Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

‘Diễn Biến Hòa Bình’ Chính Hiệu

08/09/201100:00:00(Xem: 3238)
‘Diễn Biến Hòa Bình’ Chính Hiệu

Bùi Tín
(Viết riêng cho VOA)
Trên các cơ quan truyền thông trong nước, nhóm lãnh đạo cao nhất không ngừng kéo còi báo động khẩn cấp về nguy cơ “diễn biến hòa bình” và kêu gọi toàn xã hội nâng cao cảnh giác.
Họ giải thích diễn biến hòa bình có nghĩa là làm thay đổi chế độ lãnh đạo độc tôn, duy nhất của đảng CS, là từ bỏ học thuyết Mác-Lênin là học thuyết duy nhất đúng đắn, là từ bỏ chủ nghĩa xã hội mà họ cho là chủ nghĩa tiến bộ duy nhất trên đời này. Họ cho rằng những kẻ chủ trương diễn biến hòa bình là 'bọn đế quốc và bọn phản động tay sai của chúng', là kẻ thù của nhân dân.
Họ lấy thực tế ở các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu và Liên Xô cách đây hơn 20 năm để hù dọa nhân dân và đảng viên CS, giải thích rằng bức tường Berlin sụp đổ, phe xã hội chủ nghĩa to lớn, hùng mạnh một thời tan vỡ chính là vì bọn đế quốc đã móc nối với những nhóm cơ hội chủ nghĩa trong nội bộ phong trào CS để phá vỡ các đảng CS từ bên trong mà không cần bạo lực, làm cho chủ nghĩa tư bản “tạm thời” thay thế chủ nghĩa xã hội. Các nhà lý luận Mác-xít trên tạp chí lý luận CS trấn an rằng thất bại ở Đông Âu và Liên Xô của chủ nghĩa Mác-Lênin chỉ như một bóng mây tạm thời, rồi trời lại sáng, chủ nghĩa CS rồi sẽ toàn thắng trên toàn thế giới.
Rõ ràng là họ chỉ nói lấy được. Bản thân họ chắc cũng không tin, nhưng họ cứ nói, cho cấp trên vui lòng, cứ lừa dối nhau để ăn tiền, để trấn an nhau, đã thành nếp, thành cố tật.
Thật ra mọi người có ít nhiều hiểu biết đều công nhận trong thâm tâm mình rằng ở Liên Xô và Đông Âu, chế độ hiện tại theo mô hình dân chủ đa nguyên tuy còn nhiều khó khăn nhưng vẫn ưu việt hơn về mọi mặt so với nền “chuyên chính vô sản” - thực tế là chuyên chính của một nhóm lãnh đạo độc đoán, được chính hai đại văn hào Lỗ Tấn (Trung Quốc) và Alexandr Solzhenitsyn (Nga) gọi là chế độ “người ăn thịt người”, từng giết gần trăm triệu con người, thủ tiêu triệt để quyền tự do của công dân. Nếu so với chế độ «tư bản đỏ” - còn gọi là «tư bản rừng rú» hay «tư bản hoang dại» đội lốt chủ nghĩa xã hội hiện nay ở Việt Nam - thì chủ nghĩa tư bản pháp quyền và đa nguyên ở Đông Âu và các nước Liên Xô cũ hiện nay ưu việt hơn hẳn về mọi mặt.
Có một vấn đề khác nghiêm trọng và cấp bách hơn nhiều, đó là việc nhóm lãnh đạo hiện nay huy động tối đa mạng lưới thông tin chính thống làm rùm beng về nguy cơ «diễn biến hòa bình” - mà họ nói là đến từ phương Tây và từ cộng đồng người Việt ở nước ngoài – nhằm mục đích che dấu, khỏa lấp một hành động “diễn biến hòa bình” có thật, cực kỳ nguy hiểm, đã và đang diễn ra rành rành trước mắt mọi người, đến từ các “đồng chí láng giềng tốt” phương Bắc của họ.
Đây là một kiểu bành trướng và xâm lược toàn diện, thâm độc, theo chính sách mềm, không tiếng súng, từ từ mà chắc chắn, được che dấu bằng «16 chữ mạ vàng», bằng «4 chữ tốt» đỏ chót, bằng «chiếc lưỡi bò» mềm mại không có răng nanh, vẽ trên bản đồ, không mùi thuốc súng.

