Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Đỗ Quí Toàn

18/02/201700:05:00(Xem: 3547)

Ngo-Nhan-Dung-Final-EditedĐỗ Quí Toàn

Anh dặn em nếu gặp chàng thi sĩ

Anh dặn em nếu gặp chàng thi sĩ
Hắn có làm gì em đừng để ý
Em giả bộ đang mải ngó lên trời
Ngó kiến trên cành, ong bay về tổ

Nếu thi sĩ nói hắn yêu em
Em hãy tròn mắt ngạc nhiên: Thế hả?
Rồi em chỉ đám mây bay trên trời
Hỏi: Sao ban ngày trăng đâu rồi nhỉ?

Anh biết hắn sẽ ca đi ca lại
Yêu thương, quý hoá, mê mẩn, bồi hồi
Em hãy đắm mình trong cõi tịch mịch
Nói được bấy lời hắn cũng nguôi ngoai

Em có thể ngồi ghé lên xe gắn máy
Miệng ngậm điếu thuốc môi hồng vênh vênh
Tóc quấn trên đầu điệu dân anh chị
Cái chân khuỳnh khuỳnh cái mặt nghênh nghênh

Cái giống thi sĩ thực ra vô hại
Có điều, không biết, nó rất lông bông
Cha mẹ sinh ra đã mang cái nghiệp
Lâu lâu đầu óc nổi cơn lên đồng

Em sẽ thấy hắn hiền như con chiên
Đi theo chân em miệng luôn bập bẹ
Như thể hắn gọi “Cô ơi! cô ơi!”
Cúi đầu nũng nịu xin em bồng bế

Ở trong đầu hắn cha mẹ sinh ra
Cái hệ thần kinh rườm rà chằng chịt
Những hạch tuyến lằng nhằng lít rít
Trời gắn thêm cho cái hạch làm thơ

Bình thường hắn cũng giống như chúng mình
Thở cũng đều nhịp, chân cũng thong dong
Nhưng khi cái hạch làm thơ thức dậy
Kéo hắn đi, đẩy hắn tới, vô chừng!

Có lúc hắn đóng vai ông già giả dại
Gõ nhịp mạn thuyền, vục nước hát chơi
“Ta thủa nhỏ ưa mặc đồ lạ, này
Tuổi đã già mà chưa thôi.”*

Hắn biết lòng em bao dung tha thứ
Hắn mới kỳ kèo nũng nịu nỉ non
Em biết, có ngày hắn sẽ nhắm mắt
Nằm yên một chỗ như thằng bé ngoan.

*Khuất Nguyên, Thiệp Giang. Bản dịch Phan Kế Bính: Ngô ấu thời hiếu kỳ phục, hề / Niên ký lão nhi bất suy

***

Thiếu nữ

(Tặng Mai Thảo)


Những thiếu nữ bước hai chân trần
Các thiếu nữ đều có hai chân
Các thiếu nữ như lửa xanh ngát
Thổi phơi phới trên đồi cỏ xuân

Các thiếu nữ đều có đôi mắt
Những đôi mắt đều chắp cánh bay
Chuếnh choáng chao đầy mùa nắng hạ
Không gian ngớp nguyên bình rượu mây

Các thiếu nữ chân trên mặt đất
Những trái đất quay trong tinh hà
Các tinh hà có ngày tàn lụi
Những thiếu nữ bàn chân son đỏ
Mỗi mùa cỏ mới lại đi qua


***

Có chàng ngơ ngác tựa gà trống*

Anh rất yêu em, nói thật đấy
Kìa những con chim nó cũng thấy
Trên cành chim xầm xì bảo nhau:
Cái người này nó mê người ấy

Anh quý mến em, em biết không
Coi, cát vàng ôm miết dòng sông
Sông thảnh thơi vờn cát líu ríu
Cát gửi hồn theo sông lang thang

Anh yêu em quá biết làm sao
Con chim biển sải cánh vầng cao
Chim rỡn sóng bạc đầu lớp lớp
Chim bao giờ sóng biết đi đâu?

Em khẽ bảo anh hãy đứng xa
(Coi chừng tai mắt những người ta!)
Anh quay đầu, núi đá rực đỏ
Em xõa tóc hồng mây bao la

Em bảo chớ đứng gần em quá
Họ sẽ tưởng chúng mình mê nhau
Không, không! Anh và em tỉnh táo
Nhưng trời đẹp quá biết làm sao?

