Hôm nay,  

Tôi sẽ ly dị!

24/01/202408:55:00(Xem: 1954)
Truyện

couple-in-trouble

Tôi xách bóp đi ra cửa:    –
    – Em đi họp đây, anh ở nhà nhé .
    – Biết rồi, từ hôm qua đến giờ thấy Thu gọi  em mấy lần, lại “ hội nghị 3 người” như ngày xưa chứ gì ? Các cô chỉ lắm chuyện !
    – Trời ơi, chuyện quan trọng tụi em mới phải họp, chứ ai ngu gì để phí một buổi chiều thứ Bảy cơ chứ. Thôi, anh khỏi phải lo cho em, em sẽ ăn cơm ở nhà Vi hay tụi em sẽ kéo nhau đi nhà hàng. Bye!
    Tôi vào garage lái xe cái vèo ra tới đường thì thấy chồng tôi vội vã lao theo, vẫy tay ra dấu cho xe ngừng lại, anh đến bên cửa kính xe, ngơ ngác:
     – Em sẽ không ăn cơm nhà chiều nay chứ gì. Thế… còn anh?
    Tôi gắt lên:
    – Tự túc, có thế mà cũng hỏi!
    Chợt thấy mình gắt gỏng vô lý, tôi dịu giọng lại:
    – Cá thịt, tôm tép, đầy trong tủ lạnh đó, và một đống sách dạy làm bếp em để trên bàn viết của em đó. Chúc anh một bữa ăn ngon. Bye!
    – Khoan… em ơi, sách dạy làm bếp một đống, nhưng của ai dễ hiểu, dễ thực hành nhất?
    – Martin Yan! Xưa nay em đã cho anh ăn bao nhiêu món của ông ta rồi mà.
    – Nhưng món nào cũng hỏng, nên anh không tin là của ông ta.
    Chồng tôi hỏi lại cho chắc ăn:
    – Là cái ông người Hoa, dạy nấu ăn trên ti vi mà em yêu thích, đã mấy lần em ghen tị     nói rằng không biết con mẹ nào có phước, được làm vợ Martin Yan, tha hồ ăn ngon mà khỏi phải vào bếp nấu, ấy hả ?
    – Đúng rồi, nhưng sao anh nói to thế, lỡ ai nghe thấy… Thôi, bye nhé!
    Qua kính chiếu hậu, tôi vẫn thấy anh đứng đó, ngẩn ngơ và hoang mang. Chốc nữa vào nhà, mở tủ lạnh ra, nhìn ngăn đông lạnh, anh sẽ còn hoang mang hơn nữa: những bịch lớn, bịch nhỏ, gói lại, túm lại. Chính tay tôi mua và cất vào, mà mỗi khi cần, tôi cũng… hoang mang không biết đó là những gói gì, chứ đừng nói anh ta.
    Phải nói”bye” đúng 3 lần tôi mới thực sự rời khỏi nhà, lấy ông chồng vụng về bếp núc quá cũng khổ, chẳng nhờ vả được, đã thế còn phải chỉ dẫn cho anh ta đến mỏi cả miệng. Nghĩ đến “thần tượng” Martin Yan, lòng tôi lâng lâng, anh ta biểu diễn nấu nướng trên ti vi thật điệu nghệ, ăn nói vui vẻ dễ thương.
    Trong một phút cao hứng tôi thì thầm:
    – Martin Yan, kiếp sau anh đầu thai ở đâu? Hãy đợi em nhé.
    Tôi đến nhà Vi thì Thu đã có mặt, nó đón tôi bằng một câu trách:
    – Mày đến trễ 10 phút!
    – Tại chồng tao, anh ta phải tự nấu cơm chiều nay nên lo âu, lúng túng, cứ hỏi mãi. Tội nghiệp, không biết bây giờ anh ta đã tìm ra gói thịt, gói cá nào chưa? Nào bây giờ ba chúng mình họp.Vi ơi, lại đây!
    Cô bạn Vi yêu quý của chúng tôi mỉm cười chào bạn nhưng mặt vẫn chảy dài ra như cục bột ủ men để quá lâu. Thu phê phán ngay:
    – Vi làm ơn sửa lại bộ mặt đi, tao là bạn mày mà trông còn thấy chán, chứ đừng nói chồng mày, anh ta đi léng phéng là phải.
    Ba chúng tôi ngồi vào bàn, là ba đứa bạn thân từ hồi còn trung học, chúng tôi đã gắn bó với nhau, buồn vui chia sẻ như chị em ruột. Vi lên tiếng trước:
    – Tao đang đau khổ quá, Linh ơi, Thu ơi, có cách nào cứu tao với?
