Trang Thơ Tháng Ba

03/03/202315:24:00(Xem: 2915)
AutoStyle-Louis Soutter (1871-1942)
Autostyle của họa sĩ Louis Soutter (1871-1942).



QUẢNG TÁNH TRẦN CẦM


 

ngày mùa đông

 

1.

thơ viết buổi tối rất đen

đen cháy / đen mun / đen than / đen lọ nồi

nàng nói đen như huyền thoại

đen như phim noir

chậm chạp nhỏ từng giọt trong bầu khí quyển căng thẳng

đôi khi vương ánh nến chập chờn

trong những giờ phút chờ đợi rạng đông bừng sáng. 

 

2.

mưa nơi này  ̶ ̶ ̶  như tôi biết  ̶ ̶ ̶  không nhiều

nhưng gần đây có thể dai dẳng cả ngày đêm

nàng kéo cao cổ áo

sáng nay thức dậy chợt thấy chứng sổ mũi viêm họng và

cơn ho tức ngực không còn

không là hoang tưởng

mùi huệ trắng thật thà nồng ngái

lan tỏa cùng khắp phòng đợi

khoảng không bỗng nhiên chơ vơ xa cách mênh mông

chờ đợi lời chia tay sau cùng và những giọt nước mắt

chấm phá trên bức thủy mặc bến bờ thiên thu hiu quạnh. 

 

3.

bia hơi bên bia đá

những chân nhang bạc màu bụi tro vương vãi

buổi chiều vẩn vơ trong nghĩa trang

trời sụt sùi chuyển mưa

bóng người xiêu đổ trong cơn mất trí tập thể

thời tiết mùa đông ở đây bất định

nhẫn nhục chịu đựng nỗi ám ảnh không rời.

 

4. 

hạnh phúc là vạt nắng lấp lánh linh hoạt ngày mùa đông

bên hành lang dài sâu thẳm

bất chấp giấc mơ lênh đênh xuyên suốt giấc ngủ vùi

buổi trưa bước qua dòng cảm xúc tươi mát 

lẫn lộn đôi chút ngờ vực

những khuôn mặt / tiếng nói / điệu cười / danh tính

lảng vảng chập chờn  ̶ ̶ ̶  nghe chừng xa lạ bỗng dưng gần gũi

có phải hạnh phúc đến khi chúng ta không tìm nó? 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

 

*

 

THY AN

 

 

Bạc tóc đèn đêm

 

đốt cháy niềm tin như đốt sợi tóc

bốc lên mùi khét

kêu cái xèo ngắn gọn

rồi xong

kỳ vọng làm chi ở những bám víu và vá víu

thời gian đang xói mòn hoài niệm

và ký ức bị lủng một lỗ quá to

 

làm thế nào định vị trái tim thật thà nhất

giữa rừng hoa hay rơm rạ

để treo lên đỉnh ngọn làm thần tượng tôn thờ

hơi hám văn minh không đủ an ủi  

chỉ đem lại thật nhiều ảo tưởng như rượu và thơ

cạn ly tửu trần chữ nghĩa

khác chi giọt nước mưa rơi xuống giếng đời

bằng hữu xôn xao rồi bặt tiếng

 

chui vào hang động đầy góc tối

trăng soi trăm ngàn hình vật biến dạng

một đống câu hỏi chập chùng

chồng chất tình yêu, gia đình, bản ngã, quê hương

mấy con đường xao động đáy sâu tri kỷ

 

nỗi buồn vẽ lên những dấu hỏi và chấm than

cô đơn bạc tóc đèn đêm…

 

 

Chữ nghĩa đàn hồi

 

ta chạy nhảy với con mắt mù vì vui

có sáng ngời bao nhiêu cũng không thấy con đường mê lộ

ta cười to với trí khôn bị giam tù

tiếng át cả lương tâm bé nhỏ

ta nâng ly rượu nồng vô cảm

đắng trái tim chiều đông

và trôi bềnh bồng

nhẹ như rơm rạ

 

máu chảy nhưng ruột chưa mềm

miệng lưỡi dẻo như cao su

chữ nghĩa nghe tội nghiệp đàn hồi

lăn trầm như viên sỏi

không ngóc đầu lên nổi

 

vung tay đánh gió thấy đau

mùa bao dung chạy vòng vòng xin lỗi

cẩu một thánh giá hay tượng Phật

treo lên cao và ngắm

ve vuốt

đồi xanh có bóng ai qua nhanh

 

thy an

 

*

 

VĨNH  NGỘ

 

Chào em

 

Chào em buổi sáng tinh khôi
Chào anh buổi tối lên đồi thẩn thơ
Chào cô một mối tình hờ
Chào người giã biệt đừng chờ đợi nhau

Chào em thấp thoáng ngày sau
Chào anh sám hối lên cầu lang thang
Chào ai chưa hết bẽ bàng
Chào người đã hết nợ nần gì đâu

Chào ai còn chạnh lòng đau
Chào ta lòng vẫn còn sầu tư hương
Chào người đi hết con đường
Chào em ở lại hết buồn hết mong.

Chào anh một thuở long đong
Chào em một dạ một lòng chờ ai
Chào ai còn sợ ngày dài
Chào ta chào hết cảnh đời trầm luân.

Chào em buổi sáng phân vân
Chào người buổi tối tần ngần chưa đi
Chào sương còn đọng rèm mi
Còn chào ai nữa, xuân thì đã qua.

