Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Phê Bình Tìm Vết Chân Xưa Của Điệp Mỹ Linh

26/05/201913:03:00(Xem: 1597)

PHÊ BÌNH TÌM VẾT CHÂN XƯA

của Điệp Mỹ Linh

 

 PHỤNG HỒNG

 

blank

Tựa đề của tập truyện cho phép tôi nghĩ ngay rằng đây là chuyện tình của những người yêu nhau, mất nhau và tìm lại được nhau. Thế nhưng khi đọc xong tác phẩm tôi mới nhận thấy rằng trong Tìm Vết Chân Xưa chỉ có truyện Cuộc Tình Xót Xa và Mơ Chiều là viết về tình yêu đôi lứa, còn những truyện khác cũng viết về tình yêu, nhưng là tình yêu quê hương, tình yêu gia đình. Tất cả khối tình yêu này được tác giả lồng trong những sinh hoạt sống động của xã hội và trong nhiều cảnh sắc thân thương nơi quê nhà. Theo nhận xét của tôi, ngoài những đoạn tả cảnh rất tuyệt vời, tác giả đã đặt vào Tìm Vết Chân Xưa một tấm lòng rất nhân hậu. Vì tấm lòng của tác giả đã như thế cho nên nhân vật của tác giả thường là những người có tư tưởng cao, trái tim rộng mở; ngoại trừ Hoan, nhân vật nam trong chuyện Vết Đau Xưa. 

 

Từ lâu, tôi tự đặt một nguyên tắc cho riêng tôi: Khi đọc một tác phẩm thì không nên “nhập nhằn” giữa tác giả và nhân vật. Thế mà mỗi khi đọc văn của Điệp-Mỹ-Linh không hiểu tại sao tôi không thể tách rời được tác giả và nhân vật. Đặc biệt khi đọc Tìm Vết Chân Xưa thì ý niệm lẫn lộn giữa tác giả và nhân vật càng hiện rõ trong tôi. Vì thế, tôi nghĩ cô bé trong hai truyện Cuộc Tình Xót Xa và Qua Làng Sơn Tịnh chính là tác giả Điệp-Mỹ-Linh lúc Bà còn bé.

 

Không hiểu sự ức đoán của tôi đúng được bao nhiêu phần trăm nhưng tôi nghĩ tác giả đã chinh phục người đọc bằng sự phối hợp rất chặt chẽ và khéo léo giữa hiện thực, hư cấu và cảm tính khiến câu chuyện trở nên sống động và nhân vật rất gần gủi trong cuộc sống thường ngày. Như trong đoạn văn sau đây, trích từ Cuộc Tình Xa, Điệp-Mỹ-Linh viết:

 

... Đón nhận mẫu kẹo kéo từ tay người cậu xong, đứa bé gái lại vòi vĩnh: “Cậu cho em xuống ngồi chỗ bậc ấp coi Ba Má em đi xe đạp, nhen, cậu.” Cậu bé giả vờ nghiêm nét mặt, mắt lườm lườm để thị oai với cháu: “Mày cứ lộn xộn, nhõng nhẽo không hà. Chiều nào cũng bắt tao dẫn đi mua kẹo kéo, rồi lại đòi tới bậc cấp ngồi, để tối về mày bị sổ mũi cho tao bị la, hả?” Thấy đứa bé rơm rớm nước mắt, môi trề ra như sắp khóc, cậu bé vừa mở cửa ngồi vào băng sau vừa cười: “Cho tao cắn một miếng kẹo kéo thì tao cho đi.” Đứa bé giấu mẫu kẹo sau lưng, lắc đầu. Cậu bé năn nỉ: “Cho cậu cắn một tý thôi, rồi cậu cho đi.” Đứa bé gái đưa mẫu kẹo ra phía trước, ngắm nghía rồi bặm môi, lắc đầu. Người cậu che mặt, giả vờ khóc. Đứa bé nhìn cậu bằng đôi mắt buồn hiu, rồi đưa mẫu kẹo cho cậu: “Nè, em cho cậu cắn miếng đó, mà cậu cắn chút xíu thôi, nhen...” (Trang 4)

