ tội nghiệp các nhân viên sẽ hỏa mù khi cần sắp xếp lại hàng hóa trở về vị trí cũ.
    Tôi nhanh chân bước đến những dãy quần áo có tấm bảng ghi on sale 50% đến 65%. Bắt đầu từ dẫy đầu tiên và sẽ đi cho đến dãy cuối cùng như thế mới không bỏ sót, như thế mới bõ công đi mua sắm.
    Tôi say sưa lấy hàng ra ngắm nghía lại treo vào, đi hết mấy dãy thì tôi đã chọn được một mớ trên tay.
     Gớm, trẻ con ở đâu ra mà lắm thế, chúng chạy đuổi nhau giữa những dãy quần áo làm nơi trú ẩn và tìm kiếm nhau có vẻ hào hứng lắm. Các bà mẹ chắc còn đang mải mê shopping cứ để mặc con chạy nô đùa, chỉ thỉnh thoảng gọi con ơi ới, hoặc liếc thấy chúng còn loanh quanh đâu đó là yên chí chúi đầu vào dãy quần áo mà bới mà tìm.
    Bà nào đi với chồng thì cửa tiệm cũng đã tâm lý có hàng ghế ngay sau quầy tính tiền, nơi ấy khuất lấp vắng vẻ để qúy ông thoải mái ngồi đợi. Tôi thấy có ông “giết” thì giờ bằng cách gọi phone, có ông ngoẹo đầu lim dim ngủ. Thỉnh thoảng bà vợ lại hiện ra cho ông thoát khỏi giấc mơ trở về thực tế, quăng cho ông giữ cái túi đầy quần áo mà bà đã chọn lựa để ông canh chừng giùm cho bà đỡ mỏi tay rồi vội đi chọn tiếp…
    – Hello, Hello.. không nghe rõ nữa hả? hả? hả? Thôi bai nhé…
    Tôi giật mình vì giọng nói nghe quen quen đập vào tai. Thì ra là một chị bạn, lại rối rít hỏi thăm nhau, bạn kể mình vừa gọi phone cho một bạn ở xa để…xã giao trong lúc la cà shoping ấy mà.
    – Bạn của chị cũng có nhiều thì giờ tiếp phone nhỉ? bạn của tôi mỗi lần biết tôi gọi từ chỗ shopping là nó đã giẫy nẩy lên, chỉ cho phép tôi nói trong vòng 15 phút vì nó biết tôi vừa shopping vừa tán dóc chuyện trời ơi,  không biết bao giờ mới hết chuyện.…
    – Chị phải chọn đối tượng mà gọi chứ, tôi chỉ gọi cho bạn nào cũng thuộc loại nói nhiều như tôi, kỳ phùng địch thủ chẳng ai nhường ai thì tha hồ nói cho tới khi điện thoại của nó hay của tôi bị “cháy” là bị hết battery đó, thì  mới chịu ngừng.
    – Cám ơn chị đã cho ý kiến qúa hay..
    – Còn nữa, ngoài ra đối tượng có thể kiên trì nghe điện thoại dài không bờ bến của mình là những đứa không chồng con, hay đang thất tình, đang thất nghiệp, đang thất chí, đang thất bại làm ăn… cần người nói chuyện cho vơi sầu.
    – Cám ơn chị lần nữa.
    Tôi đi thử quần áo, lại ra lựa chọn và lại thử, chồng tôi không hề là nhà tâm lý học mà nói đâu đúng đấy, không khí mát lạnh trong tiệm, người đông vui, háng hoá hấp dẫn, nhất là trong phòng thử quần áo ánh đèn dịu dàng kỳ ảo, cái gương soi chẳng biết có phù phép gì không mà tôi thấy mình lên đồ sao mà đẹp thế, sao mà dễ thương thế, dù ở nhà đôi lúc tôi thấy mình như con Lọ Lem.
    Tôi nghe thấy phòng thử quần áo bên cạnh tưng bừng vui, hình như hai người bạn cùng vào một phòng để làm giám khảo cho nhau, lời khen chê ríu  rít. Tôi đoán thế vì chẳng biết là tiếng nước nào, Lạ lắm, không phải tiếng Anh, không phải tiếng Việt, cũng chẳng phải tiếng Tàu.
    Mình vui, người vui, tôi mê mải không nghĩ đến kết thúc chuyện mua sắm.
Tôi đã quen mua sắm tới giây phút cuối cùng, còn giờ thì còn sắm, mặc cho người ta phóng loa thông báo sắp đến giờ đóng cửa.
