Hôm nay,  
Hội Ung Thư Việt Mỹ kính mời quý đồng hương cùng tham gia các sinh hoạt sắp tới
Hội Ung Thư Việt Mỹ kính mời quý đồng hương cùng tham gia các sinh hoạt sắp tới

Chuyện tình thời xa vắng

25/02/202406:54:00(Xem: 1738)
Truyện

Trường_Đại_học_Sư_phạm_Huế

Cô Tư tôi (tên cô là Ngọc Quỳnh) dáng người thanh thoát, gương mặt sáng, đôi mắt đẹp, đài các. Năm nay bước qua tuổi thất thập nhưng vẫn khỏe mạnh nhanh nhẹn, dấu ấn thời gian vẫn chưa xóa hết nét xuân sắc một thời. Cô có một mối tình “thời xa vắng” thật lâm ly, và bi văn đát. Hôm nay giấu cô, tôi kể lén cho mọi người nghe chơi.
    Hôm rồi, cả nhà qua quận Tư ăn đám giỗ bà tôi. Không thấy chú Hải (miền Trung gọi là dượng, chồng cô Tư) sang. Ai cũng hỏi chú Hải đâu, mà chỉ có cô Tư qua? Thường đi đâu chú Hải cũng làm tài xế riêng đưa đón không công, kể từ hồi sinh viên của cô Tư đến giờ.
    Cô Tư tủm tỉm cười. “Ổng lẫy rồi”. Chú Hải lẫy, là dỗi, giận luôn cả cô Năm Huệ, chú Sáu Hạnh (em cô Tư). Nên giỗ năm trước không sang, giỗ năm nay cũng vắng bặt luôn!
    Số là cô Tư thời học trường Đồng Khánh có người yêu bên Quốc Học tên chú là Biên Thùy thường ghé nhà đưa đón cô Tư đi học. Mặc dù nhà chú Thùy ở trái đường tuốc luốc bên Phú Cam (phía nam sông Hương). Mà cô Tư thì ở trong Thành Nội (phía bắc sông Hương), vậy mà bất kể sáng chiều chú Thùy cũng có mặt đưa rước chăm chỉ như ông bố trẻ chăm con. Khi bà tôi mất, năm 1978, hậu chiến kỳ này xe cộ mua vé đã khó huống gì điều xe đi đưa đám. Nhà chú Thùy điều kiện, có ô tô nên chú điều xe tới để đưa bà tôi về nơi an nghỉ, chú ghé vai lo việc tang chế cho bà tôi chu đáo. Vì điều này, cô Tư tôi khắc ghi trong lòng với sự trân quý và biết ơn!
    Sau khi thi xong tú tài thì cô Tư khăn gói vào Sài Gòn học tiếp Đại học văn khoa. Rồi cô đi làm. Lúc này chúng tôi còn quá nhỏ nên những chuyện của người lớn trong gia đình nghe câu được câu chăng. Sau này thấy cô Tư lập gia đình với chú Hải (người Sài Gòn) gia đình cô sống ở ở quận 7. Còn chú Thùy cũng đã yên bề gia thất và sống ở Singapore. (nguyên nhân xa nhau cô chưa kể, phần này chưa khai thác được, hẹn đám giỗ bà năm sau sẽ khai thác tiếp).
    Cô Tư có lối kể chuyện gì cũng có phong thái hài hước lắm. Mặt cô tỉnh rụi nhưng người nghe thì ôm bụng cười lăn. Cô kể năm ngoái, chú Hải bảo cô bán nhà bên quận 7 để về Nhà Bè mua đất cất nhà cho rộng để nuôi chó cảnh. Nuôi chơi thôi! Cô bảo trong nhà giờ lên đến 18 con: chó to có, nhỏ có, đực có, cái có, nhà rộn ràng vì chó. Mà ông Hải để nuôi chứ cho ông cũng không cho, mà bán, ông cũng không bán. Ba năm trước có hai con nhỏ mới sinh cô lén đem cho người ta. Cô bảo ổng về kiếm hai con nhỏ hỏng ra vậy là ổng chửi hai năm. Cô Tư kể, vẻ mặt tỉnh rụi mà bà con ai cũng cười.