 

Qua đoạn văn vừa trích dẫn, người đọc thường nói nôm na là Điệp-Mỹ-Linh viết như thật. Vì độc giả có cảm tưởng câu chuyện và đối thoại như thật cho nên nhiều người bạn của tôi đi đến kết luận là tính chất tự truyện trong tác phẩm của Điệp-Mỹ-Linh rất đậm đặc. Dù không hoàn toàn đồng ý với nhận xét của bạn hữu, tôi cũng không thể biện minh cho đoạn mở đầu của truyện Cuộc Tình Xót Xa:

 

“... Trong ánh nắng mong manh của một buổi chiều, Bảo-Trân và Phong đều cảm thấy buồn buồn nên không nói năng chi nữa, chỉ đi chầm chậm bên nhau, theo triền dốc, về hướng bờ Hồ-Xuân-Hương. Mặt hồ tĩnh lặng. Nhưng từ tâm trạng bất an của lòng mình, Bảo-Trân nghĩ rằng sự tĩnh lặng đó chỉ để che dấu những đột biến âm thầm...“ (Trang 3).

 

Nếu nhân vật chính không phải là tác giả thì làm thế nào tác giả có thể cảm nhận được tâm trạng của Bảo-Trân một cách rất thật, rất chính xác, rất thích hợp để so sánh với sự tĩnh lặng của mặt hồ? Theo tôi, đây là một đoạn tả cảnh ngụ tình rất tuyệt.

 

Không phải chỉ một đoạn này mới mang tính chất tự truyện mà rải rác trong những tác phẩm trước đây của Điệp-Mỹ-Linh tôi cũng đã bắt gặp vài truyện mang tích chất tự truyện. Tuy vậy, tôi vẫn không nghĩ những sáng tác của Điệp-Mỹ-Linh là tự truyện, vì: Điệp-Mỹ-Linh viết rất nhiều về Lính trong khi bà không có số quân. Điệp-Mỹ-Linh làm rung động tâm hồn người đọc về những mẫu chuyện Phục-Quốc trong khi bà không hề liên hệ đến bất cứ một tổ chức chính trị nào. Điệp-Mỹ-Linh viết về thân phận tù đày và H.O. trong khi bà định cư tại Hoa Kỳ từ năm 1975.

Không phải là tự truyện mà ngòi bút của Điệp-Mỹ-Linh viết như thật thì đó là sự thành công không phải bất cứ ngòi bút nào cũng đạt được. Và, đúng như nhà văn Earnest Hamingway đã nói: “All good books are alike in that they are truer than if they really happened and after you are finished reading one you will feel that all that happened to you, and afterwards it all belongs to you.”

 

Trên văn đàn, có những nhà văn thu hút nhiều độc giả bình dân. Có những nhà văn mà đa phần độc giả là giới trí thức, có trình độ văn hóa cao. Cũng có những nhà văn mà độc giả gồm đủ mọi thành phần xã hội, mọi lằn ranh kiến thức. Điệp-Mỹ-Linh thuộc vào những nhà văn này. Điệp-Mỹ-Linh không đi tìm những gì cao cả, xa rời thực tế. Điệp-Mỹ-Linh chỉ “vẽ” ra những bức tranh có thật của xã hội bằng ngòi bút đầy tự tin và bằng tâm hồn trong sáng, đầy thương yêu.