Diễn biến hòa bình, các “đồng chí láng giềng tốt” cắm bảng chữ Hán, họ cắm cờ 5 sao, họ đưa hàng vạn công nhân không có giấy nhập cảnh vào địa bàn chiến lược Tây nguyên để khai thác bauxite.
Diễn biến hòa bình, các “đồng chí láng giềng tốt” trúng thầu khai thác 30 vạn héc-ta rừng biên giới theo giá rẻ mạt (15 đôla/1 héc-ta) suốt từ Cao Bằng, Lạng Sơn, Sơn La, Lai Châu, vào tận Thanh Hóa, Nghệ An.
Diễn biến hoà bình, các “đồng chí láng giềng tốt” trúng thầu một loạt nhà máy điện ở Thái Nguyên, Thanh Hóa, Sơn Tây, Kon Tum, Quảng Ngãi, vào đến tận Trà Vinh, Cà Mau…với giá rẻ, thiết bị cũ, lạc hậu, thời gian xây dựng kéo dài.
Diễn biến hoà bình, các “đồng chí láng giềng tốt” khẩn trương xây dựng đường cao tốc từ Nam Ninh (thủ phủ Quảng Tây) xuống Cao Bằng, Lạng Sơn, Thái Nguyên, Hà Nội, rồi tỏa ra khắp nước. Đây là đường xâm nhập kinh tế, nhưng đồng thời cũng sẽ là đường hành quân khi có chiến sự.
Diễn biến hòa bình, các “đồng chí láng giềng tốt” đưa hàng tàu, hàng giả, hành nhái, hàng độc hại, hàng lậu, hàng cấm vào tràn ngập thị trường Việt Nam.
Khi nhân dân ta nhận ra sự thâm độc, mưu sâu gặm nhắm, thôn tính mềm từ phương Bắc thì có thể đã chậm, quá chậm rồi. Nhóm lãnh đạo vừa bạc nhược vừa tham nhũng, tay đã nhúng chàm, túi đã căng đầy ngoại tệ, không còn có đường lui nữa, họ đành ù lỳ trơ tráo, mua thời gian, còn cưỡng bách bộ máy đàn áp lao vào đạp mặt, đánh đấm, chửi bới, đày đọa người yêu nước. Khi bộ máy ngần ngại, do dự thì họ dùng phép tăng lương, phân phát huân chương, ban phát lon, sao, lên cấp, lên chức, mua chuộc lương tâm của thuộc cấp.
Họ không hiểu rằng mọi chuyện đều có hạn độ. Sự mù quáng của đảng viên ở cơ sở quen vâng lời họ, nhân viên an ninh, cảnh sát, công an không có tư duy độc lập quen để họ gọi dạ bảo vâng, các nhà báo quen bị chăn dắt, gò ép đánh rơi lương tâm nghề nghiệp… tất cả đều đang thay đổi, chuyển động khi Tổ quốc thật sự lâm nguy, khi được lòng yêu nước vốn tiềm ẩn trong mỗi người mách bảo. Chưa bao giờ trí thức, phụ nữ và tuổi trẻ trong nước nhờ hệ thống truyền tin hiện đại am hiểu thời thế sâu sắc và nhanh nhạy như hiện nay, thoát khỏi cảnh bị bịt mắt chăn dắt như các thế hệ đi trước.
Chính do vậy mà đông đảo người yêu nước coi việc một thứ trưởng quốc phòng Việt Nam vừa được phái sang Bắc Kinh để trấn an quan thầy trước ngày Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Đới Bỉnh Quốc sang thăm Hà Nội chỉ là thêm một biểu hiện của “diễn biến hòa bình” chính hiệu đến từ phương Bắc, và chỉ đến từ phương Bắc mà thôi.
Trong thế trên đe dưới búa - đe của thiên triều, búa của người yêu nước - nhóm lãnh đạo lại đi thêm một nước cở liều và dại, khi biểu diễn thêm một màn «diễn biến hòa bình» quá ư lộ liễu, thách thức người yêu nước.
Đến nay, một em học sinh tiểu học cũng hiểu rằng không có nội ứng, không có sự tiếp tay của nhóm cầm quyền cao nhất ở trong nước, thế lực bành trướng Đại Hán không thể nào thực hiện được mảy may mưu đồ «diễn biến hòa bình» ngông cuồng của họ.
Bùi Tín

