Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Văn Hóa Ẩm Thực Việt Nam Lên Ngôi

18/09/201200:00:00(Xem: 13711)
Đầu bếp Christine Hà, bị khiếm thị cách đây nhiều năm, vừa đoạt giải nhất cuộc thi nấu ăn “MasterChef” 2012. Sau cùng người phụ nữ khiếm thị Việt Nam bên Texas đã lên ngôi “siêu bếp” của Hoa kỳ.

Kết quả trực tiếp trận chung kết trên truyền hình với hàng trăm ngàn khán giả theo dõi, nhạc đệm trầm bổng, gia đình hân hoan. Cô Hà được tuyên bố thắng giải chung kết. $250 ngàn mỹ kim, sẽ là tác giả Cook book chuẩn bị ra mắt. Cuối cùng là giấc mơ làm chủ một nhà hàng. Sách của cô sẽ được công ty Shine America đồng bảo trợ phát hành, sớm muộn cũng sẽ trở thành Best Seller.

Nhà hàng của cô chưa mở đã có khách đặt chỗ. Không ai có thể tưởng tượng được một phụ nữ Việt Nam khiếm thị, chưa từng học nấu ăn, cầm gậy mù lọc cọc mà dự thi làm xếp cook, vượt qua chặng đường dài 11 tuần lễ. Qua mặt hàng chục ngàn thí sinh để vào vòng loại với 18 đối thủ. Rồi qua hơn 3 tháng còn 8 người, rồi tứ kết 4 người, rồi chung kết 2 người.

Trận quyết liệt sau cùng, cô hạ tay xếp cook của US Army người da màu, đầu bếp Josh Marks, trẻ trung cao lớn tự tin.

Cô gái Việt Nam nhỏ bé, 33 tuổi, tiếng nói thanh thoát nhưng rất quyết tâm đã chiếm giải khôi nguyên làm cả nước Mỹ xững sờ và thương cảm.
ha_master_chef_blind_cook
Master Chef Christine Hà. (Photo: christineha.com)
Cuộc thi nấu ăn tại Mỹ.

Trong thời gian 10 năm qua TV Hoa kỳ nẩy ra sáng kiến với các kỳ thi. Nào là thi khiêu vũ, thi hát, thi tài năng mới. Thi thời trang. Thi chọn vợ kén chồng.

Ý nghĩa chính là mở cuộc chơi cho nhiều người tham dự và cho cả triệu người vừa coi vừa chấm điểm.

Và bây giờ là đến việc thi nấu ăn gọi là Master Chef. Nếu các bạn không theo dõi cuộc thi về ẩm thực thì cũng như chúng tôi, mới để ý đến vì có thí sinh Việt Nam oanh liệt vào chung kết. Thực ra tôi cũng không biết rõ từ đầu, nhưng biết đến đâu thì kể đến đó.

“Master Chef” là chương trình thi nấu ăn trên truyền hình, xuất phát từ Úc. Năm 2010, chương trình này được đưa sang Mỹ, và là cuộc thi dành cho những đầu bếp gia đình. Chương trình do đầu bếp Gordon Ramsay của “Hell's Kitchen” và công ty Shine America đồng sản xuất và được chiếu trên đài truyền hình Fox Cuộc thi mở ra hàng năm có nhiều kỳ. Mỗi kỳ hơn 10 tuần lễ. Kỳ vừa qua là đợt 3 của năm 2012 diễn ra ở các thị trấn khác nhau.

Hàng ngàn người ghi danh. Thí sinh thì đủ mọi hoàn cảnh. Tuổi trẻ tuổi già, nam và nữ, các sắc tộc, các thành phần và đủ loại nhan sắc. Quan trọng là việc nấu ăn, không phải thi đua về văn tài hay sắc đẹp.

Nhưng ẩm thực chính là văn hóa thăng hoa, thực phẩm thì ở đâu cũng có và rất giống nhau. Rau cỏ, trái cây, thịt cá hương liệu chỗ nào cũng đủ cả. Chỉ cần pha trộn ra sao, cắt xén thế nào, nấu nướng làm sao và trình bầy cho lịch sự. Đó là tinh hoa của cuộc thi.

Văn hóa của dân tộc thể hiện trên sân khấu có ngàn người vỗ tay, nhưng nhà bếp xuất sắc khi nấu ăn mà được tổng thống quốc khách đứng lên giữa bàn tiệc ngỏ lời với gia chủ xin vào bắt tay ông bà đầu bếp thì Master Chef lúc đó xứng đáng trở thành quan Ngự Thiện trong triều đình.