 

Tư tưởng của Điệp-Mỹ-Linh trong những tác phẩm đã xuất bản chúng ta có thể chia ra bốn phần, điển hình cho bốn giai đoạn khác nhau trên bước đường lưu lạc:

Giai đoạn I.- Vọng cố hương. Tình cảm dành cho đoàn quân bại trận. Gương oanh liệt của những người trai Phục-Quốc. Hoàn cảnh khốn khổ của những ngày mới hội nhập. Cuộc sống bi thương dưới sự cai trị của Việt-Cộng. (trong tập truyện Một Đoạn Đường)

 

Giai đoạn II.- Xã hội Việt-Nam “thu hẹp” đã thành hình. Trong xã hội thu hẹp này Điệp-Mỹ-Linh, không những đã bắt gặp những thảm cảnh gia đình do tuổi trẻ bồng bột, dễ bị đầu độc (trong tập truyện Bước Chân Non) mà Bà còn thấy được nhiều bông hoa rực rỡ từ thế hệ di dân thứ hai, (trong tập truyện Đưa Tiễn) và những khó khăn cũng như những va chạm rất dữ dội giữa những người ra đi năm 1975 và những người ra đi theo diện đoàn tụ O.D.P. (Truyện dài Cuồng Lưu)

 

Giai đoạn III.- Là giai đoạn về những người sang Mỹ theo diện H.O. và những sum vầy cay đắng, đầy nước mắt, ở quê nhà. (trong tập truyện Tưởng Như Trở Về).

 

Giai đoạn IV.- Tác phẩm Tìm Vết Chân Xưa thuộc vào giai đoạn này; giai đoạn mà những người tị nạn trở về chốn xưa. Điệp-Mỹ-Linh “đưa” người đọc trở về quê cũ không phải chỉ để “tìm lại chính mình” (chữ của Điệp-Mỹ-Linh) mà, theo dòng suy tư của tác giả, chúng ta được dẫn dắt vào mỗi câu chuyện để buồn vui theo từng biến chuyển của hoàn cảnh xã hội và của dòng lịch sử Việt-Nam cận đại. Ngoài ra ý tưởng phản kháng của Điệp-Mỹ-Linh về lề lối giáo dục xưa, về những quan niệm xưa, về cung cách “trọng nam khinh nữ” của những bậc cha mẹ cũng được Bà bộc lộ rất rõ nét trong giai đoạn này.

 

Trong những tác phẩm trước, hai hình tượng được tác giả tô đậm nét nhất là người Lính Việt-Nam Cộng-Hòa và phụ nữ. Hình tượng thứ ba cũng được tác giả đề cập đến với rất nhiều cảm mến, đó là người y-sĩ Quân Y. Riêng trong Tìm Vết Chân Xưa, bóng dáng người y-sĩ Quân Y được tác giả đưa vào truyện bằng những dòng văn hết sức xúc tích, lãng mạn, gợi cảm và thiết tha. Cũng bằng những dòng văn đó, ngòi bút của Điệp-Mỹ-Linh đã tỉ mỉ gợi lại kỷ niệm xưa.

 

Trong khi Ugo Betti cho rằng “Memories are like stones, time and distance crack them like acid” thì, dưới ngòi bút của Điệp-Mỹ-Linh, kỷ niệm không những vẫn nguyên vẹn, không bị thời gian và acid xoi mòn, mà lại còn trở nên đậm đà, sống động:

 