    Khi tôi xách cái túi đầy ắp ra quầy tính tiền cũng là lúc tiệm tới giờ đóng cửa, gía mà chủ tiệm có chụp hình hay ghi danh thì phải tặng cho tôi danh hiệu “Người mua sắm nhiệt tình nhất, dài lâu nhất” vì tôi luôn đến sớm và về sau cùng khi chỉ còn dăm phút nữa là tiệm đóng cửa.
    Cô nhân viên tính tiền thoăn thoắt scan giá hàng và trừ đi 65% giảm gía cho ra giá cuối cùng. Tuy giá rẻ mà một đống quần áo thế kia tổng cộng cũng hơn 200 đồng, ngoài sự dự đoán của tôi.
    Có vài món quần áo tôi thấy…quen quen, hình như tôi đã mua nó ít nhất một lần trong đời, nên tôi đã cẩn thận để riêng ra chờ tới phút cuối cùng quyết định…Là giây phút này đây.  Tôi nói với cô tính tiền:
    – Xin lỗi, tôi…không đủ tiền, để tôi bỏ ra vài món .
    Cô nhân viên chắc gần tới giờ về mà còn bị khách hàng cù cưa mất thời gian, nên dù vẫn lịch sự mà lạnh lùng ra mặt:
    – Chị làm ơn check “No” vào cái receipt này giùm tôi.
    Tôi cầm cây bút điện tử lên và dí vào chữ “NO” của receipt nơi bảng điện tử tính tiền, để cô nhân viên hủy bỏ tấm receipt này.
    Bỏ ra vài món thì số tiền tôi phải trả cũng hơn 150 đồng kể cả thuế.
    Bước nhanh ra khỏi tiệm vì mệt mỏi và hoa mắt tôi súyt nữa đâm xầm vào cửa kính. Cửa kính trong suốt tôi tưởng là khoảng không cứ phăng phăng bước tới, nhưng may qúa có ai đó đi trước tôi mở cửa ra tôi mới biết mà thoát nạn. Nếu không là tôi đã bầm mặt hay sưng đầu rồi.
    Trời đã về chiều mà vẫn còn nắng và nóng . Bây giờ tôi mới cảm thấy mỏi rời cả hai chân cả hai tay và bụng thì đói. Tôi tiếc là đã không nghe theo lời khuyên của chồng ăn cơm xong hãy rời khỏi nhà.
    Lòng tôi lại phơi phới vì mua sắm được nhiều quần áo vừa ý. Chốc nữa về nhà tôi lại có cái thú vị là thử quần áo lần nữa và bắt chồng làm giám khảo chấm điểm.
    Nhưng tôi chẳng còn sức mà thử lại đống quần áo này, tôi quẳng vội những túi đồ trong phòng ngủ và ra ngoài gặp chồng. Anh  đang nằm khểnh ở ghế coi ti vi nhàn hạ và sung sướng qúa làm tôi phải ghen tị…
    – Welcome em đi shopping về.
    – Chào tái ngộ anh sau nửa buổi xa cách. Bước ra khỏi tiệm, khỏi mall em mới nhớ còn có chồng ở nhà và cơm chiều nay chưa nấu.
    – Không sao, anh luôn biết tự lo thân. Anh đang tính nấu mì gói ăn cho bữa chiều đây.
    Tôi buông mình ngồi xuống ghế sofa đối diện với chồng, cảm giác thoải mái hơn bao giờ, vì suốt mấy tiếng đi qua đi lại trong tiệm đến chóng cả mặt, cuồng cả chân và mỏi cả vai vì hai tay liên tục lôi áo ra treo áo vào hay sành điệu lùa dãy áo vào một phía để dễ nhìn, dễ tìm. Tổng cộng…. mấy trăm lần tôi không thể đếm nổi.
Tôi nhìn chồng bằng ánh mắt năn nỉ và nói như rên rỉ:
    – Anh ơi, nếu anh nấu mì gói ăn thì…. tiện thể nấu cho em một tô luôn đi. Em đói bụng qúa rồi !!!
    – Anh nói đùa thôi, anh đâu có đói bụng.  Người đói bụng chính là em, đồ ăn buổi sáng vẫn còn đây, còn cái món cá hồi ướp muối  tỏi chiên bơ nêm mật ong của em thì để khi khác đi, anh biết thừa em nói ra cho sướng miệng và bớt tội lỗi khi bỏ bê nhà cửa cơm nước để đi shopping  
    Tôi phân trần:
    – Thật tình em định về sớm, em không cần mua thêm quần áo làm gì, chỉ đến tiệm xem món nào rẻ đẹp thì …mua chơi vài món vì gía on sale tội gì không mua ? . Ai ngờ …
    – Thì anh đã nói rồi các bà các cô mà vào tiệm shopping quần áo thì không mãnh lực nào kéo ra khỏi, trừ khi có cơn sóng thần ập tới.…
    – Đi shopping tuy tốn tiền và tốn thì giờ nhưng được cái lợi là …exercise luôn., cả chân lẫn tay và đầu óc họat động không ngừng. Thôi em nghỉ vài phút cho tỉnh người sẽ ra lo bữa ăn chiều.