Chính vì ý nghĩa đó mà chương trình thi đua Master Chef đã được quần chúng TV lưu ý theo dõi.

Kỳ này khi cô gái Việt Nam lọt vào danh sách 18 thí sinh vòng đầu nhờ món ra mắt cá kho tộ đã làm nên lịch sử.

Khán giả và ban tổ chức bắt đầu chú ý đến cô thí sinh Á Châu, mặt hoa da phấn, cặp mắt linh hoạt nhưng từ nhiều năm nay đã mờ dần và sau cùng chỉ nhìn thế giới như màn sương mù dầy đặc.

Không hề than khóc, không hề cam chịu số phận. Cô gái chuyên nấu ăn cho gia đình và khi thế giới mờ dần, cô vẫn tiếp tục dùng tay, dùng mũi, dùng lưỡi, dùng tai để hoàn tất nhiệm vụ đầu bếp.

Những tuần lễ dài nhất của cuộc đời.

Sau khi lọt vào sơ kết,vì khiếm thị, cô Hà đã được ban tổ chức cho phép có 1 người phụ tá tên là Cindy luôn luôn đi theo để làm con mắt. Cindy chỉ lấy thực phẩm do Christine yêu cầu. Tuyệt đối không được giúp làm bếp, cắt thực phẩm hay nêm nếm. Tin tr ên báo Ngư ời Việt cho biết, sau khi bị khiếm thị, cô quyết định phải làm một cái gì đó. “Khi bắt đầu không nhìn thấy gì, có lần, tôi cố gắng làm một miếng bánh mì sandwich kẹp bơ đậu phộng và mứt trái cây,” cô kể. “Tôi còn nhớ, mọi thứ văng tung tóe. Tôi khóc và tự hỏi liệu mình có thể nấu ăn được hay không.”


Sau đó, Christine Hà bắt đầu mọi thứ. Cô bắt đầu viết trên trang blog của mình, có tên “theblindcook.com,” và từ trang blog này, các nhà sản xuất chương trình “MasterChef” phát hiện ra cô. Nhà bếp của cô được trang bị khá đặc biệt, để có thể giúp cô nấu nướng dễ dàng. Đó là một nhiệt độ kế có âm thanh, một bàn phím tự chế cho người khiếm thị gắn vào bếp, và một đôi găng tay rất lớn, trông giống như găng tay của các phi hành gia, để cô không bị phỏng.Nhưng điều cô thích nhất là trình bày món ăn, và cô làm nhờ trí nhớ của mình.“Tôi còn nhớ màu sắc và có thể tưởng tượng một số,” cô nói. “Tôi bắt đầu bằng màu trắng, rồi tôi nghĩ đến màu của từng món ăn. Món này cần thêm màu xanh lá cây, món kia cần thêm màu đỏ. Tôi nghĩ đến nét hoa mỹ. Cứ thế mà tôi làm.”Sau khi chính thức trở thành “Master Chef,” Christine Hà cho biết ước mơ kế tiếp của cô là mở một tiệm kem và một quán ăn.

Vào chung kết.

Tối thứ hai, cuộc thi nấu ăn “Master Chef” được tổ chức tại phòng thu hình của đài truyền hình FOX ở Los Angeles.

Trên TV và sau đó trên mạng lưới toàn cầu người ta chiếu lại hơn 40 phút cuốn phim đã đưa cô Christine Hà lên vai vua bếp.

Hình ảnh cắt ráp sống động, âm thanh trầm bổng. Lúc nhẹ nhàng, lúc cuồng nộ, ánh sáng chớp tắt không khác gì phim chiến tranh. Hai đối thủ đứng vào vị trí. Một bên đàn ông da đen, cao lớn và một bên phụ nữ da vàng nhỏ bé.

3 vị giám khảo như các viên tướng cầm cân nẩy mực. Gia đình 2 đối thủ đứng dàn ra 2 bên. Rồi cha mẹ bà con anh em được gặp 2 cao thủ chung kết. Nước mắt của vui mừng và khích động lã chã tuôn rơi. Rồi tạm chia tay. Giám khảo cho 2 bên nói lời quyết liệt cuối cùng. Ai cũng nói là tôi sẽ chiến thắng. Giờ đã điểm. Mỗi người có 2 giờ để hoàn tất 3 món, khai vị, món chính và sau cùng tráng miệng. Tất cả phải hoàn tất trong 2 giờ.