“... Sự thiếu vắng hai hàng cây muồn khiến Bảo-Trân tiếc ngẩn tiếc ngơ như tiếc nỗi rộn ràng của đứa bé gái trên chuyến xe lửa trở về quê Nội sau bao nhiêu năm dài theo gia đình tản cư ra “vùng giải phóng”! Ngày đó, xe lửa vừa qua khỏi vườn dừa ở Chợ-Mới, ông Dư đã chỉ cho Bảo-Trân khoảng không gian êm ả bên trái con tàu: ‘Tới Nhatrang rồi đó, con! Đây là Mã-Vòng. Qua khỏi Mã-Vòng là nhà ga.’ Bà Dư tiếp lời chồng: ‘Hồi con mới biết đi, Ba má đem con từ Dalat về thăm Nội. Khi xe lửa vừa vào nhà ga, máy bay Nhật ào đến thả bom. Nhà ga sập, không biết bao nhiêu là người chết!’ Giọng ông bà Dư đượm chút bùi ngùi, nhưng vì còn nhỏ, Bảo-Trân không nhận biết được nên lòng bé chỉ thấy xôn xao vui thích khi nhìn những đóa hoa vàng nở rộ trên hai hàng cây muồn khẳng khiu. Phải hơn bốn mươi năm sau, nhân chuyến từ bên kia địa cầu trở về quê Nội, Bảo-Trân mới hiểu được tại sao ngày đó, trên chuyến xe lửa từ Ninh-Hòa vô Nhatrang và suốt những ngày sống trong trại tạm cư ở Xóm-Mới, lúc nào gương mặt ông bà Dư cũng buồn buồn và giọng nói thường đượm nhiều xót xa...” ( Tìm Vết Chân Xưa, trang 58)

 

Chỉ qua một đoạn văn ngắn này tác giả đã đưa người đọc lùi lại dòng Việt sử để người đọc nhận ra được sự điêu linh/khốn khó của quê hương cũng như thân phận và tâm trạng của những người cùng thế hệ với Bà.

 

Kỷ niệm của Điệp-Mỹ-Linh (tôi mạo muội nghĩ như thế, vì tôi cứ bị nhập nhằn giữa nhân vật và tác giả) sau khi hồi cư trở về “vùng bị chiếm” thì bùi ngùi xót xa đến như thế; còn kỷ niệm của Điệp-Mỹ-Linh khi sống trong “vùng giải phóng” thì như thế nào? Xin mời độc giả đọc tiếp đoạn sau đây:

 

“... Trên sân khấu, ánh sáng hơi nhạt, chỉ đủ cho khán giả thấy đôi lưỡng quyền nhô cao, hai vùng má trũng sâu cùng đôi mắt lạc thần của các diễn viên đang run rẩy lê bước. Văng vẳng sau hậu trường, ban đàn giây hòa tấu bản Đói Lạnh. Vở kịch kéo dài bằng những lời đối thoại gay gắt, lên án sự tàn bạo, dã man của chế độ Phát-Xít.

Đến màn cuối, giữa khi tinh thần khán giả hoàn toàn bị khung cảnh và âm thanh chi phối, Bảo-Trân, đã được hóa trang thành một bé gái đói hom hem và rách tả tơi, gượng đứng lên giữa đoàn người đi xin ăn, cất giọng run run như sắp khóc, tay ôm bụng, gương mặt nhăn nhó như cơn đói đang hành hạ rồi gào lên nho nhỏ: ‘... Vì đâu, từ ba bốn hôm nay không ăn? Nhà không có, áo quần nay không còn ... Trời ơi! Đói quá đi thôi! Rét quá đi thôi!....’ Tám tiếng sau cùng được một tập hợp âm thanh nhiều bè hát theo từ sau hậu trường, nghe rền rền như vang lên từ cõi chết!

Một tù binh Pháp xúc động quá, sẵn đang cầm mẫu bánh mì nguội trong tay, anh ta thảy lên sâu khấu. Bảo-Trân đột ngột ngưng hát, lượm ngay miếng bánh mì, ăn ngấu nghiến như một đứa bé thật sự sắp chết đói!...” (Qua Làng Sơn-Tịnh, trang 80).

 

Qua đoạn này tôi nhận thấy bút pháp của Điệp-Mỹ-Linh tạo được sự bất ngờ rất thú vị, phảng phất chút kịch tính, nhưng không có dấu vết của sự cường điệu. Điệp-Mỹ-Linh không cần lên án ai cả, nhưng hành động bất ngờ của diễn viên tí hon trong đoạn này đã nói lên tất cả thảm cảnh của một xã hội lầm than trong “vùng giải phóng”!