    Tôi đi ra bếp thấy nồi canh chua vẫn đầy nguyên, bát rau om tôi cắt sẵn vẫn còn trong tủ lạnh chứng tỏ anh  chưa hề nêm nếm vào. Tôi ngạc nhiên cất cao giọng như trách móc:
    – Sao anh không ăn canh chua, hả?
    – Em nếm thử xem, nồi canh chua mặn thế liệu em có ăn nổi không?
    Tôi múc thìa canh nếm thử. Trời ơi, không hiểu sao tôi lại thả vào nồi canh nhiều mắm muối thế này !!
    Giọng tôi vội vàng biết điều hạ thấp xuống :
    – Chắc lúc nêm muối em…tưởng là đường !!
    Chồng tôi bổ sung thêm:
    – Mà canh chua lại không chua em ạ…
    – Ôi …em quên chưa bỏ me vào…vắt me hột vẫn còn đây. Thế anh đã ăn cơm trưa ra sao?
    – Cũng may chảo tôm rang của em không bất bình thường nên anh ăn cơm với tôm rang và qủa dưa leo héo bị lãng quên từ đời nào trong tủ lạnh, với lại được ở nhà một mình rất thú vị, ăn gì mà chẳng được.
    Tôi ngọt ngào:
    – Cho em xin lỗi, bây giờ anh đợi em 15 phút thôi, em sẽ chữa được nồi canh chua này không khó khăn gì.
    Tôi lấy từ trong tủ lạnh  ra hai khứa cá hồi. Với tất cả tâm hồn, tôi o bế nấu lại nồi canh chua, thêm vào chút nước với hai khứa cá này, với vắt me kia, khi ăn rắc ngò om và ớt vào, nồi canh sẽ ngon lành tinh khôi như mới nấu .
    Hai vợ chồng  ngồi bên nhau ăn bữa cơm chiều vui. Bây giờ tôi mới cảm thấy mùi thơm của hoa Ngọc Lan thoáng thoáng quanh nhà, thật thanh thản và dễ chịu làm sao…
    Tôi ngước về phía bình hoa với vẻ biết ơn:” Cám ơn hoa Ngọc Lan vẫn tươi xinh, hoa vẫn thơm trong nhà chị nhé”.
    Nồi canh chua cũng ngon ngoài dự tính. Anh phải khen lấy khen để:
    – Món canh chua thật tuyệt vời. Nếu ăn không hết em cất vào tủ lạnh ngày mai anh ăn tiếp. Cám ơn em đã cho anh một bữa cơm ngon
    Tôi bỗng thấy ngôi nhà này tràn đầy hạnh phúc..Hoa Ngọc Lan ơi, chồng ơi….
    Tôi nũng nịu:
    – Vậy là món canh chua có cá hồi này cho em trừ vào lời hứa hẹn món cá hồi ướp muối tỏi mật ong kia nhé? Anh đừng ghét em vì em thích đi shopping nhé…nhé…nhé ?
    Anh dài-giọng ra bắt chước tôi:
    – Không…không…không bao giờ anh ghét em !!!
    Tôi thu dọn bát đĩa ra sink để rửa và nũng nịu tiếp:
    – Bây giờ thì em khỏe lại rồi, cả thể xác lẫn tâm hồn. Anh đợi em rửa bát xong sẽ phục vụ anh một show biểu diễn thời trang nhé..nhé..nhé……
    – Màn thời trang do em trình diễn với những quần áo vừa mới sắm chứ gì.?
    – Đúng thế anh thân yêu ơi, tại sao con người không trang sức lên cho đẹp cuộc sống?    Thế nên em luôn luôn thích đi shopping, nhất là shopping hàng on sale. Nếu tuần sau có tiệm nào on sale thì em…lại đi nữa, trước là giúp phục hồi nền kinh tế Mỹ sau là làm đẹp cho…cho… vợ anh chứ cho ai.