    Nguyên nhân chú Hải lẫy là cách nay 20 năm chú Thùy (bồ cũ của cô) ở bên Sing ốm nặng thập tử nhất sinh, ổng bảo với bà vợ là nguyện vọng cuối cùng cho ổng gặp lại cô Tư tôi một lần. Thế là bà vợ chú Thùy gọi điện khẩn thiết mời cô Tư qua Sing thăm chú Thùy lần chót. Qua gặp, cô cầm tay dặn dò, động viên ráng cho mau khỏe, không biết chú Thùy có nghe thấy gì không? Gặp cô Tư xong thì chú Thùy ngước nhìn cô Tư lần cuối xong gật đầu và nhắm mắt ngủ luôn giấc ngủ ngàn thu.
    Cô Tư bảo nghĩa tử là nghĩa tận, cô nghĩ ơn nghĩa ngày xưa còn đó, lúc chú điều xe lo tang lễ cho bà, cô vẫn nhớ. Nên bằng mọi giá phải qua thăm ổng lần chót, gặp cô xong có lẽ ổng đi thanh thản. Không biết cô nói dối cách nào để đi (chưa kể chi tiết, sẽ khai thác dịp sau) chứ chẳng lẽ lại bảo chồng là : Ông để cho tui đi thăm bồ cũ à! (dù ổng đang hấp hối.)
    Sau này không biết vì sao chú Hải chồng cô Tư biết được, vậy là từ đó đến giờ ông vẫn âm ỉ ghen. Cô Năm bảo: “Khiếp ghen gì ghen tới 20 năm sau vậy!” Lần đó nghe đâu chú Hải lên tra khảo, cô Năm và mấy cô chú trong nhà. Ý chú Hải là: “Sao mấy người lại toa rập bao che để cô Tư đi thăm người yêu cũ.” Thế là chú Hải la toáng lên gây lộn mấy cô em vợ xong là giận một mạch từ đó đến giờ.
    Nhưng có ai nói gì chú Hải là Cô Tư cũng bênh chú chằm chặp à! Cô Bảo vậy chứ thương cô Tư lắm. Cô Tư đòi gì cũng mua, đi đâu cũng chở đi. Áo dài cái 2 triệu rưỡi cô nói mua là chú chở cô đi mua liền không chần chừ gì ráo. Cô Tư bảo: “Ổng ghen vậy chứ ổng tốt lắm”.
    À thì hóa ra đôi khi người ta có những hờn dỗi, ghen tương, những khúc mắc nho nhỏ vậy cho tình yêu thêm gia vị. Chứ họ dính nhau như sam, có cãi nhau cũng không rời nhau được bởi vậy mới nói nói dù khắc nhau vẫn cần nhau và vẫn bên nhau đến già. Cô Tư tôi năm nay đã ngoài 70, chú Hải thì 78 tuổi. Con cái đã trưởng thành và đã định cư ở hải ngoại, nhà chỉ còn hai ông bà già. Con gái bảo lãnh rồi nhưng chú Hải không chịu đi, chú thích ở nhà nuôi chó chơi và nhậu với mấy người bạn tâm giao đâu đó hoặc với xóm giềng.
    Mấy người tiếp tục chọc cô là: nay 70 mà tướng tá còn ngon, huống gì cách nay 20 năm mới 50 tuổi đi thăm người yêu cũ bị chồng ghen là đúng rồi. Cô Tư nheo mắt cười khùng khục. Cô còn kể là tao có viết một bài với tựa: Người Tình Không Chân Dung, viết xong để đâu đó, chú Hải đọc được, chú lại ghen nữa. Cô Năm bảo: “Viết gì có chữ người Tình thì lo mà xé đi chứ ai lại sơ suất cho chồng thấy”.
    Cô Tư bảo: “Tao viết ra mắc chi tao xé!” À có vẻ cũng chọc chơi ông Hải đây, “trơ gan cùng tuế nguyệt" ra phết!
    Tư lại cười, nụ cười hạnh phúc luôn đọng trên môi.

– Hoàng Thị Bích Hà

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tả sao cho hết cảnh cổng lớn đồ sộ. Từ chân lên đến đỉnh, tràn ngập mặt nạ treo kín mít. Đủ loại mặt nạ tượng trưng cho thiện ác, xấu đẹp, đúng sai. Có cả mặt nạ Chúa, Phật, thánh thần, hiền nhân, ác tặc, vân vân. Dọc bên dưới là những thùng lớn chứa vô số mặt nạ theo kiểu treo bên trên. Người nào đi vào, tự động lựa cho mình một loại mặt nạ hợp với tính tình, mang lên, rồi mới được tiếp tục đi. Mỗi người có hai mặt nạ, một thật đã thói quen thành giả và một giả thật chồng lên.
