Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Đặc San Văn Hóa Phật Giáo: Chuyển Hóa Khổ Đau

02/07/202100:00:00(Xem: 905)
Dac San Van Hoa PG
hình bìa sách Đặc San Văn Hóa Phật Giáo

Đến cái tuổi nghe thuận tai tôi mới nghiệm lại cuộc đời mình có một điều rất thú vị: những món quà bất ngờ thường là quý giá, mà Đặc San Văn Hóa Phật Giáo là một bằng chứng gần nhất.

Đặc san do Hòa Thượng Thích Như Điển cố vấn và các Cư Sĩ Phù Vân, Nguyên Đạo và Nguyên Minh chủ biên và được công ty Amazon phát hành. Theo lời anh Nguyên Minh, đây là cuốn đặc san thứ ba mà quý anh đã thực hiện. Cũng theo anh Nguyên Minh cho biết rằng qua tới cuốn thứ ba thì Ban Chủ Biên có ý định mỗi năm sẽ ra một cuốn.

Mà quả thật Đặc San Văn Hóa Phật Giáo có chủ đề Chuyển Hóa Khổ Đau rất có giá trị. Sách dày 670 trang với 50 tác giả gồm chư tôn đức Tăng, Ni và văn thi sĩ Phật tử. Hình thức rất trang nhã vì tất cả hình ảnh bên trong đều in màu và đặc biệt mỗi bài đều có phần tóm tắc tiểu sử của tác giả hay dịch giả. Theo anh Nguyên Minh cho biết rằng vì số trang đã được hạn định để không phải quá dày mà số lượng bài vở nhận được thì rất nhiều, do đó Ban Chủ Biên đã phải chọn lọc rất kỹ bài vở để đăng. Điều này cũng giúp tạo cho nội dung của Đặc San thêm nhiều chất lượng.

Về bố cục, Đặc San Văn Hóa Phật Giáo gồm 4 phần chính: Nền Tảng Tu Tập, Chuyển Hóa Khổ Đau, Lịch Sử Địa Dư Nhân Vật, và Sáng Tác Văn Học. Ngoài ra chen kẽ vào các mục là các trang thơ của Tùy Anh, Thích Như Điển, Sông Thu, Tuệ Nga, và Thái Tú Hạp.

Theo Hòa Thượng Thích Như Điển trong Lời Trình Thưa, cuốn Đặc San Văn Hóa Phật Giáo đầu tiên ra đời vào năm 2019 để kỷ nhiệm Báo Viên Giác, do Chùa Viên Giác ở Đức thực hiện, tròn 40 tuổi. Sau đó, có lẽ do sự ủng hộ nhiệt thành của độc giả khắp nơi nên đến năm 2020 Đặc San Văn Hóa Phật Giáo thứ hai với chủ đề “Phật Giáo và Đời Sống” đã tiếp tục có mặt. Rồi năm nay, 2021, Đặc San Văn Hóa Phật Giáo thứ ba với chủ đề Chuyển Hóa Khổ Đau lại tiếp tục đi tiếp để trở thành Đặc San thường niên. Đây là một tin vui cho lãnh vực văn hóa văn học Phật Giáo Việt Nam tại hải ngoại.

Về nội dung có thể nói là rất phong phú và đa dạng, gồm các bài viết của chư tôn đức Tăng, Ni và văn thi sĩ Phật tử được biết đến nhiều trong giới văn học Phật Giáo. Trong số đó gồm có Đức Đạt Lai Lạt Ma qua bản dịch Việt, Thích Thắng Hoan, Thích Bảo Lạc, Thích Như Điển, Thích Phước An, Thích Nguyên Siêu, Thích Nguyên Tạng, Thích Hạnh Tuệ, Thích Phổ Huân, Thích Hạng Giới, Thích Như Tú, Thích Nữ Giới Hương, Thích Nữ Tịnh Vân, v.v… và các văn thi sĩ Phật tử như Đỗ Hồng Ngọc, Văn Công Tuấn, Hoang Phong, Nguyễn Minh Tiến, Thái Công Tụng, Trần Trung Đạo, Đỗ Trường, Bạch Xuân Phẻ, v.v…