 

– Nguyễn Thị Thanh Dương

         

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Anh nhớ rõ buổi sáng hôm đó, anh đang chăm chú theo dõi viết bài bài thi Dictée Francaise do thầy Trương Thành Khuê đọc, bỗng nhiên ngửi thấy mùi cứt, cả lớp ngẩng đầu nhìn qua bệ cửa sổ thấy có 4 người tù đẩy một chiếc xe có hai thùng phân của nhà lao Phan Rang, theo sau là môt tên lính mang súng và tay cầm roi da. Cả thầy Khuê và các bạn đều nhìn ra cha của anh, một trong 4 người tù ấy. Anh cúi xuống và tiếp tục viêt bài thi. Cuối giờ thi, nước mắt anh hoen ố bài Dictée. Thấy vậy thầy Khuê lấy tờ giấy chậm (buvard), chậm khô bài thi Dictée. Cha của anh cũng là giáo viên, có thời ông là bạn láng giềng thân thiết của thầy Khuê. Đến lúc ra về, các bạn Long Địch Trạnh, Trần Nhât Tân, Trần Văn Thì... đang đứng đợi anh bên ngoài véranda, các bạn đến an ủi và vổ về khích lệ khuyên anh cứ tiếp tục thi.
Hai đứa cùng lớp từ tiểu học. Nhà Quỳnh Lâm ở gần sân vận động. Nhà tôi ở đường Quang Trung, gần trường Chấn Hưng. Hai đứa đến trường Nữ Tiểu Học từ hai hướng khác nhau. Vậy mà vẫn cứ đi vòng, để cùng đến lớp. Hai đứa vẫn thường tắm chung trước khi rời nhà. Quỳnh Lâm mặc mấy áo đầm kiểu trong báo Thằng Bờm, Thiếu Nhi. Ba tôi bảo thủ, cho tôi diện những kiểu đầm xưa lắc, xưa lơ. Có năm, kiểu áo đầm xoáy, tay cụt rất thịnh hành. Chị Thanh Tâm xin Mạ ra tiệm Ly Ly may cho tôi một áo. Nhưng Ba bắt phải cải biên, tức là phải dài quá gối (đâu còn thuộc họ mini jupe nữa đâu), và tay phải dài che cùi chỏ.
Người con gái ngồi bất động như thế đã từ lâu lắm; dễ chừng có cả tiếng đồng hồ rồi. Trời biếc xanh, lác đác những khóm mây bông gòn trắng nõn, biển xanh thẫm phía trước, sóng dạt dào xô nhau vỗ vào ghềnh đá tung bọt trắng xóa dưới chân. Tất cả như cùng cuốn hút nàng vào cái bao la mịt mùng bí mật. Ở một góc nhìn từ bên sườn dốc đá, thấy nàng nhạt nhòa trong nắng như một phần của núi non đã hóa thạch từ ngàn năm trước. Người con gái, như tượng đá, mong hoài một điều không bao giờ xảy ra; một ước mơ không bao giờ thành sự thực; hay nàng đứng chờ trông một người đã mịt mù bóng chim tăm cá?
Ngày Hiền Phụ hay là Ngày Lễ Cha (Father’s Day) rơi vào ngày Chủ Nhật thứ 3, tháng 6 hàng năm tại Hoa Kỳ, được Tổng Thống Lyndon Johnson chính thức công nhận là ngày lễ quốc gia từ năm 1966, sau đó Tổng Thống Nixon ký thành luật, ban hành năm 1972. Theo lịch sử Hoa Ký, vào năm 1909, bà Sonora Smart Dodd lúc đó 27 tuổi, sau khi nghe diễn thuyết về ngày Lễ Mẹ tại đền Spokane tiểu bang Washington, bà nảy sinh ý muốn có một ngày đặc biệt để tôn vinh người cha, vì cha cũng xứng đáng được tôn vinh như mẹ. Tư tưởng này xuất phát từ lòng can đảm, sự hy sinh và tình thương dành cho các con của cha bà là ông William Smart. Vợ chết ngay khi sinh đứa con thứ 6 vào năm 1898, ông William Smart đã ở vậy, một mình nuôi 6 đứa con ở một nông trại miền Đông tiểu bang Washington Hoa Kỳ.
Tình yêu không phải là thứ ngôn ngữ nói ra, mà là ngôn ngữ để giữ kín! Tôi đã chôn kín hình ảnh đẹp nhất một đời người. Bây giờ người con gái năm xưa đang ở đâu, sống ra sao trong vạn nẽo đường trần hệ lụy. Có còn nhớ cơn mưa bong bóng chiều nào nơi hiên ngôi chùa nhỏ? Có còn tìm thấy những cơn mưa bong bóng bên đời? Hay tất cả đã phôi pha, đã trôi theo những giọt mưa bong bóng một thời đã mất?
