Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Sợ Cả Tiếng Đàn Guitar

17/12/202122:27:00(Xem: 1591)

pdtrang
Khi tiếng khô khốc của cánh cửa nhà giam đóng sập lại

Vẫn có tiếng đàn văng vẳng

Bởi những dây đàn từ trái tim ấy

Vẫn ngân nga

 

*

 

Đất nước chúng tôi – kinh thánh và đàn guitar

Vẫn vang lên từ những xà lim đầy bóng tối

Nơi tình yêu từ đáy tim con người cất lên tiếng nói

Bằng những rung động dào dạt thiết tha 

Nơi cuộc đời giáng xuống con người vô vàn tai hoạ

Người ta đã đánh gãy chân chị

Người ta lăng mạ chị

Người ta làm nhục chị

Nhưng có lẽ chỉ chúng ta mới có khả năng làm nhục chính mình 

 

Chị không nhục và thế là cả một hệ thống cường quyền bị lăng nhục 

Họ điên cuồng truy bắt

Họ tống giam chị

Họ biến nhà tù thành nơi sống ý nghĩa nhất

Nơi có tuổi trẻ, nhiệt huyết và tình yêu

 

Nơi người ta giam nhốt Phan Kim Khánh, Trần Hoàng Phúc, Trịnh Bá Phương…

Nơi người ta còng tay Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thuỵ, Châu Văn Khảm…

Nơi con người nói với đất nước mình

Bằng tiếng nói thật thà của con tim

 

Ôi! Làm thế nào tình yêu đó lại chỉ có ở những xà lim

Mà nó không ở cùng trái tim anh, tim chị?

 

Phố ngoài kia cờ và hoa bay trong mộng mị 

Người chen chúc người 

Sao vẫn cô đơn

Ở ngoài kia không còn ai nói về quê hương

Ngoài những chiếc còi rỗng 

Những bài diễn văn dài thậm thượt

Của một thời đã qua rất lâu 

 

Ôi! Dân ta sống mỗi ngày và mơ về một đất nước ở đâu đâu

Dân ta đói và khát

Không phải gạo cơm

Dân ta đói và khát nhiều thứ khác

Như đêm dài đói những ban mai

 

Làm thế nào chúng ta có thể nói với con mình về một đất nước tương lai

Khi những phiên toà “Chuột” tiếp tục ném người  vào ngục tối

Làm thế nào cho tôi đừng gian dối

Với tâm hồn như trang giấy trắng thơ ngây!

 

Và thế là con thà chết ở eo biển Manche

Hay ở Grays trên chiếc xe bít bùng đông lạnh

Con thà chết cũng không chọn nơi này                                

Với “Chính trị bình dân” với “Phản kháng phi bạo lực”

Với “Báo cáo Đồng Tâm” với “Tội ác phải bị trừng phạt”

 

Ôi! Chúng ta quay lưng – Chúng ta ngoảnh mặt

khi tự do của chính  mình bị giẵm đạp

Nói gì đến nỗi đau của tha nhân

Chúng ta đi về chẳng hề bâng khuâng

Như những con sâu nằm êm trên lá nát

Mặc cho dân mình vật vã với oan sai

 

Chúng ta sống mỗi ngày không cần biết đến ngày mai

Chúng ta hoang mang

Chúng ta sợ hãi

 

Như lãnh đạo đất nước này – chúng đang sợ …

Sợ đám đông

Sợ người ngay 

Sợ lời nói thật

Và, sợ… cả tiếng đàn guitar

 

– Nguyệt Quỳnh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bé Nga đi học về nhằm lúc chị Liễu đang ngồi sửa áo quần. Bé tò mò đứng lại nhìn: chỉ toàn là đồ cũ. Chắc ai mới cho mệ ngoại đây, bé vừa ngẫm nghĩ vừa bước lại lục mớ đồ bà đã sửa xong. Thấy có tới hai bộ nhỏ cỡ thân hình mình, bé tỏ ra thất vọng...
Mùa Giải Bóng Đá Quốc Tế, khi những người hâm mộ bóng đá rộn ràng bàn tán về những cặp giò vàng, về những đường banh đẹp, những cú đá long trời lở đất, lòng tôi bùi ngùi, xốn xang nhớ mùa Giải Bóng Đá Quốc Tế năm 2006 được tổ chức tại Đức. Đây là lần thứ hai, sau 32 năm, nước Đức được làm chủ nhà đón tiếp 31 đội bóng từ khắp nơi trên thế giới đến tranh chức vô địch. Hãng tôi đang làm, từ xếp lớn đến nhân viên quèn, ai cũng ghiền xem bóng đá, ngoại trừ tôi. Tuy vậy, tôi vẫn tham gia những cuộc chuyện trò sôi nổi về bóng đá, cùng đồng nghiệp hòa vào không khí vui tươi, tưng bừng trong văn phòng...
Nền giáo dục nhân bản đã để lại trong lòng chúng tôi lòng biết ơn sâu sắc với Thầy Cô dù các phương trình sin, cos, tang... của môn lượng giác, các kiến thức nhặt nhạnh được từ 12 năm đầu đời đã bỏ đi biền biệt từ lúc nào...
Khi nghĩ đến xứ của bánh mì baguette, tháp Eiffel chói lọi về đêm của Kinh Đô Ánh Sáng thường hiện ra, và con sông Seine huyền thoại với bằng chứng của vô số cuộc tình trên những chiếc cầu bắc qua sông là những ổ khóa. Đối với tôi, vào những năm gần đây, trong ký ức tôi chỉ muốn nhớ đến xứ có nhiều người lịch lãm, thân thiện, gặp nhau ngoài đường sẵn sàng tặng cho bạn nụ cười rạng rỡ, sẵn sàng giữ cánh cửa siêu thị để mời bạn bước qua trước, và con sông Rhône hiền hòa với thành phố miền quê nhỏ Valence...
Mấy hôm nay, Bà Năm mất cả ăn, cả ngủ vì chỉ còn 1 ngày nữa thôi, sáng mai là Bà lên máy bay sang Mỹ đoàn tụ gia đình, sống với đứa con gái lớn đã sang sinh sống ở Mỹ dễ chừng hơn 2 chục năm rồi...
Tôi xin nhắc lại vài kỷ niệm với các bạn tại trường Quốc Gia Kỹ Sư Công Nghệ mà tôi còn nhớ được. Trường chúng ta không còn ở bên ta nữa, nhưng những kỷ niệm, những tình cảm thân thương dành cho trường và cho nhau, đã từ bao năm nay, dường như không thể phai mờ trong trái tim của mỗi chúng ta. Nhắc lại những kỷ niệm đó, không phải để nuối tiếc những gì đã qua hay đã mất, mà chính là để nuôi dưỡng những cái cần được và cần phải trân trọng giữ gìn...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.