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Cụ Nguyễn đã rời Rạch Giá nhưng đêm qua tôi vẫn nằm mơ thấy ánh mắt thê thiết của ông, đứng nhìn từ nóc chợ Nhà Lồng, dù theo Lý Minh Hào – tác giả của công trình biên khảo thượng dẫn – nơi đặt pho tượng Nguyễn Trung Trực đã được thay thế bằng tấm hình bác Hồ (nhìn thẳng) tự lâu rồi.
Nhiều người Hoa cho biết trước năm 2008 một số đông cán bộ, đảng viên và dân chúng Trung Hoa có cùng chung nhận xét là tăng trưởng kinh tế sẽ dẫn đến dân chủ hóa – điểm khác biệt nơi người dân muốn thấy tiến trình này xảy đến nhanh còn đảng Cộng Sản cố tình trì hoãn.
Khi Washington bắt đầu hình thành chủ trương xoay trục sang châu Á, việc phô diễn cá nhân xuất hiện và bắt đầu đàm phán sẽ là những yếu tố quyết định cho các thỏa thuận. Tình cho đến nay, ngoại trừ Ấn Độ, mối dây liên kết chung của Hoa Kỳ về Ấn Độ-Thái Bình Dương và chiến lược rộng lớn đối với Trung Quốc đã tập hợp được các đồng minh lâu đời của Hoa Kỳ. Các cuộc họp thượng đỉnh đầu tiên của Tổng thống Moon Jae-in với cựu Thủ tướng Yoshihide Suga đang bắt đầu có kết quả. Hàn Quốc đang bắt đầu tăng cường việc can dự vào khu vực. Nhật Bản ngày càng nghiêm túc hơn trong việc bảo vệ Đài Loan. Dự đoán của Trung Quốc rằng thỏa thuận trong Bộ tứ (Quad) giữa Úc, Ấn Độ, Nhật Bản và Hoa Kỳ sẽ "tan biến như bọt biển" chỉ là ước vọng. Ngay cả hiện nay, khi khía cạnh quân sự của Bộ tứ (Quad) bị hạn chế, nó sẽ làm phức tạp đáng kể cho kế hoạch phòng thủ của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Lời tái cam kết quyên tặng một tỷ liều vắc xin Covid-19 cho Đông Nam Á của Bộ tứ (Quad)
Có lẽ, chả ai mong đợi hay hy vọng là “chính quyền” này “được lâu dài” cả – kể luôn những ông lãnh đạo: Trọng, Chính, Huệ, Phúc … Được lúc nào hay lúc đó thôi. Tuy thế, bao giờ mà cái nhà nước (thổ tả) hiện hành vẫn còn tồn tại ở Việt Nam thì nó vẫn còn là lực cản đáng kể cho mọi diễn biến tâm lý hướng thượng ở đất nước này.
Sự trổi dậy của Trung Quốc đang buộc Mỹ phải tập trung vào Đông Nam Á, khiến Mỹ không còn dồi dào nguồn lực để đầu tư vào nền an ninh Âu châu. Với Mỹ, kịch bản tồi tệ nhất là một cuộc chiến tranh với hai mặt trận cùng lúc với Trung Quốc và Nga, trong khi đó, nền an ninh của Âu châu thì cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề khi hai cường quốc này xích lại với nhau.
Điều làm tôi khâm phục và ngưỡng mộ anh hơn hết là ý chí và niềm đam mê văn chương của anh rất mạnh mẽ. Stroke thì mặc stroke, anh ráng tự tập luyện bàn tay và trí óc bằng cách gõ những bài văn thơ trên phím chữ của máy vi tính thay vì những cách tập therapy thông thường mà các bác sĩ và y tá ở bệnh viện yêu cầu.
Nguyễn Công Trứ không chỉ là một con người có tài văn và võ mà ông còn là một người có tài kinh bang tế thế (trị nước cứu đời). Được vua cử làm Dinh điền sứ (1828), ông đã có sáng kiến chiêu mộ dân nghèo, di dân lập ấp, khai khẩn đất hoang, đắp đê lấn biển, lập lên hai huyện mới Tiền Hải (thuộc tỉnh Thái Bình) và Kim Sơn (thuộc tỉnh Ninh Bình).
Một số chuyên gia lập luận rằng chúng ta đang "hiện diện trong việc thành lập" một kiến trúc an ninh mới cho Ấn Độ -Thái Bình Dương, bằng cách dựa vào tên cuốn hồi ký của Dean Acheson, một trong những kiến trúc sư chiến lược của Hoa Kỳ nhằm ngăn chặn vào những năm của thập niên 1940. Có lẽ chúng ta cũng như cả khối AUKUS và hội nghị thượng đỉnh của bộ Tứ (Quad) cũng đều không giúp chúng ta tiến rất xa trên con đường đó. Trong khi cả hai đều báo hiệu sự phản kháng ngày càng tăng đối với lập trường ngày càng quyết đoán của Bắc Kinh, nhưng vẫn còn những khoảng trống đáng kể trong nỗ lực nhằm khai thông các tham vọng của Trung Quốc.
Thông tin chống đảng trên Không gian mạng (KGM) đang làm điên đầu Lãnh đạo Việt Nam. Tuy điều này không mới, nhưng thất bại chống “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong Quân đội, Công an và trong đảng của Lực lượng bảo vệ đảng mới là điều đáng bàn.
Có anh bạn đồng hương và đồng nghiệp trẻ, sau khi tình cờ biết rằng tôi là dân thuộc bộ lạc Tà Ru (tù ra) bèn nhỏ nhẹ khen: Không thấy ai đi “cải tạo” về mà vẫn lành mạnh, bình thường như chú! Chưa chắc đó đã là lời chân thật, và dù thật thì e cũng chỉ là câu khen trật (lất) thôi! Nói tình ngay, tôi không được “bình thường” hay “lành mạnh” gì lắm. Tôi ít khi đề cập đến những năm tháng lao tù của mình, giản dị chỉ vì nó rất ngắn ngủi và vô cùng nhạt nhẽo.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.