Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Hoàng Hôn Đến Sớm

20/02/202211:00:00(Xem: 1532)

Truyện ngắn

sunset-on-snow


Tabi đứng  bên cạnh những dụng cụ thể thao trượt tuyết mà người ta trượt xuống núi tạm nghỉ ngơi đang cắm trên tuyết. Cô nhìn lên phía núi cao, quanh co trên đó nhiều người vẫn còn mải mê với trò chơi trượt tuyết và phía bên trái ngay gần nơi cô đứng, những chuyến nâng lên cao bằng cable, lấy tên là “Town Lift” vẫn đang tiếp nhận khách để đưa họ lên núi, kẻ lên người xuống tưởng như không bao giờ ngừng nghỉ.

 

Tina đã mua bao cả ngày những chuyến “Town Lift”, nhưng Tabi thì không, cô sợ lên cao chóng mặt, cô hoang mang sợ hãi, sợ mình có thể ngã nhào xuống đất bất cứ lúc nào. Tabi sợ chiều cao, đi máy bay ngồi trong khoang an toàn thế mà nhìn qua cửa sổ cô còn cảm thấy hụt hẫng nói gì đến trò chơi ngồi ghế và đưa lên cao qua cả núi, lướt bên cạnh những ngọn cây cao giữa không gian lạnh lẽo của mùa Đông.

 

Tabi theo chị em Tina đến Utah, ở lại nhà người thân của họ tại Salt Lake City. Từ đây mất 30 phút để đến thành phố Park City. Lần đầu tiên trong đời cô bé sinh ra và lớn lên ở thành phố nắng ấm San Jose đến nơi trượt tuyết mùa Đông nổi tiếng như thế này, cô không biết chơi các môn thể thao, chỉ tò mò và thích thú đi theo chị em nhà Tina về xứ núi và thưởng thức phong cảnh.

 

Trước khi lên núi trượt tuyết Tina đã dặn dò cô bạn thân Tabi nếu muốn đứng đây coi bao lâu thì tùy, không thích nữa thì cứ đi bộ xuống phố, miễn là trở lại đây gặp Tina vào lúc hoàng hôn, là thời điểm hầu hết người ta xuống núi, chấm dứt trò chơi ski vì đói, mệt và chiều tàn để thay quần áo ra phố thưởng thức một bữa dinner ngon miệng và ấm cúng.

 

– Nhớ nhé, 5 giờ chiều đấy.

 

Tabi ngạc nhiên hỏi lại bạn:

– Hoàng hôn lúc 5 giờ ư?

 

– Phải, vì mùa Đông nên hoàng hôn đến sớm.

 

Tabi đi bộ xuống phố, bây giờ khỏang 2 giờ trưa, hôm nay tuyết không rơi, coi như một ngày mùa Đông đẹp trời dù trời vẫn không có nắng và gió thì không ngừng lướt qua phố, làm cho người ta mặc đủ áo ấm, quần dài và khăn trùm cổ vẫn cảm thấy hơi lạnh lan man tìm vào thịt da.

 

Từ điểm trượt tuyết đến đường Main cổ kính Tabi đi qua mấy lò sười ngoài trời, lò sưởi đốt bằng gaz, những ngọn lửa vàng bập bùng chao nghiêng theo gió. Xung quanh lò sưởi có ghế ngồi, vài người đang tạm dừng chân ở đó vì lạnh hay vì đã mỏi chân ở phố phường, nhưng có người đến đây ngồi đọc báo, thích tìm trong gió lạnh chút hơi ấm qua ngọn lửa này. Lãng mạn qúa!

 

Đến gần đầu đường Main cô đã ngửi thấy mùi cà phê thơm của Starbucks lan tỏa trong gió như quyến rũ, như gọi mời, khiến bước chân Tabi đã vào tiệm mà lòng cô còn ngỡ ngàng. Trong tiệm đông người, khi Tabi bưng ly cà phê ra chưa biết ngồi vào đâu thì một tiếng nói ngay bên cạnh cô rất nhẹ nhàng:

 

– Cô có thể ngồi đây nếu cô không ngại.

 

Tabi nhìn anh chàng trẻ tuổi đẹp trai bên ly cà phê đang uống dở:

 

– Tôi có làm phiền anh không? Hình như anh đang chờ đợi ai?

