Hôm nay,  

Phan Nhật Nam Đọc Thơ Tưởng Niệm

03/04/201800:05:00(Xem: 9248)
Phan Nhat Nam
Phan Nhật Nam


Chúng giết người vào buổi sớm mai
Sáng Mồng Hai, ngày Tết
Chúng giết người không ghê tay,
không giấu mặt..
Những hàng xóm, phố xưa quen biết lâu dài,
chung tộc họ, tính danh, gia cảnh
Chúng giết người bởi quyết tâm định sẵn
"Đường vinh quang xây xác quân thù
Lềnh loang màu cờ thẫm máu.. (1)

Chúng giết trẻ thơ
giữa sân trường, nơi lớp học,
Chúng giết mẹ thương khó tảo tần lưng nặng,
Nuôi con thay chồng đóng đồn,
phận lính khổ Nghĩa Quân.
Chúng giết Thầy ta,
Trưởng Gà Hùng Biện (2)
Dạy kẻ thiếu niên nên Điều Thiện, tròn việc tốt mỗi ngày.

Chúng trói siết chặt thân
Chúng đập dập nát đầu
Bác Sĩ hiền nhân, lương y từ mẫu
Quy tội danh dạy Đại Học Y Khoa
Quốc tịch phản động Cộng Hòa Liên Bang Đức (3)
Chúng giết người dậy sôi men vọng âm sâu độc
Gọi là "thơ"...
Đêm Giao Thừa,
Bắc Bộ Phủ truyền lệnh tấn công (4)

Hãy đốt đuốc lên!
Hãy đốt đuốc lên!
Đào xuống huyệt nông bốn mươi năm xưa lấp vội
Tìm kiếm sọ đầu con vỡ tung lưỡi búa!
Hãy đốt đuốc lên!
Hãy đốt đuốc lên!
Vét suối, phá rừng
Vuốt xếp gọn lọn tóc em tuổi hai-mươi chôn sống

Sợi xanh biếc thảm thiết mọc dài
(dưới lường sâu ngàn dép lốp dậm chân nén chặt)


Vẫy vùng, bập bùng, dẫy dụa...
Đòi được thở
Đòi được sống
Em ơi!

1-4-08 thuyet trinh photo Le phuc
Việt Báo Gallery, 29-3-2008



Mậu Tuất năm nao giỗ ngõ Âm Hồn (5)
Mậu Thân ngày nầy linh, vong thất lạc
Đối mặt chết, bé sợ rung nín khóc
Mẹ che con hứng nhát cuốc hờn oan
Âm cắm sâu thịt người
Dội tầng tầng mạch đất
Xuyên suốt cõi âm ty
Rúng động mười cửa ngục

Hồn người chết oan không biết đường về (6)
Đất lưu vong nhớ đuốc chiêu hồn
"Mỗi lần hoàng hôn,
ta đốt lửa người ta tới trước" (7)
Hồn hỡi hồn..
Hồn uất hận nơi đâu!

Tại sao chúng giết người?
Tai sao chúng đành đoạn giết Con Người?
Em em ơi và Huế Huế ơi!

Phan Nhật Nam

Nhân ngày 29 tháng Ba,
Bốn mươi năm sau (1968-2008)
Với Giải Khăn Sô Cho Huế - Nhã Ca.

(1) Bài hát Tiến Quân của cộng sản Hà Nội
(2) Trưởng Trần Điền, Ủy Viên Trung Ương Hội Hướng Đạo Việt Nam
(3) Các Bác Sĩ Alterkoster, Discher, và Krainick người Tây Đức
(4) "Thơ Chúc Tết" của HCM đêm Giao Thừa Mậu Thân là lệnh tấn công.
(5) Ngõ Âm Hồn, Thành Nội Huế, miếu cúng vong linh
trong biến cố Thất Thủ Kinh Đô, 1918
(6) Lời Nhã Ca kể trong bài nói chuyện về "Sự Thật Mậu Thân".
(7) Thơ Thanh Tâm Tuyền

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong quá trình nhiều thập niên giảng dạy võ học và võ thuật, chúng tôi có sưu khảo, nghiên cứu nhiều môn võ Á châu và Thế giới để tìm hiểu, so sánh, chắt lọc tinh hoa nhằm nâng cao, canh tân cải tiến và hiện đại hóa một số kỹ năng võ thuật Việt Nam cho kịp đà tiến triển của võ học thế giới.
Hoan đặt chiếc ly không xuống mặt bàn ngổn ngang vỏ chai.
Nhiều người đã từng sống ở Miền Nam trước 1975 đồng ý với nhau rằng, chỉ cần nghe bài hát Ly Rượu Mừng của nhạc sĩ Phạm Đình Chương là đã thấy tết đến, xuân về.
Đã có những niềm tin rồi không màng nói đến Lặng thinh môi thở khô cằn
Tôi còn nhớ, chị tên Yến. Chị có một mái tóc dài chấm eo. Eo chị rất nhỏ, vóc dáng mảnh mai, xinh đẹp. Chị mang dòng máu nửa Hoa nửa Việt, ở đâu tuốt chợ lớn, đến nhà tôi mướn một góc mặt tiền để bán bánh ngọt.
Loài chó đã kết nghĩa từ lâu đời với con người khắp thế giới, trong đó có Việt tộc: di chỉ khảo cổ và truyền thuyết dân gian chứng minh dồi dào điều đó.
Truyện đăng trên tờ Sáng Tạo, số báo xuân Mậu Tuất 1958 đúng 60 năm trước.
Nhà văn Cung Tích Biền tên thật Trần Ngọc Thao, sinh năm 1937 tại Thăng Bình, Quảng Nam. Từ 1970 là giảng viên Trường Sĩ Quan Hành Chánh Sài Gòn. Ông giải ngũ năm 1973 với cấp bậc Đại úy. Sau đó làm Giáo Sư Thỉnh Giảng Viện Đại Học Cộng Đồng Quảng Đà, Đà Nẵng.
Bài thơ xuôi này được sáng tác trong lớp học làm thơ tài trợ bởi học bổng cộng đồng Jenny McKean Moore của đại học George Washington, Hoa Thịnh Đốn. Tôi nộp đơn và may mắn được tuyển chọn vào lớp này cùng với 14 thí sinh khác.
Cánh đồng trải rộng mênh mông ngút ngàn, nhìn xa xa chỉ thấy sương mờ tựa mây lãng đãng bay thấp, lòa xòa bôi xóa nhạt nhòa đường viền chân trời.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.