    Tôi thở dài nhìn bạn:
    – Biết rồi, thằng chồng mày đang có bồ chứ gì  Ai mà ngờ, vợ chồng ăn ở với nhau có 2 mặt con mà còn dở chứng.
    Vi mếu máo:
    – Tại… mày! Hồi đó tao đã linh cảm nó là một thằng đàn ông bay bướm, không muốn lấy nó. Nhưng mày, chính mày khen nó tâm hồn đa cảm, dễ thương. Nếu tao mà không lấy nó thì mày sẽ… lấy, nên tao phải vội vàng như sợ mất một của quý.
    Tôi bối rối:
    – Khi đó mày từ chối, thấy nó khóc làm  tao… cảm động, nên nói thế thôi. Khổ quá, không hiểu sao những giọt nước mắt luôn làm tao yếu lòng và quyết định ngược lại những gì mình đã nghĩ.
    Thu gạt đi:
    – Thôi, không phải là lúc đổ tội nhau hay tranh cãi. Hãy đi vào thực tế, Vi, có chắc là ông xã có bồ chưa?
    – Người ta mét với tao nó có bồ nhí, nó hay vắng nhà bất thường, có ở nhà thì động một tí là gắt gỏng, tao khóc lóc tra hỏi thì nó chối phăng.
    Thu nhìn tôi:
    – Đúng là dấu hiệu của kẻ phản bội. Linh, mày cho ý kiến trước đi.
    – Ly dị! Vi, hãy nói vào mặt nó “Tôi sẽ ly dị”. Tôi cao giọng và đanh đá nói. Thu nhăn mặt:
    – Không được, ý kiến của mày chỉ góp phần phá hoại gia cang người ta, hạnh phúc người ta đang lung lay, mày… kéo cho nó sập luôn.
    – Nhưng tao không chịu được, ngày xưa anh ta chạy theo tán tỉnh mãi mới lấy được nó, mà bây giờ trở mặt. Vi, mày hãy nghe tao, nói cho nó biết “Tôi sẽ ly dị”còn hơn là chịu đựng đau khổ hết ngày này đến ngày khác.
    – Nhưng còn hai đứa con tao, tụi nó đâu có tội tình gì mà phải chịu cảnh gia đình ly tán?
    Thu tán đồng:
    – Giữ hạnh phúc thì khó chứ đạp đổ thì mấy hồi.
    Tôi bướng bỉnh:
    – Nếu là tao thì cứ ly dị cho nó biết tay! Tao sẽ ăn diện thật đẹp, sẽ đi thẩm mỹ viện trùng tu lại nhan sắc như… UNESCO đã trùng tu những di sản văn hoá của nhân loại. Lại mới, lại đẹp, tao sẽ nhởn nhơ  trước mặt thằng chồng cũ cho nó tiếc chơi.
    – Nhưng mày nên nhớ là thằng chồng đang có bồ mà ly dị tức là cho nó được sung sướng tự do xổ lồng đấy. Mày có diện đẹp cách mấy cũng là đồ cũ, nó đã xài rồi, nó sẽ có một trời cơ hội để đi tìm tình yêu mới.
    Vi tiếp lời bạn:
    – Thu nói đúng đấy, đàn ông nó lợi thế lắm, lại có cái nhãn hiệu “Việt Kiều” ở Mỹ, bay vèo về Việt Nam là có một đống cô gái trẻ đẹp sẵn sàng để anh ta chọn làm vợ. Còn mình, chẳng lẽ cũng về Việt Nam kiếm một thằng chồng… nhí qua đây để làm… chị hai nó à?
    Thu nhận xét:
    – Tao biết có vài cặp ly dị, các ông đều lấy vợ nhanh chóng, vợ mới, con mới, và một mái gia đình mới ngon lành, còn các bà vẫn loay hoay tìm kiếm người đàn ông ra hồn để gọi là chồng, những đứa con lù lù bên cạnh đã là chướng ngại vật không ít trên con đường không còn dài để các bà tìm kiếm một nửa đời mình lần nữa, dù các bà đã dùng tới biện pháp tìm bạn bốn phương cho rộng rãi và mau chóng, các bà luôn kêu gọi “ Tìm người đàn ông rộng lượng, thương yêu con trẻ” Có nghĩa là nếu lấy bà thì hãy thương con bà giùm, cho trọn gói. Nhưng chớ hề thấy bà nào đăng báo tìm bạn, nói tôi sẽ rộng lượng thương yêu con của ông cả. Vi ơi, hãy kiên nhẫn, tìm cách lôi kéo thằng chồng lạc lối quay về, dịu dàng nói những điều hay lẽ phải, vì anh ta còn chối tội là còn sợ vợ, sợ mất một mái gia đình. Hãy cứu mình và cứu cả anh ta nữa.