 

Khi diễn tả về sự ấm no hạnh phúc dưới sự cai trị của nhà nước xã hội chủ nghĩa, Điệp-Mỹ-Linh viết:

 

“... Xe chạy dọc theo bờ đê mà, ở những đoạn bờ đê thấp hoặc bị vỡ, Bảo-Trân nhìn vào, không thấy nước trong lòng sông, chỉ thấy cây bắp và vài loại rau cải. Bảo-Trân khoèo vai Ninh, hướng dẫn viên du lịch, hỏi nhỏ:

- Đây là sông gì, Ninh?

- Dạ, đây là sông Hồng.

Thốt nhiên Bảo-Trân cảm thấy xúc động một cách nhẹ nhàng. Thì ra dòng sông đã gieo cảm hứng cho không biết bao nhiêu nghệ sĩ di cư là dòng sông này! Bảo-Trân chỉ ra bờ đê:

- Tại sao người ta lại trồng hoa màu trong lòng sông, nhỡ nước lên thì sao?

- Dạ, ở đây đất hiếm và dân nghèo lắm. Họ trồng theo mùa. Họ phải tính làm sao khi vừa thu hoặch hoa màu xong thì đúng vào mùa nước lớn.

- Nếu vậy, sang năm, đến khi nước ròng, làm sao họ biết được khu vực nào thuộc về họ?

- Dạ, họ cắm sào, đánh dấu cả đấy.

Bảo-Trân im lặng, cảm thương cho cảnh nghèo của những người đã một thời được tuyên truyền để tin tưởng rằng sau khi giải phong được miền Nam, cuộc sống sẽ khá hơn, vì xã hội không còn giai cấp nữa!...” (Dưới Bóng Cổ Thụ, trang 110).

 

Chỉ vài đoạn trích dẫn ngắn, độc giả cũng có thể đồng ý với tôi rằng nhà văn chỉ trình bày sự việc; còn cảm nhận hoặc phê phán Điệp-Mỹ-Linh dành trọn quyền cho độc giả.

 

Chỉ bảy truyện ngắn, với những diễn tiến lớp lang, độc giả có thể nhìn xuyên suốt những biến chuyển xã hội trên quê hương Việt Nam qua bao thời kỳ đao binh. Tác giả viết về những giai đoạn đó bằng một tấm lòng rất nhạy cảm, rất bao dung, chan chứa tình người. Bối cảnh làm nền cho những giai đoạn đó lại là những đoạn tả cảnh hết sức linh động, khiến người đọc cảm thấy thương nhớ quê nhà và chỉ muốn trở về. Riêng truyện cuối, Vết Đau Xưa, tác giả đã bộc lộ rõ rệt tư tưởng phản kháng của Bà về những tập tục khắc nghiệt mà xã hội Việt Nam đã phủ chụp lên thân phận người phụ nữ Việt Nam. Và đoạn kết của tập truyện cũng rất khác lạ, vì tác giả lấy đoạn kết của truyện đầu tiên, Cuộc Tình Xót Xa, làm đoạn kết cho toàn tập truyện. Người đọc yêu thích văn của Điệp-Mỹ-Linh vì sự đãi lọc chi tiết thâm thúy, câu văn trong sáng, ý tưởng sâu sắc, đậm đà. Khi viết về một mối tình cao thượng tác giả biết dừng lại đúng lúc để làm cho người đọc cảm thấy còn thèm đọc tiếp.

 

Đọc truyện của Điệp-Mỹ-Linh, người đọc cứ miên man, chìm đắm với suy tư của nhân vật rồi bị tác gỉa dẫn dắt vào vùng kỷ niệm lúc nào không hay.