 

– Đúng là tôi đang chờ đợi, nhưng không phải ở nơi đây. Mời cô ngồi.

 

Tabi ngồi đối diện anh ta, anh lịch sự giới thiệu trước:

– Tôi là Jerry Todd.

 

– Còn tôi tên Tabi Nguyễn.

 

Jerry tươi cười:

 

– Trời lạnh mà ngồi thưởng thức cà phê nóng thì tuyệt, cô cũng thế, phải không?

 

– Không, tôi không thích uống cà phê. Tôi vào đây chỉ vì mùi thơm của nó và cần một nơi ấm để dừng chân.

 

– Thì ra tôi đã lầm. Nhưng cô đã chán trò trượt tuyết trên núi hơi sớm đấy? Người yêu của tôi vẫn còn biệt tăm trên ấy.

 

Tabi mỉm cười:

 

– Thế thì anh lại lầm lần nữa vì tôi không hề biết trượt tuyết, chỉ đi theo gia đình một người bạn, chị em nó vẫn còn đang trên núi như người yêu của anh đấy.

 

Jerry đùa:

 

– Sao hôm nay tôi xui xẻo đến thế! Nhưng được nói chuyện với cô là một điều thú vị.

 

Anh nếm một thìa cà phê và nhìn cô bằng ánh mắt thân thiện:

 

–  Cô có thích thành phố này không?

 

– Chưa biết, vì chưa ở hết một buổi chiều đầu tiên ở đây. Lát nữa, khi hoàng hôn xuống tôi sẽ trở lại núi để đón bạn tôi.

 

Jerry kêu lên ngạc nhiên:

 

– Tôi cũng thế, người yêu của tôi là một tay trượt ski tuyệt vời, đây là môn thể thao mà cô ấy đam mê nhất, không hiểu sao cô ấy lại yêu tôi, một người không hề thích môn thể thao mùa Đông này. Tôi đến đây vì người yêu, sau khi đi “Town Lift” mấy tiếng đồng hồ liền, mệt mỏi, chóng mặt, tôi giã từ núi để xuống phố một mình và sẽ trở lại đón cô ấy vào lúc hoàng hôn.

 

– Ngẫu nhiên mà tôi và anh có điểm giống nhau, chúng ta cùng chờ đợi hoàng hôn xuống.

 

Jerry nâng ly cà phê của mình:

 

– Nào, tôi và cô cùng chúc nhau cuộc hội ngộ lạ lùng này.

 

Uống xong cà phê Jerry đề nghị:

 

– Cô có thích đi dạo không?

 

– Thích lắm, nhưng ngoài trời đang gió lạnh…

 

– Cô sẽ thấy ấm vì đi dạo sẽ mỏi chân, sẽ làm nóng cơ thể mình. Tabi tin tôi đi.

 

Tabi hứng thú đứng dậy:

 

– Nào chúng ta đi, chỉ nhìn con đường Main cũ kỹ này tôi đã thấy thân quen rồi…

 

Họ bước ra khỏi tiệm cà phê, đi dọc trên hè phố chen chúc người. Bây giờ là giữa mùa Đông, mùa cao điểm du khách từ mọi nơi đổ về, toàn những người ăn mặc đẹp, những kiểu áo khoác, áo da, áo lông, những kiểu mũ, kiểu giày được dịp khoe trước đám đông.

 

Rất nhiều cặp đôi về đây, tìm trong lòng phố cổ này những kỷ niệm xưa, những tình yêu mới…Nhưng có Tabi và Jerry là hai người hoàn toàn xa lạ cũng đang đi bên nhau, Tabi hầu như sát cánh bên anh, vì người đông phố hẹp. Càng đi hè phố càng dẫn lên dốc cao, Tabi không còn thấy lạnh nữa, không khí đông vui, ấm cúng đến không ngờ, thoảng trong gió có cả mùi thơm nhè nhẹ của nước hoa và lotion. Thành phố nhỏ nên những cửa hàng cũng nhỏ nằm bên cạnh nhau như đua chen mời mọc khách thập phương, cửa hàng bán đồ lưu niệm, hàng kem, hàng bánh, hàng quần áo thời trang và nhất là nhiều gallery trưng bày tranh ảnh.

