Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lễ hội Mường Khô, Huyện Bá Thước, Tỉnh Thanh Hóa

30/07/201909:59:00(Xem: 2262)

Hoàng tử Mường

Cả khóa gọi anh là Hoàng tử Mường

Dòng dõi chín đời quan lang

Trấn thủ cả một dãy giang san vùng cao Thanh hóa

Từ Cẩm Thủy trở lên

Đến tận đầu nguồn sông Mã

Dân các bản cung kính gọi anh là cậu

Hoàng tử nhóc con sẽ kế vị vua Mường

Suốt tuổi ấu thơ

Học cùng lớp với cô bé tóc thề thôn Bá Thước

Tình bạn mấy năm tiểu học dưới hiên trường

Hương rừng xưa một dãy trắng hoa đào

Việt Minh cướp chánh quyền

Anh vượt tuyến qua Lào

Tìm vào miền Nam đất hứa

Lớn lên anh cùng bạn bè trang lứa

Tình nguyện đầu quân bảo vệ quê hương

Trên khắp nẻo chiến trường

Vết xích xe cày tơi đất núi

Rừng Tây Nguyên quen cả lối đi mòn

Cho đến ngày mất Sài Gòn

Anh đi tù đất Bắc

Đằng đẳng mấy năm đốn gỗ trên rừng

Đau kiết lỵ cả tuần

Khó khăn lắm mới được một lần khai bịnh

Cô bác sĩ trại giam

Nhìn anh trân trối

Tìm hiểu ngọn nguồn

Mới nhận ra cậu hoàng tử ngày xưa

Bây giờ là người tù

Áo rách vá vai già nua trước tuổi

Cô tìm ra mọi lối

Giúp đỡ người bạn ấu thơ

Khỏi vác gỗ rừng sâu

Bằng một chân nấu bếp anh nuôi

Trong lòng họ mừng mừng tủi tủi

Nói chẳng nên lời

Bây giờ họ đã có lứa đôi

Tình bạn ấu thơ vẫn trinh nguyên như tờ giấy trắng

Hai cuộc sống như hai tầng cách biệt

Gặp người quen mà chỉ biết nhìn nhau

Chi xiết nghẹn ngào

Bên thắng cuộc

Còn bên kia thân tù cải tạo

Sau đó đoàn tù chuyển trại

Từ đó xa nhau

Như đoàn tàu rời ga xép

Bánh thép rập rình cọ xát đường ray

Mất hút trong đêm

Để lại vệt khói dài

Tan lặng lẻ bên hàng cây đầu gió

Anh ra tù

Kiếm sống bằng chiếc xích lô

Một buổi chiều rước khách đường xa

Đoàn tàu Bắc Nam xình xịch đến sân ga

Người khách nữ

Cứ quay đầu nhìn lại

Người đàn ông đạp còng lưng dưới nắng

Hỏi có phải ngày xưa

Anh học ở trường Bá Thước ?