 

Sở dĩ độc giả khó nhận biết những khoảng chuyển tiếp giữa thực tại và quá khứ, giữa hư cấu và hiện thực là vì tác giả đã dùng thuật ngữ để chuyển mạch một cách rất tài tình. Đặc điểm này của Điệp- Mỹ-Linh được Điệp-Mỹ-Linh khai thác trọn vẹn khi thực hiện tác phẩm Tìm Vết Chân Xưa. Thật vậy, sau khi đọc xong bảy truyện ngắn, gấp sách lại tôi mới nhận ra đây là một chuyện dài biến thể.

 

Tôi nhận xét như thế không phải vì nhân vật nữ chính, tên Bảo-Trân, xuất hiện trong tất cả bảy truyện mà là vì biến chuyển của những mẫu chuyện được dàn trải gần như theo thứ tự thời gian, không gian và tình cảm của nhân vật.

 

Kết luận của những tác phẩm của Điệp-Mỹ-Linh, đặc biệt nhất là trong Tìm Vết Chân Xưa, thường được bỏ lửng, để tùy độc giả tưởng tượng thêm hoặc là để độc giả cảm thấy tiên tiếc, như chưa muốn câu chuyện dừng lại ở đó.

 

Tìm Vết Chân Xưa là một cuốn sách in rất đẹp, rất trang nhã và đây là một truyện dài biến thể, một thể loại mới mà Điệp-Mỹ-Linh đang dò dẫm (chữ của Điệp-Mỹ- Linh, đăng trên Ngày Nay Houston) chứ không phải truyện dài được chia ra nhiều chương và nhiều hồi.

 

Ngoài ra, Điệp-Mỹ-Linh còn lồng vào câu chuyện những dòng thơ hoặc những đoạn nhạc rất thích hợp và rất tự nhiên; tự nhiên như khi ta ăn một bát phở, muốn cho ngon hơn, ta cho vào tý tiêu, tí chanh vậy. Kỹ thuật trích dẫn những đoạn nhạc còn cho thấy Điệp-Mỹ-Linh là một người có trình độ nhạc lý cao.

 

Để kết luận bài viết này, tôi xin cảm ơn nhà văn Điệp-Mỹ-Linh và tôi cũng xin được giới thiệu đến quý độc giả tác phẩm Tìm Vết Chân Xưa với tất cả sự trang trọng và sự thành thật của một người cầm bút.

 

PHỤNG HỒNG

 