 

Jerry chợt dừng chân ngay giữa đám đông:

 

– Tabi, chúng ta vào đây nhé?

 

Cô ngước nhìn tên cửa tiệm “Chocolate Factory”, ở nơi đây người ta làm các món bánh kẹo chocolate kiểu thô sơ như thời xưa. Ngay trong tiệm có một thùng gỗ đựng chocolate đang được một nhân viên quậy bằng hai tay với chiếc que gỗ to và dài để chế biến, món táo nhúng chocolate, món kẹo vừa được lấy ra, màu chocolate nâu tươi quyến rũ.

 

Người ta ghé vào tiệm rất đông, nhân viên bán hàng phải luôn tay phục vụ, bên ngoài lạnh thế mà có người vẫn mua món kem chocolate và hào hứng mút từng chút kem ngọt ngào qua đầu môi chót lưỡi.

 

Tabi và Jerry mua mỗi người một trái táo nhúng chocolate, như hai đứa trẻ con, họ lại vừa ăn vừa đi dạo trên hè phố và chuyện trò. Khi Tabi dừng chân bên một gallery để ngắm một bức tranh thì lạc mất Jerry, anh đi ngược đi xuôi cho đến khi thấy cô thì ánh mắt anh lấp lánh niềm vui, Jerry trách:

 

– Tabi, tôi cứ tưởng ai bắt cóc cô rồi đấy.

 

Cô cũng trách đùa:

 

– Nhưng anh nhìn đi đâu thế, mà không thấy tôi đã dừng lại ở đây?

 

Jerry dịu dàng:

 

– Thôi, tôi xin lỗi vì đã đi nhanh hơn cô.

 

Hai người băng qua đường để sang hè phố bên kia, để ngắm những cửa hàng khác cho vui mắt. Bây giờ là hè phố ngược chiều nên xuống dốc, họ có thể đi nhanh mà chẳng hiểu sao ai cũng bước từng bước nhỏ như sợ hết con đường. Khi về tới nơi khởi điểm họ quay lại đi tiếp, cứ như thế họ đi lên đi xuống mấy lần trên con đường Main không nhớ nổi.

 

Chiều sắp tàn mà câu chuyện thì chưa hết. Tabi kể cho Jerry cô đang là sinh viên năm thứ hai, còn Jerry đã tốt nghiệp đại học, đi làm và sắp cưới vợ, người vợ tương lai của anh đang ở trên núi kia. Họ có một chuyện tình rất đẹp.

 

Tabi nhìn đồng hồ, cô thảng thốt kêu lên:

 

– Jerry, gần 5 giờ chiều rồi!

 

Jerry cũng bối rối ngạc nhiên:

 

– Sao nhanh thế nhỉ? Khi ngồi một mình trong tiệm cà phê tôi chỉ thấy kim đồng hồ nhúc nhích từng chút một.

 

– Ta chia tay nhé, anh và tôi đều phải đi đón người thân của mình.

 

Jerry khẩn khoản:

 

– Từ đây tới đó mất 10 phút đi bộ, chúng ta còn gần nhau 10 phút nữa.

 

Họ cùng đi về phía núi, nơi những người chơi ski sẽ từ trên núi đổ về. Bỗng dưng giây phút này Tabi thấy hơi lạnh qua người, khi đi đến gần chỗ lò sưởi, Jerry đề nghị:

 

– Ngồi đây vài phút đã Tabi. Tôi cảm thấy lạnh rồi.

 

– Tôi cũng thế, có lẽ vì chiều xuống và vì chúng ta đang đến gần núi tuyết hơn.

 

Jerry đùa:

 

– Và vì chúng ta sắp phải chia tay…

 

Họ ngồi bên nhau, Tabi xòe hai bàn tay gần ngọn lửa, những ngón tay mềm mại mong manh của cô bỗng khao khát được ai đó cầm lấy ấp ủ biết bao. Ánh mắt của Jerry gần quá làm cho má cô càng nóng bừng lên, Tabi sợ hãi nếu như anh nắm lấy tay cô thì không biết sẽ phản ứng ra sao, nên cô đứng dậy và vội vã giục:

 

– Muộn rồi Jerry ơi!

 

– Tôi xin cô, hãy bước chậm lại với tôi được không?

