Chưa Đóng Quan Tài Chưa Đổ Lệ

04/03/202318:34:00(Xem: 2561)
DC407 (22)
Minh họa: Đinh Cường

 

Tôi để nguyên một ngày, từ sáng đến khuya,

cưa gỗ, đóng chiếc quan tài, rồi điêu khắc,

sơn màu xanh da trời, đục khoét dáng mây bay,

bên dưới khắc hình gà vịt nai thỏ

những con vật hiền lành làm bạn bên kia đời.

 

Không việc gì buồn hơn đóng quan tài

dù cho ai

phải có một cái xác

chia lìa trong đó.

Không thời gian nào trầm tư hơn lúc đóng quan tài

không nhớ sợ cũng phải nhớ

không muốn buồn cũng phải buồn.

Khi búa đóng xuống cộp, cộp, cộp …

Nhịp tim nhảy thịch, thịch, thịch …

Trí não vang lên chết, chết, chết …

Rồi một thứ gì nổi lên như da gà.

 

Mất một sự sống thân thiết từng sống chung.

Mất một mảnh đời la liệt kỷ niệm.

Mất nhắc nhở mình sẽ mất nhiều hơn.

Làm người cuối cùng là mất hết.

 

Cưa sáu miếng gỗ hình chữ nhật.

Đóng cái hộp, chết sao mà nhỏ quá.

Không có gì thảm thiết hơn tự tay đóng quan tài.

Tiễn biệt yêu thương đậy nắp là vĩnh viễn.

Cuối cùng, nghệ thuật chết đã sẵn sàng.

Búa đập vào tay chảy máu hồi nào không biết.

Ngồi bệt xuống đất nghe tiếng thì thầm:

“Thức dậy, lại đây”

“Có thức ăn ngon, ăn lần cuối đi con.”

“Lại đây, lại đây.”

“Nước đã ấm để lau sạch thân thể.”

“Lại đây, lại đây con.”

 

Không vẫy đuôi, không gừ gừ thân thiết.

Con lông xù đã im lặng từ hôm qua.

Ngu Yên

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, nhất là trong tập Tôi Cùng Gió Mùa, nếu cho là chủ quan, tôi vẫn nói rằng, Khí thơ của Nguyễn Xuân Thiệp là khí thu. Trăng ở thơ đó là trăng thu. Gió ở thơ đó mang cái hắt hiu thu. Không biết tại sao, chỉ thấy Khi đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp tôi lại liên tưởng đến cảm xúc của Trương Trào trong U Mộng Ảnh xưa: “Thơ và văn được như cái khí mùa thu thì là hay.”. Nguyễn Xuân Thiệp, xuất hiện lần đầu tiên trên dòng thơ của văn học miền Nam Việt Nam vào năm 1954 trên Thẩm Mỹ Tuần Báo với bài thơ Nhịp Bước Mùa Thu. Bài thơ tính đến lúc này là 71 năm -tiếng thở dài một đời người-, hôm nay tôi đọc lại, cảm xúc vẫn bị lay động bởi hình ảnh u buồn của lịch sử vào thời gian xa xăm đó.
Qua khu rừng lau chiều rất ốm cọng dài ôm cọng ngắn hấp hiu làm sao ngắt được lùm hoa sóng níu ngọn thương thân bãi dập dìu
Cây xanh trên miễu đình | Hưởng bốn mùa cúng vái | Quỳ lạy những hình nhân | Thấm đẫm mùi nhang khói
Ngày 17 tháng 9 năm 2025, thi sĩ “Công giáo” Lê Đình Bảng đã bước vào độ tuổi thượng thọ. Ông đã chính thức đạt 83 tuổi Tây và 84 năm tuổi ‘Mụ’. Một độ tuổi cần nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Song với tình yêu văn chương, chữ nghĩa và đặc biệt là niềm tin vào tôn giáo, ông vẫn như một thanh niên tráng kiện, đầy đức tin và nhiệt huyết, khi cho ra mắt thi phẩm thứ 25, sau rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với nhiều thể loại khác nhau như văn xuôi, nghiên cứu lịch sử, tôn giáo...sáng tác kể từ năm 1967 miệt mài cho đến nay...
Thật sự chúng ta có cần/ Dựng lên hình ảnh của một người lính miền Bắc / bị người lính miền Nam thiêu sống / Mới nói lên được nỗi đau / Của cuộc nội chiến 20 năm / Chúng ta chưa đủ đau đớn / Cảnh người một dân tộc cùng màu da cùng tiếng nói / Cùng mang họ Nguyễn,họ Trần / Truy cùng đuổi tận / Căm thù,chém giết nhau / Bằng tất cả chồng chất oán hờn / Để nhân danh một chủ nghĩa nào đó
có lúc ngồi bên cửa sổ | tâm hồn lâng lâng | anh đưa em tách trà
... Thơ Trần Hạ Vi là sự hòa quyện giữa triết lý hiện đại, cảm xúc nữ tính và nhịp điệu đời sống, nơi mỗi câu chữ đều vừa biểu đạt, vừa phân tích, vừa soi chiếu – để người đọc vừa thấy mình trong đó, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện mới về bản thân và thế giới. Phong cách này không chỉ làm nổi bật những xúc cảm đời thường được khúc xạ qua trí tuệ và ngôn từ, mà còn tạo nên một không gian thi ca nơi con người và thời đại, thân xác và ngôn từ, tình yêu và tự do cùng nhảy múa, vừa thật vừa mơ, vừa gần vừa xa, vừa dịu dàng vừa sắc sảo....
ở bên tả ngạn sương mù | áo em dính hạt mù u đến giờ | nhớ chờ anh nhé ngu ngơ | tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
sau cùng thì Ba không cần nó nữa | cái thẻ có hiệu lực | hai năm hay ba năm | để được tạm trú trên đất nước của mình