Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Yếu Tố Thắng Thua Giữa Hai Phe Trọng và Dũng Trong Đại Hội XII

20/01/201600:00:00(Xem: 13398)

Trong những ngày qua, dư luận trong và ngoài nước đã theo dõi những màn đấu đá quyền lực ngoạn mục chưa từng có trong lịch sử của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) giữa hai phe Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng. Họ đang tận lực diệt nhau để giành vị trí quyền lực cao nhất của đảng: ghế Tổng bí thư.

Các bài viết với những tiết lộ mang tính “cung đình” của cả hai bên như một trận đấu bóng chuyền sát nút, với những trái cầu “rực lửa” được phóng ra để triệt hạ đối thủ, nhanh chóng lan tỏa trên mạng Internet.

Phải nói là “đấu trường” đã nóng lên từng phút, không chỉ cử tọa Việt Nam (VN) mà cả những nhà nghiên cứu, ký giả quốc tế đã bị cuốn hút theo dõi vì hai lý do đơn giản: 1/ Những bí mật cung đình của chế độ bưng bít đã được phơi bày ra ánh sáng để nhân dân, và ngay cả đảng viên các cấp, có thể thấy được sự thật của đảng CSVN và chân tướng của những kẻ lãnh đạo; 2/ Những đấu đá nội bộ gay gắt này chắc chắn có ảnh hưởng đến sự tồn vong của đảng CSVN, và cũng có nghĩa là cơ hội “thoát Cộng”, “thoát Trung” của đất nước đang rộng mở.

Chúng ta thấy gì qua những bài viết tố cáo lẫn nhau?

Những điều chắc chắn

Cuộc đấu đá kịch liệt ở thượng tầng lãnh đạo đã đến lúc không còn có thể thỏa hiệp được nữa - khi các đồng chí lãnh đạo ở cấp trung ương lại phẫn nộ đứng lên mặt bàn họp, chỉ mặt chửi nhau, gọi nhau bằng “thằng” và đòi tru di cửu tộc nhau vì tội bán nước - như trong phần tiết lộ của Người Đưa Tin, thì quả thật tình trạng đã đến hồi “hết thuốc chữa.”

Đảng CSVN đã đưa đất nước vào vòng “nô lệ mới” đối với Bắc Triều, và cả hai Nguyễn Phú Trọng lẫn Nguyễn Tấn Dũng đều có tội. Trước tình hình bê bết của đất nước, hai bên đang cố đổ tội “bán nước” cho nhau, để lộ ra chân tướng của cả một tập đoàn “hèn với giặc, ác với dân.”

Tình trạng đất nước đang ở mức nguy kịch cả về kinh tế, họa ngoại xâm (Trung Quốc), lẫn xã hội bấn loạn, tham nhũng, và suy đồi đạo đức trầm trọng. Nhưng đảng CSVN không có kế sách cứu vãn và đang tìm cách đổ lỗi cho nhau, thay vì can đảm xóa sổ chế độ tàn hại này để cùng người dân mưu cầu hạnh phúc và an bình cho dân tộc.

Nỗi sợ của đảng CSVN lâu nay là “theo Mỹ thì mất đảng, mà theo Tàu thì mất nước.” Ngày nay họ đã thấy rõ “theo Tầu thì mất cả nước lẫn đảng.” Tuy nhiên, tư duy thiển cận và lạc hậu của lãnh đạo Hà Nội đã không đủ sáng suốt và đảm lược để dứt khoát theo một hướng hợp lý, hợp đạo và an toàn nhất, đó là “theo dân” hầu có cơ hội “đoái công chuộc tội” và rửa bớt vết nhơ bán nước.

Những điều chưa ngã ngũ

Ai thắng, ai thua giữa phe Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng thì cho đến giờ này, ngay cả những thành phần chóp bu của đảng CSVN kể cả hơn 1500 đại biểu về tham dự Đại Hội XII (diễn ra từ ngày 21 đến 28 tháng Giêng) vẫn còn chưa nắm vững.

Chuyện gì sẽ xảy ra sau khi ĐHĐ XII kết thúc và sẽ có một bên thua?

Theo bài viết “Không dễ cho ông Nguyễn Phú Trọng trong việc giành chiếc ghế Tổng bí thư” của tác giả Việt Dũng thì có 3 kịch bản có thể xảy ra từ phe ông Nguyễn Tấn Dũng:

“Ông Dũng nếu thua trong trận này thì sẽ mất tất cả, do vậy có thể nói đây là một trận sống mái cuối cùng. Có thông tin cho biết rằng, phe của ông Nguyễn Tấn Dũng đã tính tới 3 khả năng có thể xảy ra, đó là:

Thượng sách: Giành chiến thắng bằng được tại Đại Hội XII

Trung sách: Giằng co và tìm cách bỏ cho kinh tế kiệt quệ trong thời gian ông Trọng tái cử chức TBT, để nắm quyền trở lại.


Hạ sách: Dùng giải pháp quân sự, sẽ tiến hành đảo chính và nếu thất bại, sẽ tiến hành kháng chiến vũ trang.”

Phe ông Trọng nếu thua chắc cũng chẳng ngồi yên. Ba kịch bản nêu trên không độc quyền cho một phía.