    Tôi không hài lòng:
    – Phải cho tụi đàn ông một bài học, như thế Vi lép vế quá. Tao thì không đời nào!
    Thu giải thích:
    – Này Linh, mày “hên” lấy được người chồng tử tế, hiền lành nên mày coi đàn ông như đàn… kiến. Thử như chồng Vi, mày cũng sẽ bối rối và khó xử.
    Tôi quay qua Vi an ủi:
    – Thôi Vi, nếu ý kiến của tao khủng khiếp quá  thì Vi hãy theo ý kiến của Thu xem sao.
    Và tôi đứng dậy, giận dỗi nói với Thu:
    – Tao hứa với mày, nếu chồng tao như thế, tao ly dị liền, tao sẽ đương đầu với anh ta, chứ không đời nào chịu thua. Thôi tao về đây.
    Tôi lái xe về nhà, trong lòng nặng trĩu nỗi buồn, thương cho Vi và giận chồng của Vi quá, tôi đâm xe thẳng vào garage và xồng xộc đi vào nhà, chồng tôi có lẽ vẫn đang lúi húi trong bếp nên không thấy tôi. Thay quần áo, nằm lăn trên giường, tôi nghĩ đến những lời Thu nói, nếu như tôi lấy phải một người chồng như của Vi?
    Ừ nhỉ, giá mà đời người ta có quyền sống thử? Giá mà nhân duyên được đến nhiều lần? Thì tôi sẽ… thử lấy một người chồng tệ bạc, đối xử với tôi phũ phàng, coi tâm trạng tôi sẽ đau khổ như thế nào. Chắc tôi sẽ khóc, sẽ hờn duyên tủi phận, sẽ… đá bay thằng chồng khốn kiếp kia ra khỏi đời tôi.
    Cuộc hôn nhân của tôi quá lý tưởng, hạnh phúc êm đềm như thảm cỏ non, xanh tươi  mãi.  Nhưng dường như cuộc đời êm ả quá cũng… phát chán! Tôi mong sao thảm cỏ xanh hạnh phúc êm đềm bỗng thành… cỏ héo, cuộc đời êm ả bỗng… dậy phong ba bão táp để tôi sẽ được nếm mùi đau khổ, biết thế nào là tình phụ và kiêu căng mà quẳng vào mặt thằng chồng bội bạc một câu lạnh lùng và nặng nề như đá tảng: “Tôi sẽ ly dị”, để nó biết rằng nó không phải là báu vật trên cõi đời này.
    Hỡi các bà, đang phải chịu đựng những thằng chồng cà chớn, hãy mạnh dạn hét lên như thế đi, hãy mạnh dạn ly dị nó, cho dù bây giờ ta có lép vế hơn nó, ta có già đi, có xấu đi, nhưng cũng còn niềm kiêu hãnh của một thời con gái kiêu sa, của một thời ta là những ngọn núi Hy Mã Lạp Sơn cao vút, mà lũ đàn ông từng chạy theo, hòng chinh phục ta và có khối kẻ phải bỏ cuộc, ngã lăn ra dưới chân ta đó.
    Chốc nữa tôi sẽ… thử, sẽ ra ngoài với bộ mặt ”kiếm chuyện” coi có thể cãi lộn với chồng tôi được không? Tôi bỗng cười thầm, mình xúc động vì hoàn cảnh của Vi quá nên mình muốn trả thù đàn ông , mình điên rồi chăng? mình tưởng tượng nhiều quá chăng?
Bỗng cửa phòng ngủ mở ra, chồng tôi bước vào, ngạc nhiên:
    – Em đã về rồi đấy à?
    Tôi đáp trống không, bắt đầu kiếm chuyện:
    – Thấy rồi còn hỏi!
    – Em về sớm thế, chắc chưa ăn gì, phải không?
    – Dĩ nhiên!  Mặt tôi vênh lên, đầy vẻ ngang tàng và thách thức, cố tình chọc giận chồng.
    Nhưng anh vẫn chưa chịu nổi nóng cho tôi được nhờ, mà lại ân cần tiếp:
    – Vậy thì may quá, ra ăn cơm với anh cho vui để anh còn rửa bát luôn thể.