Một kho thực phẩm đầy đủ để các đối thủ chọn lựa cho vào xe đẩy ra giữa nhà bếp. Phim chiếu đủ chiều và chụp cả từ trên xuống. Chỉ là thi nấu ăn mà không khí nghẹt thở.

Sau cùng, giờ đã điểm, cả hai hoàn tất đúng lúc. Mỗi đối thủ có 3 dĩa đưa lên trình diện. Lần lượt 3 giám khảo thưởng thức, nhấm nháp và phê bình.

Điều đáng chú ý là khi vào chung kết cao thủ chỉ cần hơn có 1 người. Khả năng của người chung kết Master Chef là quá trình thi đua suốt 11 tuần qua chứ không phải là 1 lần cuối.

Trình diện thành quả khi hoàn tất xem ra hàng họ của anh Josh Marks có vẻ linh động và cầu kỳ hơn. Món chính là tôm hấp rất sang trọng và quyến rũ. Nhưng thực không may mắn khi giám khảo nhận xét là món tôm của anh chưa chín. Phía cô Hà đưa ra gỏi đu đủ khai vị rồi cơm thịt heo (quay?) và chấm dứt bằng kem dừa ướp chanh.

Sau khi nếm qua 6 đĩa của cả 2 đối thủ. 3 vị giám khảo hội ý và đứng lên tuyên bố. Sẽ chỉ có 1 người. Hai đối thủ đứng giữa hội trường đón nghe lời phán quyết. Kết quả :Người Master Chef là Christine Hà, lập tức tiếng reo hò vang dậy, mưa bông tuyết giấy rơi xuống tràn ngập sân khấu.

Cô gái Việt da vàng Christine Hà cho biết. Tôi chiến thắng có thể vì tôi mù, không thấy các đối thủ làm gì, nên chỉ chú trọng vào việc nấu ăn.

Thực đơn cuối cùng đưa cô đến chiến thắng chỉ là rau trộn, cơm thịt kho và tráng miệng kem dừa.

Nếu chúng ta tự hỏi, tại sao cô gái không hề học ở trường nấu ăn mà lại thắng giải. Câu trả lời cũng đơn giản như thực đơn Việt Nam đem ra dự thi. Cuộc thi không phải dành cho sơn hào hải vị, không phải thi nấu ăn cao lương mỹ vị. Thi làm bữa ăn thường cho gia đình hằng ngày. Và thực đơn Việt Nam đã được cha truyền con nối. Đôi khi cơm canh và quả trứng là xong. Cách xử dụng thực phẩm, thêm bớt các gia vị, cách pha chế đơn giản mỗi ngày, và nước mắm v..v.. đã trở thành tinh hoa văn hóa ẩm thực Việt Nam. Sau cùng tất cả những tinh hoa đó được 1 cô gái mù quyết tâm, chống gậy lạch cạch đem vào dòng ẩm thực chính lưu của Hoa kỳ. Cô đi vào cửa chính.

Trận đầu tiên cô chiến thắng bằng cá kho tộ và trận cuối cùng cũng chỉ bằng cơm thịt heo kho.

Cuộc sống quả thực dù có vinh quang và đôi khi cũng đơn giản biết chừng nào.

Giao Chỉ, San Jose

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
Có một câu thần chú mới mà các nhân viên FBI đã khuyên tất cả chúng ta phải học thuộc và nên áp dụng trong thời đại này. Thời đại của cao trào xả súng đang diễn ra khắp nơi ở Hoa Kỳ. Xin giới thiệu cùng bạn đọc một bài viết hữu ích của nữ ký giả Alaa Elassar của đài CNN đang được đăng tải trên liên mạng. Cô đã nêu ra những lời khuyên rất cần thiết cho chúng ta, căn bản dựa trên những video clips huấn luyện và đào tạo nhân viên của FBI.
Since I arrived in the United States in “Black April” of 1975 (the Fall of Saigon) and had been resettled in Oklahoma City to date, I have had two opportunities to go back to schools. The first one I studied at Oklahoma City University (OCU) for 5 years and received my degree in 1981. Having to work during day time, I could only go to school in the evening.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.