Hôm nay,  

The “V” Day – Ngày Đi Làm Chánh Thẩm

4/1/201100:00:00(View: 13031)

http://dinhtanluc.multiply.com/journal/item/610/610

The “V” Day – Ngày Đi Làm Chánh Thẩm

. Đinh Tấn Lực

Hôm nay ra phố với người
Chật trong phố xá những lời phân ưu…
Quanh đây những bóng căm thù
Cầm tay nhau thấy não nề trong da…
”.
Trịnh Công Sơn – Lời Ở Phố Về.

Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai thoảng đượm sương sớm và gió xuân se lạnh. Chị tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường Hai Bà Trưng đẫm bóng cây.Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn(*):Hôm nay tôi đi dự phiên tòa của đảng và nhà nước xét xử niềm tin của Việt tộc.

Nói như bạn Vũ Đông Hà, thì quả thật, đây là phiên tòa phán xét niềm tin của người VN, về một bản hiến pháp đã bị chà đạp bởi chính những kẻ đổ khuôn đúc ra nó.

Vành móng ngựahôm nay ôm trọn cả 3 đoạn đường ráp hình chữ U. Bị cáo lọt thỏm trong đó là nguyên cả tòa án và khung Hỏa Lò rợn người từ thế kỷ trước. Vành móng ngựa bao quanh khu vực này hiện đã dày đặc bóng người. Cả Việt tộc. Cả công an

Công an, trong đủ loại sắc phục và sắc mặt, dáo dác nhìn quanh và nhìn đồng hồ từng chặp, đang chứng tỏ sức gắng gượng chẳng khác gì những bạn hàng rau ế chợ chiều.

Còn Việt tộc nhà ta thì ngược lại, phần đông rất an nhiên tự tại, một ngày hiu hắt con đường, một ngày bước nhỏ nhẹ nhàng ra đi. Để lên tiếng. The “V” Day. Ngày “V”. Ngày Việt tộc. Ngày của Vũ. “V” for Victory – ngày chiến thắng. “V” for Votes – ngày bỏ phiếu bằng hai ngón tay xòe.

Nhiều người kể lại rằng họ đã nhẹ nhàng bước nhỏ ra đi từ tờ mờ sáng. Bàn chân thoát chốn ao tù, em về đứng chờ dưới ngọn tình ca. Bấy giờ, thủ đô vẫn cứ nguyên xi là thủ đô của mọi ngày. Biếng nhác. Một ngày như mọi ngày, mang nặng hồn tả tơi. Uể oải. Nhưng đến gần 8 giờ thì mọi chuyện đã rõ nét.

Người phu quét đường càng uể oải đường chổi, chừng như đang quét cả mùa đông. Những bạn hàng rong uể oải rao vì biết rằng không thể át nổi tiếng còi xe. Dòng xe tắt nghẽn ở mọi ngã đường, cứ như suối đổ ra sông, sông tràn tới …đập. Ứ. Ồn. Và không hề uể oải.

Mọi người bấm còi inh ỏi, toe miệng cười, xòe hai ngón tay hình chữ V chào nhau và chào cả mấy chú công an giao thông thấp thoáng. Ngữ này thì biết đời nào tới sở" Mà mắc gì phải tới sở hôm nay" Hôm nay là ngày cáo ốm tập thể. Hôm nay là ngày của những người cáo ốm ra đường. Mấy chị bán hoa dạo chộp ngay thời cơ, có nhích đi được đâu, bèn dựng càng chống xe giữa lộ, thoải mái trao hoa/thu tiền. Hai đóa này bắt chéo chữ V, dành tặng chị Hà. Còn đóa này để tặng cậu công an gác trước tòa…

Có người tắt máy giữa dòng xe ứ, cho đỡ hao xăng. Chỉ bấm còi. Và rút di động ra bấm text. Tây chào nhau: “Bonjour”. Mỹ ngắn gọn: “Hi”. Vẫn chưa bằng Việt tộc nhà ta: “V”. Ngôn ngữ thời a còng. Chỉ cần bấm 1 phím. V-khỏe không" V-chút nữa gặp nhau nhé! V-đọc tin sốt hôm nay chưa" V-không vào trong được. V-nhà báo nước ngoài còn ở bên ngoài nữa là! V-đông lắm! V-vui lắm! V-bù trừ cho dịp nhỡ “Đ day” Lê Công Định. V-bỏ phiếu ngoài trời mà, không vui sao được" …

Thét thành thói quen. V trên vách. V trên đường. V trong công viên. V giữa sân trường. V cánh cò qua sông. V ở quán nước. V ở quán Net. V trên màn hình dế trong túi áo… V lẩn vào đời thường lúc nào chẳng biết.

Từ khi V là Vũ, tôi như từng cánh diều vui.
Từ khi V là Vũ, trong tôi có những mặt trời
Từ khi V là Vũ, tôi nghe đời vỗ về tôi.
Từ khi V là Vũ, câu kinh đã bước vào đời.

Chị tôi nói thế, và bảo rằng ra đây không phải để làm thay đổi cái bản án trong túi quan tòa trong đó. Ra đây là để có một ngày làm chánh thẩm cho đất nước, và để dự kiến tương lai của những ai tiền chế ra các bản án cho Vũ, hay cho Định, Thức, Trung, Hoàng, Thủy, Nghiên, Điếu Cày, anh3SG v.v…

Lịch sử sẽ ghi lại chuẩn xác hình ảnh, âm thanh và sắc màu hôm nay, như đã từng ghi lại tất tật những gì xảy ra vào những ngày Tam Sa, Thái Hà, Đồng Chiêm, Tam Tòa, Lý Sơn, Cồn Dầu, Bắc Giang v.v… và cả dịp rước đuốc thế vận 2008.

Còn hiện giờ, chị tôi tự tay ghi lại mọi thứ mà cái máy thu nhỏ xíu tân kỳ này có thể chạy hết công suất của nó. Chúng tôi đang là chứng nhân tại chỗ. Song, chị tôi bảo rằng thế giới cần những đoạn clip của những chứng nhân tân kỳ nhỏ xíu này đây. Họ đang nhìn về Việt Nam ta như đã từng ngạc nhiên về một Tunisia “ổn định”.

Bất giác tôi chợt nhớ mấy dòng nhạc nước ngoài:

It doesn’t matter what people say
And it doesn’t matter how long it takes
Believe in yourself and you’ll fly high
And it only matters how true you are
Be true to yourself and follow your heart…

Tạm dịch thoát ý:

Lời thị phi không là gì cả
Và bất luận là phải mất bao lâu
Hãy tin vào chính mình rồi bạn sẽ bay cao
Và chỉ quan trọng ở chỗ bạn sống thật tới đâu
Hãy thật với chính mình và làm theo trái tim của bạn…

Tựa đề bản gốc là Raise Your Voice.

“V” for Voices – ngày lên tiếng.

Raise your voice – Raise yourself. Hãy lên tiếng – Hãy đứng dậy.

Tôi đã đứng dậy, đã xuống phố, và đang cất tiếng đây. Bằng hết cả cảm xúc của mình.

Rõ ràng cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn:Hôm nay tôi đi làm chánh thẩm, xét xử một chế độ.

Còn bạn"

01-4-2011, chép tặng Vũ Đông Hà, nhân đọc Ngày V – Niềm tin và hành động

Blogger Đinh Tấn Lực

(*) Nhại Thanh Tịnh – Tôi đi học

Các dòng chữ in nghiêng: trích từ nhạc Trịnh.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.