    Thấy anh đang luẩn quẩn bên closet, tôi có cớ gắt lên, hi vọng lần này anh chịu hết nổi:
    – Anh không ra dọn cơm đi, còn đứng xớ rớ đó làm gì?
    Nhưng anh chỉ gãi gãi đầu, thắc mắc:
    – À, anh nhớ là cái áo ngủ em mặc ba bốn ngày chưa thay. Em để đâu? anh đang tìm nó, để sau khi rửa bát xong, anh sẽ giặt quần áo luôn em ạ. Vì ngày mai Chủ Nhật, anh sẽ chở em đi shopping cả ngày mà.
    Rồi anh “mắng” tôi:
    – Em bừa bãi, cẩu thả quá. Lần sau quần áo thay ra nhớ để vào một chỗ, để anh tiện lấy đem giặt, nghe chưa!
    Tôi thở dài, đành chịu thua, muốn cãi nhau một chút cũng không được, thì tôi sẽ chẳng bao giờ có cơ hội để thốt lên cái câu: “Tôi sẽ ly dị” với chồng tôi cả. Tôi ân hận thấy thương chồng quá, chạy ra ôm chầm lấy anh, kể cho anh nghe chuyện chồng Vi có bồ và dịu dàng hơn bao giờ:
    – Cho em xin lỗi nhé, nãy giờ em cáu gắt với anh chỉ là… thí nghiệm thử lòng anh thôi..
    Anh ta cười tỉnh bơ:
    – Anh biết thừa, đó không phải là tính cách của em. Em tưởng anh là thằng chồng khờ không biết gì hả?
    Vẫn vẻ mặt tỉnh bơ và tinh quái anh tiếp:
    – Em mới là “vợ khờ”  của anh đấy, em không hiểu rằng xưa nay anh yêu thương em, săn sóc em vì anh đang có một người vợ xinh xinh dễ thương, một người vợ tốt sẽ ở với anh suốt đời thì rất xứng đáng cho anh nâng niu chiều chuộng lắm chứ.

                        

– Nguyễn thị Thanh Dương

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ sáng sớm tinh mơ, chúng tôi đã thức dậy để chuẩn bị cho chuyến đi chơi chùa Hương hôm nay. Nhìn Thi, ở cái tuổi lăm, mười sáu trăng tròn tôi không thể không nhớ tới bài thơ “Chùa Hương”...
Cô Tư tôi (tên cô là Ngọc Quỳnh) dáng người thanh thoát, gương mặt sáng, đôi mắt đẹp, đài các. Năm nay bước qua tuổi thất thập nhưng vẫn khỏe mạnh nhanh nhẹn, dấu ấn thời gian vẫn chưa xóa hết nét xuân sắc một thời. Cô có một mối tình “thời xa vắng” thật lâm ly, và bi văn đát. Hôm nay giấu cô, tôi kể lén cho mọi người nghe chơi...
Sau cái ngày mắc dịch 30 tháng 04 năm 1975, tôi bị tống cổ khỏi trường trung học ở Sài gòn vì chạy giặc trước đó và khai hộ khẩu ở ngoại thành sau hoà bình nên phải về học ở ngoại thành. Đúng là trời bắt phong trần phải phong trần/ cho thanh cao mới được phần thanh cao… Mẹ tôi dụng câu Kiều để an ủi tôi hay chửi xéo: Mày ăn ở làm sao mà ra nông nỗi? Thôi thì ý trời biết đâu mà cãi, lòng mẹ bao la như biển Thái bình, chắc mẹ thương cảm mình đó! Nên từ đó tôi yên tâm được biết cây lúa, con trâu… và Thùy.
Từ ngày May về sống với anh. May và Ngạc là cặp đôi trùng phùng do dây tơ hồng nào đâu định liệu, kết lại thành keo dán với nhau. Ơ, có ai biết thời này là thời đại nào rồi, mà hai người tự thề non hẹn biển, kết nối, giao ước sống đời, mà chưa tỏ tường biết rõ mặt nhau. May giới thiệu mình qua điện thoại (thiệt hay giả cũng chẳng biết đâu mà mò). Em không đẹp, chỉ nhìn tàm tạm, bắt mắt với người này nhưng không bắt mắt với người kia. Em chỉ được nước da trắng thôi...
Tiếng hát khàn đục, nghẹn ngào của người ca sĩ da đen phát ra từ chiếc loa nhỏ, cũ kỷ tình cờ ở một góc đường thành phố New York. Họ là những ca sĩ đường phố, hát lang thang đây đó để bán những đĩa hát của mình...