Tôi thích nhất và cũng dễ đọc nhất là những trang thơ. Điều làm tôi rất ngạc nhiên là trang thơ của Hòa Thượng Thích Như Điển. Trang thơ này, Hòa Thượng dịch thơ Đường của Vua Trần Nhân Tông. Lần đầu tiên tôi đọc thơ dịch của Hòa Thượng. Quả thật đó là điều thú vị đối với tôi. Chẳng hạn bài thơ Tảo Mai Kỳ Nhất (Hoa Mai Sớm Bài Một) thuộc thể loại Thất Ngôn Bát Cú của Đường Thi. Hòa Thượng Thích Như Điển đã dịch theo thể thơ Thất Ngôn Bát Cú như sau:
 
Tròn xoe năm cánh nhụy vàng phơi
Chìm bóng san hô, vảy cá trồi
Đông ba tháng lạnh cành chim trắng
Xuân một ngày hanh nhánh ấm ngời
Sương ngọt nức hương lay bướm dậy
Đêm ngời ánh nước khiến chim sầu
Hằng Nga nếu biết hoa mai đẹp
Bóng quế cung thiềm sẽ chán thôi.
 
Bản Việt dịch tuyệt vời nhất trong bài thơ trên là hai câu 5, 6 trong chữ Hán:
 
“Cam lộ lưu phương si diệp tỉnh,
Dạ quang như thủy khát cầm sầu.”
 
Hòa Thượng Thích Như Điển dịch:
 
Sương ngọt nức hương lay bướm dậy
Đêm ngời ánh nước khiến chim sầu”
 
Nhà thơ Tùy Anh, bút hiệu của Phù Vân Nguyễn Hòa, trong bài thơ “Mùa Thu Tĩnh Lặng,” với hai đoạn đầu làm người đọc khó quên vì chất thơ vừa lãng mạn vừa thoát tục:
 
“Ô hay thu tới anh nào biết,
Lá đã vàng bay đẫm mùa sang.
Mưa vẫn ru hoài lời nuối tiếc,
Một thuở bình an giữa đại ngàn.
 
Em nói, em về thăm chùa cũ,
Tụng một thời kinh để tĩnh tâm.
Tình em đã một thời phong vũ,
Nên đã tan theo cuộc hồng trần.”
 
Đó chỉ là vài bài thơ đơn cử trong Đặc San Văn Hóa Phật Giáo 2021. Phần còn lại của Đặc San mới là nhiều vô kể, mà trong đó hàng chục bài viết về Phật Pháp, về thi ca Phật Giáo, về lịch sử Phật Giáo, những truyện ngắn mang chất liệu Phật Pháp.

Chẳng hạn, bài “Những Chặng Đường Tu Tập” của cư sĩ Nguyên Minh Nguyễn Minh Tiến giới thiệu một cách khái quát những giai đoạn và kinh nghiệm tu tập của người con Phật ở bước đầu sơ cơ cho đến những tiến bộ cao hơn. Ở cuối bài, Nguyên Minh đã kết luận:

“Nhận thức được sự tiến triển qua từng chặn đường tu tập là một khích lệ lớn lao và sẽ củng cố niềm tin của chúng ta vào những giá trị thiết thực, lợi ích của sự tu tập. Khi hiểu được điều này, chúng ta sẽ có khả năng nhìn nhận một cách cụ thể hơn về con đường tu tập. Đó không chỉ là những đại nguyện lớn lao bao trùm chúng sinh trong khắp pháp giới, mà cũng chính là sự chú tâm nuôi dưỡng niềm an lạc trong từng sát na của cuộc sống hiện tại này.”

Hoặc, trong bài “Chuyển Hóa: Chuyển Corona, Hóa Karuna,” cư sĩ Nguyên Đạo Văn Công Tuấn nhân chuyện đại dịch vi khuẩn corona đã dẫn giải những câu chuyện Phật Pháp liên quan đến bệnh khổ, thuốc điều trị và lòng từ bi cứu khổ chúng sinh của chư Phật và chư vị Bồ Tát.

Nếu bạn muốn tìm một cuốn sách để đọc cùng lúc nhiều đề tài về Phật Pháp và Phật Giáo thì có thể nói cuốn Đặc San Văn Hóa Phật Giáo này là một trong số những cuốn sách đáp ứng đúng mong ước của bạn. Khi bạn cầm cuốn Đặc San này trên tay rất có thể ý nghĩ đầu tiên của bạn là “hơi ngán” vì độ dày cùa sách, tới 670 trang, nhưng bạn thử nghĩ xem có cuốn sách nào mỏng mà có thể thỏa mãn được yêu cầu của bạn không. Chính vì dày nên cuốn sách mới có thể chứa đựng nội dung phong phú như thế.