Bởi vì trời đẹp quá cho nên
Em nhớ anh anh lại nhớ em
Hai người cách nửa vòng trái đất
Lắng nghe nhau hơi thở ngày đêm

Anh quý em nói sao cho hết
Như cát sông Hằng như núi Tuyết
Mai đây bao nhiêu giải tinh hà
Trong vũ trụ vẫn trôi biền biệt

*Có chàng ngơ ngác tựa gà trống
E đến trăm năm còn trẻ thơ - Huy Cận


***

Ông Trăng còn ở lại trần gian

Em biết không ông trăng ngày nọ
Vẫn còn thơ thẩn cõi trần gian
Trăng đã mê hạt cát sông Hằng
Trăng theo cát luân lưu từ đó

Trăng dâng đầy Hy Mã Lạp Sơn
Trời đất trong veo như biển nước
Trăng trải ra giải lụa nõn nà
Cát rực nở bên sông vằng vặc

Trăng phiêu lưu từ thuở luân hồi
Trôi nổi theo những mùa nước lũ
Duyên nghiệp nào trăng, cát gặp nhau
Như đã nguyện thề từ bao thủa

Có bao nhiêu hạt cát Sông Hằng
Mỗi hạt cát mang một vầng trăng
(Hai vầng, hoặc ba vầng, có thể
Trăm hay ngàn vầng trăng, cũng thế
Cát nhẩy nhót phô mình đầy trăng
Trăng được thể khoe mình biến hóa

Mỗi hạt cát muôn vàn tấm gương
Phản chiếu những vầng trăng lấp lóa
Cát thoa trăng trên khắp hình hài
Trăng giải tuyết bờ sông trắng xóa

Cát với trăng quấn quít không rời
Những cặp tình nhân từ muôn thuở
Yêu nhau yêu nhau biết bao người
Bao thuở trước Hằng Hà sa số

Trăng đâu rồi khi em nhắm mắt
Chỉ còn sao lượn đêm vô biên
Em mơ cát đầy trời hoa tuyết
Mai này bay trắng ngợp nhân gian.


Đỗ Quí Toàn

Ý kiến bạn đọc
19/02/201707:14:55
Khách
Ba con chỉ dạy con 4 năm từ lớp 1-4 trong đó có bài học thuộc lòng, viết " chính tả trí nhớ " : Issac Newton & Cây Táo để định nghĩa hai chữ " TẠI SAO " = " Tại sao quả táo không rơi lên Trời mà lại rơi xuống đất " - Issac Newton.
Kể từ mùa Hè năm lớp 6 con bắt đầu " tự học " . Bài học tự
học đầu tiên là nhập môn Vật Lý lớp 7, gặp lại Issac Newton, Ông ấy nói : " Nếu không có lực tác động thì một vật đứng yên sẽ mãi mãi đứng yên; một vật chuyển động thẳng đều sẽ mãi mãi chuyển động thẳng đều. " - Issac Newton.
Đối với con Issac Newton là một nhà Bác Học có công nhất Thế giới!
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Cho tới Tết Nguyên Đán năm ĐINH DẬU này, đã qua hơn hai mươi mùa xuân, người viết vẫn chung thủy cùng bạn đọc, cùng Việt Báo để mỗi năm cống hiến một bài viết về Võ đạo, Võ học và Võ thuật.
Tết là pháo, là câu đối, là bánh chưng, dưa hành, nhưng còn một điều không thể thiếu trong mấy ngày Tết - là cờ bạc.
Lê Thương, một nhạc sĩ tài ba, một vị thầy giáo tài giỏi, đức độ, một người nặng lòng với nước non, một nghệ sĩ lãng mạn với tâm hồn bay bổng thanh cao.
Nhưng khi chuyển sang tiếng Việt, dường như bài thơ mất đi cái không khí lạ lẫm của sự so sánh và liên tưởng giữa họa sĩ và thi sĩ, giữa họa và thơ.
Buổi trưa này thuộc vào mùa gì nhỉ, anh lẩm nhẩm tính toán. Vâng đầu mùa xuân.
Cuối tháng tư 75, Cộng quân chiếm miền Nam, coi giáo sư biệt phái là thành phần khả nghi, có tội như các sĩ quan hiện dịch.
Khi có ý định phiêu lưu du lịch Cuba, một cảm giác hồi hộp lạ lùng dấy lên trong chúng tôi.
ngồi bó gối tự hỏi – Bao giờ? Bao giờ?
K bỏ ống nghe xuống, hình như cố nín thở. Không bận tâm quay lại phía tôi, cô nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, búi tóc to sau gáy treo lửng lơ, cũng tựa như kiểu cô đang lơ lửng đâu đó.
Đã qua rồi, thuở thần tiên!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.