Bây giờ họ mới nhận ra nhau

Qua bao năm tháng dãi dầu

Họ ghé vào quán nước

Nói chuyện nhiều hơn ngày trước trong tù

Cô bác sĩ ngần ngừ

Tặng anh hai chỉ vàng dành khi túng thiếu

Anh lắc đầu không lấy

Năn nỉ mãi anh mới cầm một chỉ

Gọi là giữ chút ân tình sót lại lúc còn thơ

Chở bạn đến chợ Bàn Cờ

Anh vòng xe trở về hướng cũ

Lòng thấy nao nao

Như buổi gặp tình cờ

Trong trại giam ngày xưa trên đất Bắc

Hai đường ray …vẫn vĩnh viễn song song

Tưởng chẳng còn gặp nhau

Người bạn tốt vùng cao

Mới hay số phận cũng cơ cầu

Họ lại gặp lần sau trên đất Mỹ

Cô bác sĩ một lần đi tu nghiệp

Cuối tuần tới thăm bạn cũ học y khoa

Họ đi dạo công viên

Tiện bước ghé vào tiệm mua vài tờ vé số

Cũng cầu may cho một lần xuất ngoại

Lại gặp hoàng tử Mường đang bán tiệm Liquor

Cũng khéo thay cho số phận tình cờ

Họ lại gặp nhau

Cũng trinh nguyên tình cảm lúc ban đầu

Ba lần họ gặp nhau

Trong ba thời gian cách biệt

Tình bạn thủy chung mấy chục năm trời

Không nồng ấm mà hình như tha thiết

Giữ hai cuộc đời

Hai số phận song song


Hồ Thanh Nhã



Lễ hội Mường Khô, Huyện Bá Thước, Tỉnh Thanh Hóa 



vna_potal_thanh_hoa_doc_dao_le_hoi_muong_kho_170053161_stand-1.jpg

                               Lễ hội Mường Khô –Bá Thước –Thanh Hóa.


Hàng năm vào ngày Mồng 10 tháng Giêng - Âm lịch , người Mường ở Thanh Hóa lại nô nức tổ chức lễ hội Mường Khô ở làng Muồng Do, Xã Điền Trung – Huyện Bá Thước , tỉnh Thanh Hóa. Tức là ngày giổ vua Mường , để tri ân Quận công Hà Công Thái và các vị tướng dòng họ Hà , có công dẹp loạn ở vùng biên giới phía Tây tỉnh Thanh Hóa cuối thế kỷ 18 đầu thế kỷ 19 .

Đến  với lễ hội Mường Khô , du khách được hòa mình vào không khí , nhộn nhịp của phiên chợ vùng cao , được thưởng thức những món ăn đặc trưng của đồng bào dân tộc Mường như rượu cần , cơm lam , canh đắng … và những trò chơi diễn đặc sắc như tung còn , chơi mảng , chọi gà , đánh đu , đánh cồng  chiêng . Người dân tộc Mường ở Bá Thước – Thanh Hóa rất coi trọng lễ hội Mường Khô , một nét văn hóa độc đáo của người miền núi .

Ngoài ra nét đặc trưng không đâu có là có hàng trăm thiếu nữ Mường mặc trang phục truyền thống  , mang mỗi người một chiếc cồng , vừa đi vừa diễn tấu hát múa . Tiếng cồng chiêng vang trong núi rừng là một trong  những thứ không thể thiếu trong lễ hội Mường Khô . Có năm lễ lớn, đoàn thiếu nữ Mường nầy đông đến ba trăm cô , thật là nhộn nhịp khó quên . Trong ngày lễ hội Mường Khô , không khí bản làng núi rừng bỗng trở nên tưng bừng sống động .

Vùng đất Mường Khô là nơi cư trú của dòng họ Hà Công , một trong những họ có uy tín , thế lực  nhất . Nơi đây cũng chính là quê hương của vị thủ lãnh phong trào Cần Vương Thanh Hóa Hà Văn Mao .Mỗi năm vào ngày Mồng mười tháng Giêng thì nhân dân ở làng Muồng Do , huyện Bá Thước Tỉnh Thanh Hóa và các xã lân cận đều nô nức chuẩn bị lễ hội Mường Khô với lòng thành kính để tưởng nhớ vua Mường , 9 đời tước hiệu Quận công của dòng họ Hà Công , có công khai phá và cai trị vùng đất núi rừng nầy .

Để chuẩn bị cho lễ hội , những người có uy tín trong làng và nhân dân bản địa sắm sửa chu đáo những đồ tế lễ như trâu , lợn , gà , cá , bánh chưng , rượu , hoa quả …Đồ tế lễ được sắp thành 18 mâm cổ trong đó có 10 mâm cổ mặn , 2 mâm bánh chưng và 6 mâm ngũ quả . Đồ tế lễ được đặt ở 2 nơi là : Đền Cụ ( Hậu cung ) và nhà chính , nơi thờ những vị có công với nước ở xứ Mường như các ông : Hà Công Thái , Hà Công Ngôn , Hà Công Chấn …Sau đó là những nghi thức tế lễ để tỏ lòng thành kính với tổ tiên và cầu mưa thuận gió hòa …Đối với mọi gia đình người Mường vùng cao Thanh Hóa thì lễ hội Mường Khô là một nét văn hóa truyền thống  đáng quí trong đời sống tâm linh của dân tộc Mường .Nét văn hóa nầy nên lưu giữ và phát triễn thêm cho các thế hệ sau ./.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.