Mẹ và hai chị em tôi đã chuẩn bị xong một bữa ăn ngon lành. Chiều nay nhà có khách. Gia đình bác Hải từ tiểu bang California đến Salt Lake City du lịch và sẽ ghé nhà tôi, mục đích chính là cho trưởng nam của hai bác là anh Nhân gặp Kim Thịnh chị tôi...
Trời xanh lơ, dịu dàng. Chơi vơi đôi ba cánh ưng chao liệng tìm mồi. Rừng thông bát ngát xanh kín rặng núi trùng điệp xa xa. Con đường đất từ ngôi nhà ra đến khu rừng chỉ vừa hai người đi lọt, cỏ tranh mọc um tùm hai bên. Đến bìa rừng, con đường bỗng doãng ra thành khu đất trống, trên đó trơ trọi một mái nhà nhỏ cũ kỹ làm toàn bằng thân gỗ thông trông như nơi trú ẩn của những người liều mạng đi khai phá đất đai, tìm vàng thuở miền đất này còn hoang vu, yên ắng...
Từ muôn đời nay tình yêu là một giấc mộng đẹp giữa đời thường cuộc sống. Có tình yêu, cuộc sống của con người ý nghĩa hơn vì mọi hỷ, nộ, ái, ố cũng như... thất tình sẽ "được" tình yêu mang đến cuộc sống của chúng ta một cách nhanh chóng và "đầy đủ"...
Cơn mưa đột ngột buổi chiều vào ngay giờ cao điểm đông xe, đông người trên phố. Trở lại công việc ngay mùng Ba Tết, bữa nay thì phải chạy giao hàng từ sáng sớm, tôi mệt mỏi tách chiếc ‘cánh én’ cà tàng của mình ra khỏi luồng xe, tấp đại vô một mái hiên. Một chiếc hai bánh khác cũng tấp theo và một cặp trai gái hối hả bỏ xe chạy vô đứng cạnh tôi...
Từ mấy ngày nay, chợ Đầm đã rộn rịp cho bốc thăm, chia lô để làm chợ Tết. Năm nay, theo lệnh nhà nước, Tết đến sớm hơn mọi năm một tháng. Như để nhắc nhở, lịch năm mới được bày nhan nhản khắp các cửa tiệm. Đặc biệt là các cửa hàng quốc doanh thì lại chẳng có cuốn lịch nào, vì lịch đã chui ra ngoài cả rồi. Lịch năm nay trông tiến bộ lắm, thôi thì các tài tử tha hồ mặc đủ loại áo quần thời trang từ nước ngoài gửi về, nghiêng bên này, liếc bên kia, õng ẹo không kém gì các minh tinh màn bạc Hồng Kông. Có cô còn cầm trên tay một trái táo đỏ nhập theo hàng hoá của các tàu buôn chở đến, ra cái điều sung túc lắm. Ngự Chiêu và Thư Hương nắm tay nhau đi thơ thẩn qua các cửa hiệu, vừa chỉ trỏ các cô tài tử trên lịch, vừa cười khúc khích phê bình vô tội vạ. Thư Hương cười đến suýt ngất khi thấy hình một cô gái miền Bắc mặc áo dài cổ cao thật là cao kiểu một ngàn chín trăm... hồi đó!
Sáng hai mươi tám tết, tôi đạp xe xuống quán cà phê Quỳnh Giao ở gần nhà. Quỳnh Giao học sau tôi hai lớp ở trường trung học vài năm trước, nay thì mức độ nổi tiếng của cô ấy như vết dầu loang ra khỏi vùng ngoại ô, lên tới cổng trường đại học bên Sài gòn vì nhan sắc hơn người. Quỳnh Giao đẹp rực rỡ trong mấy chị em gái đều xinh xắn, nhưng tính nết dễ gần của cô được lòng người lớn kẻ nhỏ hơn chị em trong nhà có quyền thế trước biến cố lịch sử. Họ cắn răng chịu đựng cuộc đổi đời hơn là thả lỏng để hoà vào cuộc sống đã đổi thay nhiều như Quỳnh Giao.
Vài cái Tết thuộc những năm người dân cả nước ‘ăn độn’ trong thập niên 1970 thế kỷ trước đã để lại trong tâm khảm tôi dư vị rất chua chát. Nay ngồi chợt nhớ lại mà không khỏi chạnh lòng, vừa sượng sùng vừa tội nghiệp chính mình...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.