Độc giả muốn có cuốn Đặc San Văn Hóa Phật Giáo này thì xin liên lạc Chùa Viên Giác ở địa chỉ

Karisruher Strasse 6
30519 Hannover – Germany
Điện thoại: +49 511 879 630
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Đọc những truyện ngắn Trần Doãn Nho viết từ trước 1975 đến thời gian gần đây, có thể thấy anh sáng tác trong ý thức sâu sắc về thể loại và nghệ thuật viết truyện ngắn. Truyện của anh luôn có sự đầu tư công phu về ý tưởng, hình ảnh, ẩn dụ, chủ đề… lồng trong cấu trúc chặt chẽ của tổng thể, trong đó các yêu cầu về miêu tả, tường thuật, đối thoại, diễn tiến, tư tưởng giữ một tỷ lệ hài hoà và hữu hiệu.
Nội dung của 60 bài pháp được nữ sĩ Ryoun Jokan ghi chép lại trong suốt năm nhập thất (đại kết thất) 1690, trước khi Thiền Sư Bankei Yotaku viên tịch 3 năm, là những việc hỏi đáp giữa Thầy và trò, giữa Thiền Sư và võ sĩ đạo, giữa người mù và người sáng mắt, giữa chấp có và chấp không v.v… chung quy là Tâm ấy chẳng sanh và Tâm ấy chẳng diệt. Tâm ấy cũng còn gọi là Phật Tâm hay Tâm Phật không sanh, Tâm Phật không diệt.
“Đôi khi Chàng gần, đôi khi Chàng xa / Chàng vẫn ngồi đâu đó từ hôm qua / Cho đến hôm nay, và ngày mai nữa / Dòng sông vẫn đầy và trôi đi xa.”
Cầm trên tay tuyển tập nhiều tác giả viết về Tiếng Hát Thu Vàng vừa mới xuất bản tại California, Hoa Kỳ, mà chị Thu Vàng nhờ nhà văn và nhà báo Phan Tấn Hải mang đến tặng cho anh chị em trong Tòa Soạn Việt Báo, đọc qua mục lục tôi thấy có khoảng 40 nhà văn, nhà thơ, nhà giáo, nhà báo, nhạc sĩ và họa sĩ viết về tiếng hát của nữ ca sĩ Thu Vàng. Tôi nghĩ tiếng hát của nữ ca sĩ Thu Vàng đã thực sự chinh phục được cảm tình của nhiều người nghe, trong đó có tôi.
Đối với người dân Sài Gòn, Trường Trung Học Marie Curie là một cái tên rất quen thuộc, bởi vì ngôi trường lấy tên của nữ khoa học gia đoạt 2 giải Nobel Vật Lý và Hóa Học này là một trong những ngôi trường lâu đời nhất – thành lập vào năm 1918 – của Hòn Ngọc Viễn Đông. Nhưng có lẽ ít ai, trong đó có tôi, biết rõ về thân thế sự nghiệp và những phát minh khoa học kỳ diệu đã mang lại vô số lợi ích cho đời sống nhân loại, mà điển hình nhất sự phát minh ra chất phóng xạ Radium của bà.
Có những người làm gì cũng hay, viết gì cũng hay. Tôi luôn luôn kinh ngạc về những người như vậy. Họ như dường lúc nào cũng chỉ ra một thế giới rất mới, mà người đời thường như tôi có ngó hoài cũng không dễ thấy ra. Đỗ Hồng Ngọc là một người như thế. Đỗ Hồng Ngọc là một bác sĩ; dĩ nhiên ai cũng biết, bởi vì anh nổi tiếng hơn rất nhiều bác sĩ khác, và được báo chí phỏng vấn thường xuyên. Nhưng anh cũng nổi tiếng làm thơ hay từ thời sinh viên. Thơ của anh nhiều đề tài, có cả thơ Vu Lan, thơ tặng mẹ, thơ tình, thơ tặng em bé sơ sinh, thơ tặng bà bầu, và đủ thứ. Trong khi tôi đọc, thưởng thức, và thán phục các vần thơ tuyệt vời của anh, nhưng tận cùng thích nhất vẫn là đọc Đỗ Hồng Ngọc viết về Kinh Phật. Chính nơi lĩnh vực này, họ Đỗ viết gì cũng hay, viết ngắn cũng hay, viết dài cũng hay, viết về Thiền thở cũng hay, viết về ngũ uẩn giai không của Tâm Kinh cũng hay, viết về ưng vô sở trụ của Kinh Kim Cang cũng hay, viết về Kinh Pháp Hoa cũng hay, viết về Kinh Duy Ma Cật cũng hay. Và