 

Vĩnh Ngộ

 

*

 

NGUYỄN HÀN CHUNG

 

 

Trung úy và trung sĩ

 

Thi rớt răng khểnh bỏ tôi

dạo phố với chàng trung úy

 

Bây giờ trung úy đã già

tôi hoài đeo lon trung sĩ

trung sĩ vẫn còn ngơ ngơ

ngó nàng bón cơm trung úy

trung sĩ trở thành nhà thơ

lưu vong cuối trời xứ Mỹ

 

Năm mươi năm đã qua rồi

chiều nay một cựu trung sĩ

ngâm bài thơ gió mồ côi

gửi sóng tình về cố lý

 

Không biết trung úy phu nhân

đọc thơ ghét mình không nhỉ!

 

 

Thề không triệt sản

 

Bây chừ anh sang nước Mỹ

Lắp bắp cũng thành công dân

Sao em giục anh triệt sản

Không cho anh đẻ tản thần

 

Triệt sản anh còn cái xác

Hoặc như mới vừa thai sinh

Anh cứ hoài thai rụng trứng

Không em anh đẻ một mình

Anh đẻ trong niềm phấn hứng

Con bầy nhưng cũng khá xinh

 

Không tin em hỏi bạn hữu

của anh trên khắp hành tinh

Bạn trai cũng như bạn gái

Sao anh triệt sản cho đành!

 

Anh xin thề không triệt sản

Trời cho cứ đẻ tành tành

Miễn không đẻ loài phản bạn

Suốt đời dối trá lưu manh

 

Anh đẻ và anh dạy dỗ

con yêu đất nước của mình

chung lưng với người đói khổ

phận đời trôi nổi điêu linh

 

Chín mươi nếu anh còn sống

Vẫn đẻ, em đừng cấm anh!

 

Nguyễn Hàn Chung

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, nhất là trong tập Tôi Cùng Gió Mùa, nếu cho là chủ quan, tôi vẫn nói rằng, Khí thơ của Nguyễn Xuân Thiệp là khí thu. Trăng ở thơ đó là trăng thu. Gió ở thơ đó mang cái hắt hiu thu. Không biết tại sao, chỉ thấy Khi đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp tôi lại liên tưởng đến cảm xúc của Trương Trào trong U Mộng Ảnh xưa: “Thơ và văn được như cái khí mùa thu thì là hay.”. Nguyễn Xuân Thiệp, xuất hiện lần đầu tiên trên dòng thơ của văn học miền Nam Việt Nam vào năm 1954 trên Thẩm Mỹ Tuần Báo với bài thơ Nhịp Bước Mùa Thu. Bài thơ tính đến lúc này là 71 năm -tiếng thở dài một đời người-, hôm nay tôi đọc lại, cảm xúc vẫn bị lay động bởi hình ảnh u buồn của lịch sử vào thời gian xa xăm đó.
Qua khu rừng lau chiều rất ốm cọng dài ôm cọng ngắn hấp hiu làm sao ngắt được lùm hoa sóng níu ngọn thương thân bãi dập dìu
Cây xanh trên miễu đình | Hưởng bốn mùa cúng vái | Quỳ lạy những hình nhân | Thấm đẫm mùi nhang khói
Ngày 17 tháng 9 năm 2025, thi sĩ “Công giáo” Lê Đình Bảng đã bước vào độ tuổi thượng thọ. Ông đã chính thức đạt 83 tuổi Tây và 84 năm tuổi ‘Mụ’. Một độ tuổi cần nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Song với tình yêu văn chương, chữ nghĩa và đặc biệt là niềm tin vào tôn giáo, ông vẫn như một thanh niên tráng kiện, đầy đức tin và nhiệt huyết, khi cho ra mắt thi phẩm thứ 25, sau rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với nhiều thể loại khác nhau như văn xuôi, nghiên cứu lịch sử, tôn giáo...sáng tác kể từ năm 1967 miệt mài cho đến nay...
Thật sự chúng ta có cần/ Dựng lên hình ảnh của một người lính miền Bắc / bị người lính miền Nam thiêu sống / Mới nói lên được nỗi đau / Của cuộc nội chiến 20 năm / Chúng ta chưa đủ đau đớn / Cảnh người một dân tộc cùng màu da cùng tiếng nói / Cùng mang họ Nguyễn,họ Trần / Truy cùng đuổi tận / Căm thù,chém giết nhau / Bằng tất cả chồng chất oán hờn / Để nhân danh một chủ nghĩa nào đó
có lúc ngồi bên cửa sổ | tâm hồn lâng lâng | anh đưa em tách trà
... Thơ Trần Hạ Vi là sự hòa quyện giữa triết lý hiện đại, cảm xúc nữ tính và nhịp điệu đời sống, nơi mỗi câu chữ đều vừa biểu đạt, vừa phân tích, vừa soi chiếu – để người đọc vừa thấy mình trong đó, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện mới về bản thân và thế giới. Phong cách này không chỉ làm nổi bật những xúc cảm đời thường được khúc xạ qua trí tuệ và ngôn từ, mà còn tạo nên một không gian thi ca nơi con người và thời đại, thân xác và ngôn từ, tình yêu và tự do cùng nhảy múa, vừa thật vừa mơ, vừa gần vừa xa, vừa dịu dàng vừa sắc sảo....
ở bên tả ngạn sương mù | áo em dính hạt mù u đến giờ | nhớ chờ anh nhé ngu ngơ | tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
sau cùng thì Ba không cần nó nữa | cái thẻ có hiệu lực | hai năm hay ba năm | để được tạm trú trên đất nước của mình