Sau khi đội chiếc mũ beret đen lên đầu ông Hậu bước ra ngoài, thấy lòng thoải mái hẳn ra, ở trong nhà này toàn là “luật lệ” ăn cơm đúng giờ, đi ngủ đúng giấc, con dâu “kiểm tra” ông từng tí một “Ủa hôm nay sao ba tắm trễ, tắm vào buổi tối dễ bị cảm lạnh đó ba.” Con trai cũng “để ý” ông từng tình huống: -“Tối qua ba thức khuya quá, 12 giờ đêm con dậy đi tiểu thấy phòng ba còn sáng đèn. Ba nên ngủ sớm dậy sớm tốt cho sức khỏe”. Ông có niềm vui với computer lúc đọc báo xem tin tức, xem you tube mọi đề tài, lúc nghe nhạc, lúc vào group trò chuyện với bạn bè gần xa, ngồi với computer cả ngày cũng chưa chán. Thế mà con cũng… phê phán.
Ờ ờ thì số này đây, nhà này đây, lúc trước kia ông đã lên vài lần mà, ông đâu có lầm, mà nay sao thấy là lạ… hình như chúng đã phá bỏ cây hoa bông giấy phía trước, thay vào đó là một hàng rào thưa trống vắng… đúng là số nhà đó mà. Ông săm săm mạnh bạo đẩy cổng… thì bất chợt hai đứa cháu nội, Hiền và Nghĩa, cũng bật tung cánh cổng chạy ùa ra đón ông, vừa đón ông, vừa như chúng ngăn lối vào, mỗi đứa nắm cứng một bên tay ông, giữ lại, miệng lắp bắp: Nội, nội lên Sài Gòn sau không báo tụi con? - Nội, nội đừng vô nhà, bị… bị má con đi vắng!
Thị trấn ấy vô cùng nhỏ bé. Một con đường chính viền hàng cây phong với vài ba ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Từ đó mọc lan ra những con đường nhỏ, quanh co vào những khu xóm thưa người. Vì vậy khu rừng sau nhà là nơi tôi lui tới thường xuyên. Một tấm bảng với hai chữ “Dead End” gắn trên cây cột gỗ chôn ở bìa rừng. Một lối mòn vắt trên cỏ dại, bò quanh co giữa những tàng cây cao và bụi rậm với dây leo chằng chịt. Tôi thường mò mẫm một mình trên lối mòn ấy cho đến khi đám dây leo vắt ngang, chặn mất lối đi và cỏ dại xóa hết lối mòn. Dọc lối mòn quanh co ấy, thỉnh thoảng có một tảng đá nằm trơ trọi giữa cỏ cây rậm rạp, như thể ai đó đặt sẵn chỗ nghỉ chân cho những kẻ rong chơi. Và rải rác đó đây một loài hoa lạ. Loài hoa có bốn cánh mở ra vào ban mai và khép lại khi chiều xuống. Những bông hoa phảng phất mùi quế. Loài hoa lạ lùng dường như chỉ mọc trong cánh rừng ấy
Có lẽ mưa đã đổ xuống thành phố Paris vào lúc ban khuya nên khi tôi choàng tỉnh dậy lúc năm giờ sáng, ra khỏi giường để bước tới cửa sổ vén màn che nhìn ra ngoài thì thấy trời vẫn còn mưa...
Thời gian qua mau trên những trang nhật ký đọc vội dưới ánh sáng hoàng hôn. Những dòng tình cảm của quá khứ sống lại trong từng con chữ...
Đúng vậy, đời này chẳng có con người nào hoàn hảo, mà cũng chẳng có cuộc hôn nhân nào hoàn hảo, ai cũng có những điểm tốt điểm xấu, miễn sao điểm tốt nhiều hơn điểm xấu, thì coi như... hôn nhân thành công. Câu này đã có ai nói chưa nà, nếu chưa, thì coi như tôi là người... phát minh ra, nghen! Vậy là tôi an tâm, kể chuyện tốt của anh xã mình cho bà con nghe chơi, theo đúng như lời dạy của ông bà mình “tốt khoe xấu che”. Dại gì vạch áo cho người xem lưng.
Anh Trần Đình Đài là con trai thứ trong một gia đình trung lưu ở quận 3, Saigon xưa. Mẹ anh cũng là hậu duệ của hoàng gia triều Nguyễn. Cha anh là một trí thức vì vậy cả đàn con, bảy đứa ba mẹ đều cho ăn học đến nơi đến chốn...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.