Cả Trung Quốc, một cõi người đông như cỏ, mới có một tài năng thần kỳ như Bào Đinh, cắt thịt như gió xuyên qua lá, tưởng chừng là loạn đao, mà lại thứ tự lành nghề, đạt đến kỹ thuật cao, và nghệ thuật độc nhất vô nhị. Nhưng vài mươi năm sau, ông ta qua đời. Từ đó, không còn ai thừa kế. Tài năng vượt thời gian trở thành truyền thuyết. Về sau, biết bao nhiêu người vì truyền thuyết đã mơ tưởng tu luyện để tiến đến nghệ thuật kỳ tài. Vì không thể nào lưu truyền, tài năng cắt thịt không mang lại ích lợi chung là bao nhiêu.
“Tôi bảo cô em tôi, hoặc có thể nó bảo tôi, lại đây mình chơi trò cười nhé? Chúng tôi nằm sát nhau trên giường và bắt đầu trò chơi. Giả vờ, dĩ nhiên. Bắt phải cười. Cái cười buồn cười. Cái cười buồn cười đến nỗi nó khiến chúng tôi phải cười. Thế rồi tiếng cười thật sự ùa đến, cười điên dại, cười như nắc nẻ, hai chúng tôi như bị cuốn vào cơn triều cường khủng khiếp của cái cười. Cười phá lên từng tràng, cười hối hả, cười sằng sặc, cười không kềm hãm được, cười thỏa chí, cười tung hê, cười điên dại… Chúng tôi cười đến tận cùng của cái cười… Ôi, cười! Cười thích lắm, chẳng có gì thích bằng cười; cười là sống một cách sâu sắc.”
Tác giả Hồ Ngọc Bảo không có ý làm văn chương. Anh viết về cuộc đời của anh, cũng gần như cuộc đời của rất nhiều người dân mình. Anh kể từ chuyện thời thơ ấu ở Quảng Ngãi, chứng kiến những cuộc thanh toán Quốc-Cộng trong làng, được cha gửi vào học ở chủng viện Kontum, thi Tú Tài xong là vào Sài Gòn học bậc đại học, trải qua nhiều gian nan sau 1975, cùng với vợ và con nhỏ đi đường bộ vượt biên sang Lào nhưng bị bắt giữa rừng, vào tù, tới khi ra tù là buôn chợ trời rồi về làm ở nông trường, chuyển sang một hãng sành sứ, may gặp cơ hội vượt biên sang Canada định cư, làm việc ở hãng xưởng Canada, tới khi tóc bạc trắng xóa thì ngồi viết lại đời mình. Không phải là hồi ký về một cá nhân, nhưng là từ kinh nghiệm và cái nhìn của một người có cơ duyên trải qua nhiều diễn biến lịch sử.
Đọc suốt cả quyển sách, tôi tâm đắc nhất có thể nói là bài “Thị Hiện Độ Sanh” từ trang 123 đến trang 177. Đây là bài viết dài nhất về cuộc đời của Đức Phật, đa phần là chuyện kể ngắn gọn, không có thơ đi kèm; nhưng với tôi, là một tuyệt tác. Bởi lẽ, Võ Đình Cường đã viết về cuộc đời của Đức Phật qua tác phẩm Ánh Đạo Vàng hay như thế nào, thì phần Thị Hiện Độ Sanh nầy cũng không kém chất liệu thi vị hóa cuộc đời của Đức Phật, qua tài sử dụng văn chương và câu cú rất chuẩn mực, khiến cho người đọc cứ phải lần mở hết trang nầy đến trang khác, đọc cho đến lúc chấm hết chuyện mới thôi.