Chúng tôi cùng cười vui vẻ tìm đường ra khỏi cổng chùa Thiên Trù tức “chùa Ngoài” để rồi tiếp tục cuộc hành trình vào chùa Hương Tích tức “chùa Trong”...
Anh nhớ rõ buổi sáng hôm đó, anh đang chăm chú theo dõi viết bài bài thi Dictée Francaise do thầy Trương Thành Khuê đọc, bỗng nhiên ngửi thấy mùi cứt, cả lớp ngẩng đầu nhìn qua bệ cửa sổ thấy có 4 người tù đẩy một chiếc xe có hai thùng phân của nhà lao Phan Rang, theo sau là môt tên lính mang súng và tay cầm roi da. Cả thầy Khuê và các bạn đều nhìn ra cha của anh, một trong 4 người tù ấy. Anh cúi xuống và tiếp tục viêt bài thi. Cuối giờ thi, nước mắt anh hoen ố bài Dictée. Thấy vậy thầy Khuê lấy tờ giấy chậm (buvard), chậm khô bài thi Dictée. Cha của anh cũng là giáo viên, có thời ông là bạn láng giềng thân thiết của thầy Khuê. Đến lúc ra về, các bạn Long Địch Trạnh, Trần Nhât Tân, Trần Văn Thì... đang đứng đợi anh bên ngoài véranda, các bạn đến an ủi và vổ về khích lệ khuyên anh cứ tiếp tục thi.
Hai đứa cùng lớp từ tiểu học. Nhà Quỳnh Lâm ở gần sân vận động. Nhà tôi ở đường Quang Trung, gần trường Chấn Hưng. Hai đứa đến trường Nữ Tiểu Học từ hai hướng khác nhau. Vậy mà vẫn cứ đi vòng, để cùng đến lớp. Hai đứa vẫn thường tắm chung trước khi rời nhà. Quỳnh Lâm mặc mấy áo đầm kiểu trong báo Thằng Bờm, Thiếu Nhi. Ba tôi bảo thủ, cho tôi diện những kiểu đầm xưa lắc, xưa lơ. Có năm, kiểu áo đầm xoáy, tay cụt rất thịnh hành. Chị Thanh Tâm xin Mạ ra tiệm Ly Ly may cho tôi một áo. Nhưng Ba bắt phải cải biên, tức là phải dài quá gối (đâu còn thuộc họ mini jupe nữa đâu), và tay phải dài che cùi chỏ.
Người con gái ngồi bất động như thế đã từ lâu lắm; dễ chừng có cả tiếng đồng hồ rồi. Trời biếc xanh, lác đác những khóm mây bông gòn trắng nõn, biển xanh thẫm phía trước, sóng dạt dào xô nhau vỗ vào ghềnh đá tung bọt trắng xóa dưới chân. Tất cả như cùng cuốn hút nàng vào cái bao la mịt mùng bí mật. Ở một góc nhìn từ bên sườn dốc đá, thấy nàng nhạt nhòa trong nắng như một phần của núi non đã hóa thạch từ ngàn năm trước. Người con gái, như tượng đá, mong hoài một điều không bao giờ xảy ra; một ước mơ không bao giờ thành sự thực; hay nàng đứng chờ trông một người đã mịt mù bóng chim tăm cá?
Ngày Hiền Phụ hay là Ngày Lễ Cha (Father’s Day) rơi vào ngày Chủ Nhật thứ 3, tháng 6 hàng năm tại Hoa Kỳ, được Tổng Thống Lyndon Johnson chính thức công nhận là ngày lễ quốc gia từ năm 1966, sau đó Tổng Thống Nixon ký thành luật, ban hành năm 1972. Theo lịch sử Hoa Ký, vào năm 1909, bà Sonora Smart Dodd lúc đó 27 tuổi, sau khi nghe diễn thuyết về ngày Lễ Mẹ tại đền Spokane tiểu bang Washington, bà nảy sinh ý muốn có một ngày đặc biệt để tôn vinh người cha, vì cha cũng xứng đáng được tôn vinh như mẹ. Tư tưởng này xuất phát từ lòng can đảm, sự hy sinh và tình thương dành cho các con của cha bà là ông William Smart. Vợ chết ngay khi sinh đứa con thứ 6 vào năm 1898, ông William Smart đã ở vậy, một mình nuôi 6 đứa con ở một nông trại miền Đông tiểu bang Washington Hoa Kỳ.