 

Nhưng dù bước chậm thì họ cũng đến nơi, những người về trước đang thu dọn dụng cụ thể thao của họ trên sân tuyết, từ trên cao phía xa người người nối tiếp nhau trượt ski xuống điểm tụ tập cuối cùng và tháo đồ nghề khỏi chân, cởi mũ, cởi kính mắt với gương mặt mệt mỏi nhưng hả hê vui thú.

 

Cô người yêu của Jerry đã về đến, vừa tháo skiboards ra khỏi chân mình là cô ôm chầm lấy anh khi Jerry vừa đến bên cô, vòng tay anh ôm choàng qua vai cô nồng nàn. Họ hôn nhau, nói với nhau điều gì đó, chắc là lời yêu thương và rủ nhau xuống phố ăn tối? Rồi Jerry sẽ đối diện với người yêu trong một nhà hàng ấm cúng, lung linh ánh đèn trong buổi chiều mùa Đông.

 

Giây phút ấy chắc gì anh còn nhớ đến cô? Tabi bỗng dưng chạnh lòng nghĩ thế. Tabi quay đi, vẫn kịp nhìn thấy ánh mắt của Jerry quay lại dõi theo cô như muốn thốt lên một điều gì nhưng anh không thể và lúc ấy chị em Tina đã đến, họ rối rít kể chuyện nên Tabi không còn thì giờ để ý xem Jerry và người yêu đã mất hút nơi nào trong đám đông người.

 

Sau bữa ăn tối thì chị em Tina và Tabi cùng lên xe trở về thành phố Salt Lake City và ngày mai lại lái xe đến đây chơi Ski tiếp. Hoàng hôn phố núi cao thật đẹp, xe chạy trên con đường highway dường như được xẻ giữa lòng núi, hai bên đều là núi cao tăm tắp nối liền nhau, từ xa mặt trời đang xuống thấp phía bên kia núi, tỏa ánh màu hồng đỏ rực rỡ huy hoàng trên đỉnh núi phủ tuyết trắng trước khi lụi tàn vào bóng tối.

 

Tina lên tiếng:

 

– Hoàng hôn nơi đây đẹp quá, Tabi nhỉ?

 

Tabi thẫn thờ:

 

– Ừ, nhưng hoàng hôn đến sớm quá!

 

– Chắc Tabi mê thành phố nhỏ này rồi nên không muốn hoàng hôn đến sớm để được đi chơi lâu thêm nữa, phải không?

 

Tabi nói điều vừa xảy ra chiều nay mà tưởng như trong quá khứ xa xăm:

 

– Tôi thích nhất con đường Main, tôi đã đi bộ mấy lần qua đó.

 

Tina ngạc nhiên:

 

– Thích đến thế sao! Vậy đợi tới mùa hè đi, hoàng hôn sẽ không đến sớm như mùa Đông, tha hồ cho Tabi dạo phố trên đường Main, một con đường hiền lành và lãng mạn nhất của Park City.

 

– Không, tôi chỉ thích đi trên con đường đó vào mùa Đông. Ngày mai tôi lại theo chị em Tina đến đây nữa.

 

Tabi nói với Tina mà như đang nói với Jerry, đang hò hẹn cùng anh. Bây giờ cô mới nhớ ra là hai người mải nói với nhau đủ thứ, nhưng không ai nhớ để hỏi nhau ngày mai có còn đến đây nữa không?

 

Nhưng ngày mai Tabi vẫn đến, vẫn xuống khu phố cổ, đi trên con đường Main cũ kỹ, dù Jerry không đến đây, dù anh là ánh hoàng hôn đến sớm và đã lụi tàn biến mất sau đỉnh núi chiều nay.

