Chưa Đóng Quan Tài Chưa Đổ Lệ

04/03/202318:34:00(Xem: 2558)
DC407 (22)
Minh họa: Đinh Cường

 

Tôi để nguyên một ngày, từ sáng đến khuya,

cưa gỗ, đóng chiếc quan tài, rồi điêu khắc,

sơn màu xanh da trời, đục khoét dáng mây bay,

bên dưới khắc hình gà vịt nai thỏ

những con vật hiền lành làm bạn bên kia đời.

 

Không việc gì buồn hơn đóng quan tài

dù cho ai

phải có một cái xác

chia lìa trong đó.

Không thời gian nào trầm tư hơn lúc đóng quan tài

không nhớ sợ cũng phải nhớ

không muốn buồn cũng phải buồn.

Khi búa đóng xuống cộp, cộp, cộp …

Nhịp tim nhảy thịch, thịch, thịch …

Trí não vang lên chết, chết, chết …

Rồi một thứ gì nổi lên như da gà.

 

Mất một sự sống thân thiết từng sống chung.

Mất một mảnh đời la liệt kỷ niệm.

Mất nhắc nhở mình sẽ mất nhiều hơn.

Làm người cuối cùng là mất hết.

 

Cưa sáu miếng gỗ hình chữ nhật.

Đóng cái hộp, chết sao mà nhỏ quá.

Không có gì thảm thiết hơn tự tay đóng quan tài.

Tiễn biệt yêu thương đậy nắp là vĩnh viễn.

Cuối cùng, nghệ thuật chết đã sẵn sàng.

Búa đập vào tay chảy máu hồi nào không biết.

Ngồi bệt xuống đất nghe tiếng thì thầm:

“Thức dậy, lại đây”

“Có thức ăn ngon, ăn lần cuối đi con.”

“Lại đây, lại đây.”

“Nước đã ấm để lau sạch thân thể.”

“Lại đây, lại đây con.”

 

Không vẫy đuôi, không gừ gừ thân thiết.

Con lông xù đã im lặng từ hôm qua.

Ngu Yên

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.