Tình yêu không phải là thứ ngôn ngữ nói ra, mà là ngôn ngữ để giữ kín! Tôi đã chôn kín hình ảnh đẹp nhất một đời người. Bây giờ người con gái năm xưa đang ở đâu, sống ra sao trong vạn nẽo đường trần hệ lụy. Có còn nhớ cơn mưa bong bóng chiều nào nơi hiên ngôi chùa nhỏ? Có còn tìm thấy những cơn mưa bong bóng bên đời? Hay tất cả đã phôi pha, đã trôi theo những giọt mưa bong bóng một thời đã mất?
Sau khi đội chiếc mũ beret đen lên đầu ông Hậu bước ra ngoài, thấy lòng thoải mái hẳn ra, ở trong nhà này toàn là “luật lệ” ăn cơm đúng giờ, đi ngủ đúng giấc, con dâu “kiểm tra” ông từng tí một “Ủa hôm nay sao ba tắm trễ, tắm vào buổi tối dễ bị cảm lạnh đó ba.” Con trai cũng “để ý” ông từng tình huống: -“Tối qua ba thức khuya quá, 12 giờ đêm con dậy đi tiểu thấy phòng ba còn sáng đèn. Ba nên ngủ sớm dậy sớm tốt cho sức khỏe”. Ông có niềm vui với computer lúc đọc báo xem tin tức, xem you tube mọi đề tài, lúc nghe nhạc, lúc vào group trò chuyện với bạn bè gần xa, ngồi với computer cả ngày cũng chưa chán. Thế mà con cũng… phê phán.
Ờ ờ thì số này đây, nhà này đây, lúc trước kia ông đã lên vài lần mà, ông đâu có lầm, mà nay sao thấy là lạ… hình như chúng đã phá bỏ cây hoa bông giấy phía trước, thay vào đó là một hàng rào thưa trống vắng… đúng là số nhà đó mà. Ông săm săm mạnh bạo đẩy cổng… thì bất chợt hai đứa cháu nội, Hiền và Nghĩa, cũng bật tung cánh cổng chạy ùa ra đón ông, vừa đón ông, vừa như chúng ngăn lối vào, mỗi đứa nắm cứng một bên tay ông, giữ lại, miệng lắp bắp: Nội, nội lên Sài Gòn sau không báo tụi con? - Nội, nội đừng vô nhà, bị… bị má con đi vắng!
Thị trấn ấy vô cùng nhỏ bé. Một con đường chính viền hàng cây phong với vài ba ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Từ đó mọc lan ra những con đường nhỏ, quanh co vào những khu xóm thưa người. Vì vậy khu rừng sau nhà là nơi tôi lui tới thường xuyên. Một tấm bảng với hai chữ “Dead End” gắn trên cây cột gỗ chôn ở bìa rừng. Một lối mòn vắt trên cỏ dại, bò quanh co giữa những tàng cây cao và bụi rậm với dây leo chằng chịt. Tôi thường mò mẫm một mình trên lối mòn ấy cho đến khi đám dây leo vắt ngang, chặn mất lối đi và cỏ dại xóa hết lối mòn. Dọc lối mòn quanh co ấy, thỉnh thoảng có một tảng đá nằm trơ trọi giữa cỏ cây rậm rạp, như thể ai đó đặt sẵn chỗ nghỉ chân cho những kẻ rong chơi. Và rải rác đó đây một loài hoa lạ. Loài hoa có bốn cánh mở ra vào ban mai và khép lại khi chiều xuống. Những bông hoa phảng phất mùi quế. Loài hoa lạ lùng dường như chỉ mọc trong cánh rừng ấy
Có lẽ mưa đã đổ xuống thành phố Paris vào lúc ban khuya nên khi tôi choàng tỉnh dậy lúc năm giờ sáng, ra khỏi giường để bước tới cửa sổ vén màn che nhìn ra ngoài thì thấy trời vẫn còn mưa...
Thời gian qua mau trên những trang nhật ký đọc vội dưới ánh sáng hoàng hôn. Những dòng tình cảm của quá khứ sống lại trong từng con chữ...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.