 

– Nguyễn thị Thanh Dương.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nhân chuyến về thăm ba má bệnh, tôi ghé thăm ngôi chùa xưa ở chốn làng quê ngày trước. Dân quanh vùng xưa nay quen gọi tên thông dụng là Bàu Lương, chẳng có mấy ai gọi tên chữ Khánh Lâm. Chùa được tổ Toàn Tín khai sơn vào năm Tân Sửu đời Cảnh Hưng 1781, năm 1941 được vua Bảo Đại sắc tứ và đến 1952 thì Pháp dội bom phá hủy hoàn toàn. Năm 1955 hòa thượng Tấm Ấn từ tổ đình Hưng Khánh đứng ra tái thiết lại...
Huế có nhiều loại chè ngon tôi rất thích, như chè đậu ngự, chè đậu ván, chè bắp, dù không cần thêm nước cốt dừa như chè miền Nam. Gia đình chúng tôi chuyển nhà từ Huế vào Phan Thiết, rồi định cư tại Sài Gòn lúc tôi 6 tuổi. Tôi quen ăn các loại chè miền Nam có nước cốt dừa béo ngậy, nhưng vẫn thích chè Huế ở vị bùi của đậu, hương thơm của lá dứa...
Khi tôi viết bài này thì giải World Cup Qatar 2022 đang vào đoạn cuối hồi hộp căng thẳng. Dù chưa kết thúc, nhưng biết bao cảm xúc buồn vui đã đến với người hâm mộ (cũng như các cầu thủ) qua từng trận đấu. Tôi xin viết lại những chuyện bên lề xung quanh World Cup của tôi.
«Bạn đã đến vùng đất của chúng tôi với vũ khí trong tay. Ít nhất hãy bỏ vào túi của bạn một số hạt giống để sau này những bông hoa hướng dương sẽ mọc ra từ bạn» Với những lời này, một phụ nữ đến từ Henichesk (vùng Kherson, Ukraine) đã trực diện người lính Nga có vũ trang vào ngày 24 tháng 2 năm 2022 — ngày đầu tiên Nga tiến hành cuộc xâm lược toàn diện vào Ukraine. Cụm từ dũng cảm này của bà, một người dân làng ngay lập tức trở thành ý nghĩa ẩn dụ cho cuộc kháng chiến của người Ukraine. Chúng tôi là những người hòa bình. Chúng tôi yêu thích khi những cánh đồng của chúng tôi vàng óng với lúa mì và hoa hướng dương, nhưng cơn thịnh nộ của chúng tôi sẽ không cho phép những người đến đây cùng chiến tranh được bước đi yên bình trên đất Ukraine.
Tôi mới được người bạn gửi cho một câu hát, gợi nhớ đến một bài ca từ lâu đã trốn vào quên lãng: “Ta yêu cô Hằng đêm xưa xuống trần…” Than ôi! Lâu rồi sao không còn thấy ai hát bài "Chú Cuội" của Phạm Duy nữa?...
Hễ nghe một đứa báo động, bọn trẻ con lại túa ra vừa cười vừa chạy vừa chỉ trỏ vừa bắt đầu hát lên bài "Vè vẻ vè ve..." Đằng kia, một người đàn ông rách rưới, hốc hác, chân nam đá chân chiêu nghênh ngang đi lại. Miệng gã cứ lầm bầm chửi rủa...
Những ngày tháng hai, cô luôn nhớ anh da diết. Và cô không hiểu tại sao. Một số năm về trước, cũng vào một ngày tháng hai, cô đã bắt đầu một câu chuyện về anh trên blog của mình, tựa đề "Mối tình thứ nhất", nhưng với tính dông dài tỉ mỉ cố gắng ghi lại như nhật ký của mình cô chưa bao giờ kể được qua cái lần họ đi Crown xem phim với nhau, bộ phim "Một vụ giết người hoàn hảo" dù cô vẫn nhớ như in bầu trời Melbourne trắng nhợt lúc mười hai giờ đêm đó...
Ba ơi, chúng con cảm ơn ba đã cho chúng con niềm hạnh phúc đó. Và hạnh phúc càng trọn vẹn hơn khi ba là niềm tự hào của chúng con, là Tấm Chắn vững chãi cho mỗi chúng con. Tấm Chắn đó được nung đúc bằng chất liệu yêu thương, nhân từ, độ lượng, tin cậy. Tấm Chắn đó vững chãi đến độ, dù chúng con đứa đã có con có cháu, vẫn cảm thấy bé bỏng khi chạy về ôm lưng ba, dụi đầu vào đó mà hít thở hương thơm tình phụ tử...
Không biết ở các xứ lạnh khác thì sao, chứ ở Canada, khi mấy tháng cuối năm chuyển mùa, đón mùa đông lạnh lẽo thì hễ gặp nhau, câu đầu tiên người ta nói với nhau là về... tuyết!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.