 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Phiên toà xử người dân Đồng Tâm cùng cái án tử hình, chung thân dành cho con cháu cụ Kình đã phủ xuống tâm trạng u ám cho tất cả chúng ta. Nhưng sự việc không dừng ở đó, công an đã bắt giam nhà báo Phạm Đoan Trang, đồng tác giả của ấn bản “Báo Cáo Đồng Tâm”.
Ông mô tả mình là một người chủ trương “tôn trọng sự sống – (pro-life),” ủng hộ Tu chính án số 2 (quyền sở hữu vũ khí,) cổ võ một bộ máy chính quyền nhỏ, một kế hoạch quốc phòng mạnh mẽ, và là một người bảo thủ tôn trọng quốc ca” đã nói là hiện nay nước Mỹ không còn là một quốc gia dân chủ gương mẫu, và rằng “chúng ta cần phải có một Tổng Thống cho tất cả mọi người Mỹ, chứ không phải chỉ cho một nửa nước Mỹ.”
Nước. Nước từ đâu cứ dâng lên; lên rồi rút, rút rồi lại lên, ngập tràn đồng ruộng, ao hồ, vườn tược, làng quê, và phố thị của nhiều tỉnh thành miền Trung. Cuồng phong bão tố từ đại dương cuộn xoáy vào đất liền, kéo theo những cơn mưa xối xả ngày đêm.
Vấn đề không phải là để truy thù hay báo oán. Truyền thống văn hoá bao dung dân tộc Việt không cho phép bất cứ ai thực hiện điều đó. Tuy nhiên, quá khứ cần phải được thanh thoả – và không thể thanh thỏa bằng một (hay vài) cuốn truyện– để chúng ta đều cảm thấy được nhẹ lòng, và an tâm hơn khi hướng đến tương lai.
Làm thương mại, nhất là làm trong nghề buôn bán nhà cửa, muốn mọi người thương mình rất khó. Chín người thương mình cũng có một người ghét mình. Ăn ở cho mọi người thương mình chỉ có chân thành mới làm được.
Rừng điêu tàn thì đất nước suy vong; đây mới chính là cội rễ của vấn đề.bChúng ta cứu giúp đồng bào bị nạn nhưng chính chúng ta có ai nghĩ đến cội nguồn của vấn đề là nạn phá rừng cưa gỗ tàn phá đất nước. Tác động tới môi trường, phá rừng vẫn đang tiếp diễn và đang làm thay đổi khí hậu và địa lý.
Trưa ngày 16/10/2020, một thanh niên người Tchétchène, tên Abdoullakh Anzarov, đã cắt cổ Thầy giáo Sử Địa, ông Samuel Paty, ngay trước trường Trung học Le Bois d'Aulne nơi ông đang dạy, ở Thành phố Conflans-Sainte-Honorine, ngoại ô Tây-Bắc cách Paris chừng 40km Paris.
Tôi rất hãnh diện đã ủng hộ đạo luật lịch sử, mang 130,000 người tị nạn đầu tiên từ các nước Việt Nam, Lào, và Campuchia đến Hoa Kỳ vào năm 1975 và đã thông qua nghị quyết chào đón họ. Tôi đã bỏ phiếu chấp thuận gia tăng ngân quỹ để giúp những người Việt mới đến định cư và sau này tôi đã đồng bảo trợ cho đạo luật dẫn đến sự hình thành của hệ thống di trú theo quy chế tị nạn hiện hành. Tinh thần cứu giúp người tị nạn, chào đón họ đến với tự do sau khi trốn thoát chế độ đàn áp, là giá trị nền tảng của chúng ta và của Hoa Kỳ. Cũng do giá trị đó mà nước Mỹ trở thành biểu tượng của tự do và hy vọng, dẫn đầu thế giới không chỉ bằng sức mạnh của một cường quốc mà bằng hành động cụ thể làm gương cho thế giới. Trong vai trò tổng thống, tôi cam kết sẽ giữ cho nước Mỹ là quốc gia luôn chào đón người tỵ nạn và di dân, và chúng ta ghi nhận sức mạnh phi thường của Hoa Kỳ đến từ xã hội đa dạng và đa sắc tộc của chúng ta.
Hai Dự thảo “Báo cáo Chính trị” (BCCT) và “Tổng kết công tác xây dựng Đảng và thi hành Điều lệ Đảng nhiệm kỳ Đại hội XII”, gọi ngắn là “Xây dựng, chỉnh đốn đảng”, dành cho Đại hội đảng XIII vào đầu tháng Giêng năm 2021, đã bộc lộ bản tính tham quyền cố vị và tư duy giáo điều
Tại Hoa Kỳ, tháng 10 được chọn là tháng nâng cao hiểu biết về ung thư vú. Theo thông tin từ trang web của Hiệp Hội Ung Thư Vú Quốc Gia (National Breast Cancer Foundation), trung bình cứ 2 phút thì có một phụ nữ được chẩn đoán bị ung thư vú tại đất nước có hệ thống y tế đứng đầu thế giới này. Theo trang web của Hội Ung Thư Việt Mỹ (Vietnamese American Cancer Foundation), ung thư vú là loại ung thư thường gặp nhất ở phụ nữ người Việt nhưng lại có rất ít thông tin về những gì người mắc bệnh đã từng trải qua. Đây một tổ chức vô vụ lợi có văn phòng tại miền Nam Cali được thành lập từ năm 2002 với sứ mệnh ủng hộ và tranh đấu cho quyền lợi của bệnh nhân ung thư.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.