Những yếu tố quyết định

Điều 13 của Quyết Định 244 mà Bộ chính trị đưa ra vào tháng 4/2014 đã chi phối rất lớn trong thế trận của cả ông Dũng lẫn ông Trọng hiện nay. Đó là không chấp nhận việc ứng cử hay đề cử ngay tại Đại Hội XII. Hơn 1500 đại biểu phải chọn lựa các ứng viên từ danh sách đề cử mà Bộ chính trị Khóa XI đã đưa ra và được Hội nghị 14 của Trung ương đảng khóa XI thông qua để bầu 200 tân Ủy viên trung ương đảng Khóa XII.

Như vậy có mấy vấn đề được nêu ra:

1/ Nếu ông Nguyễn Tấn Dũng không có tên trong danh sách đề cử (vì đã không tự xin tái cử như ông Trọng do vấn đề quá hạn tuổi) thì các đại biểu không thể bầu vào tân trung ương đảng khóa XII. Coi như cuộc đời chính trị chấm dứt. Muốn được bầu thì ông Dũng phải làm sao thuyết phục được ít nhất trên 1000 đại biểu đồng ý bỏ Điều 13 của Quyết Định 244 để ông Dũng tự ứng cử hay được đàn em đề cử trong danh sách bầu vào Trung ương.

2/ Nếu ông Dũng và cả ông Trọng có tên trong danh sách đề cử của Hội nghị 14 vừa rồi thì cả phe ông Trọng lẫn phe ông Dũng phải đưa được người của phe mình vào “lọt” trong số hơn 200 người được bầu vào Ban chấp hành Trung ương đảng XII (TƯĐ XII), vì chính số phiếu của 200 tân TƯĐ này sẽ quyết định số phận của ông Trọng và ông Dũng.

Những đấu đá nội bộ của đảng CSVN cũng cho thấy bên nào càng mưu mẹo, gian tà, và càng có nhiều tiền để mua chuộc thì sẽ đánh bại đối thủ. Trên căn bản này, phe ông Dũng có vẻ đương nhiên thắng thế, nhưng không ngờ thua mánh lới của một người bị coi thường với biệt danh “Trọng Lú” (theo cáo buộc của phe ông Dũng là ông Trọng đã bày mưu tính kế qua QĐ 244). Rõ ràng, ông Trọng không “lú” chút nào nếu đang ở thế thượng phong. Phải chăng đây là trường hợp “nó lú còn có chú nó khôn.” Và “ông chú” Bắc Kinh đã giăng lưới để không “Thái tử Đỏ” nào của VN có thể thoát vòng kim cô Mao Xếnh Xáng?

Câu hỏi được đặt ra là liệu lưới của Bắc Kinh có khả năng trùm lên 1510 đại biểu Cộng sản khắp nước, và giúp gạn lọc đa số của một phe nào đó ra khỏi TUĐ XII hay không? Chắc cũng dễ thôi vì đồng tiền và tư duy phe nhóm, quyền lợi có thể bôi trơn mọi sự.

*

Vấn đề đặt ra cho những người Cộng sản còn lương tâm Việt Nam, nhất là những đại biểu đi tham dự Đại Hội XII lần này, là liệu họ có sáng suốt và can đảm lên tiếng để xóa bỏ chế độ độc tài cộng sản và hỗ trợ tiến trình dân chủ hóa đất nước hay không? Có sẵn sàng đứng về phía nhân dân để cứu nước hay không?

Vấn đề đặt ra cho toàn dân Việt Nam ở thời điểm này là chúng ta cần phải tiếp tục tranh đấu quyết liệt hơn nữa để chấm dứt mọi hình thức độc tài, mở ra cơ hội tuyển chọn người có tâm, có tài ra gánh vác việc nước bất kể người đó thuộc đảng phái nào, miễn là cơ hội tham gia và tuyển chọn bình đẳng cho mọi con dân nước Việt.

Cơ hội đang mở ra để những người thực tâm yêu nước trong đảng CSVN bước ra khỏi đảng trở về với dân tộc. Nhân dân luôn sẵn sàng vòng tay nhân ái mở rộng để đón người lạc lối trở về.

Không còn con đường thoát nào khác cho dân tộc và cho chính bản thân của những người cộng sản: hãy từ bỏ Chủ nghĩa Xã hội (Đen) và dựng xây nền Dân chủ Pháp trị.

Ý kiến bạn đọc
21/01/201600:26:35
Khách
Tội bán nước là tru di tam tộc!
Nhân dân oán hận căm thù muôn đời thì mấy thằng bán nước trốn đâu cho thoát!
Thằng giặc mà chiếm được rồi thì cũng giết chết mấy thằng liếm gót giầy bán nước cho chúng!
20/01/201621:56:53
Khách
May ngai giac Cong cung lu lau la An Quang, lu an com mien Nam tho con ma giac Cong truoc sau cung se duoc toa an quyet dinh chu di hay nem da tuy theo nang nhe neu khong mau mau hoi cu ve Bac kinh de tho ngai Mao. Cac ngai Tau Cong dau mat duoi su lanh dao cua Thieu ta Ho
Quang duoc ngai Mao cu sang Vietnam voi ten Ho chi Minh voi chinh sach giet dan Viet pha dat Viet can rut lui mau nhe keo roi sat ngua sat
phun lua chet ca bau doan the tu rang chiu day nhe bao khong bao truoc.
20/01/201613:05:09
Khách
Nhan dinh rat hay !
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.