Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Quân Trường Đổ Mồ Hôi, Chiến Trường Bớt Đổ Máu

02/01/201100:00:00(Xem: 12571)

Quân Trường Đổ Mồ Hôi, Chiến Trường Bớt Đổ Máu

Pt. Nguyễn mạnh SAN tham dự khóa Hội thảoTù nhân Toàn quốc lần thứ 8 từ ngày 7-10-2010 tới 10-10-2010  tại  Milwaukee, Wisconsin.


Phó Tế Nguyễn Mạnh San


Lời mở đầu
Đặc biệt trong đề tài Pháp Luật Thực Dụng kỳ này, chúng tôi  thiết tha mong ước là người Việt dù ở hải ngoại hay ở trong nước., hãy cùng nhau tưởng nhớ đến những ngày trước năm 1975.
-  Sự rèn luyện đầy gian khổ của người chến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà trong các Quân Trường,
-  Sự chiến đấu anh dũng của các chiến sĩ chống kẻ thù xâm lăng trên 4 Vùng Chiến Thuật,
-  Bảo vệ “Tự do No ấm”, “Thanh bình và Thịnh vượng”  cho toàn dân   Miền Nam Nước Việt.
***
Chắc chắn dân Miền Nam nước Việt, đa  số đều biết, cuộc đời binh nghiệp, từ anh Binh Nhì ‘Đơ Zèm Củ Bắp,’ Hạ sĩ quan,(Hạ Trung và Thượng sĩ)  Sĩ Quan cấp:  Uý, Tá, rồi leo lên đến cấp Tướng thuộc Quân lực Việt Nam Cộng Hòa đều phải trải qua những khóa huấn luyện về Quân sự, Quân phong , Quân kỷ tại các TTHL, các Quân trường.
Trước năm 1975. - Huấn luyện là bước khởi đầu của người chiến binh: - Tôi luyện gian khổ đầy thứ thách, chịu đựng bền bỉ về tinh thần và thể xác trong một thời gian ngắn hoặc dài hạn. - Trước khi gửi ra chiến trường, người chiến binh được trang bị đầy đủ khả năng sức chịu đựng gian khổ, cùng  với lòng dũng cảm không sợ chết, hăng hái cầm súng diệt giặc , bảo vệ Quê hương, giữ cho toàn dân có  Tự do, Ấm no Hạnh phúc.
Do đó, khẩu hiệu được in sâu trong tâm khảm người Tân binh khi tới thụ huấn tại các Quân trường                                         “Quân trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu.”
 * * *                     
Nhưng, trong bài viết này, chúng tôi muốn nói đến Quân trường trong cuộc sống dân giã là bãi “Chiên trường Gia đình”, là vấn đề”Phong cách Cha Mẹ dậy dỗ con cái, là khi con cái đã đến tuổi trường thành, chúng sẽ bước chân ra ngoài xã hội để đi kiếm công ăn việc làm, ngõ hầu có thể tự lập cho sự nghiệp cuộc đời của chúng, không còn phải sống bám nhờ vào Cha Mẹ nuôi dưỡng nữa.  Như phần mở đầu ở trên, chúng tôi vừa trình bầy về quân trường là nơi đào tạo ra những chiến sĩ can trường, tay trong tay cầm súng giết giặc xâm lăng, để bảo vệ tổ quốc không bị rơi vào tay quân thù, để cho người dân trong nước được hưởng đời sống an cư lạc nghiệp khắp nơi trên quê hương yêu dấu của mình.  Ngược lại, quân trường ở đây là những mái ấm gia đình, do Cha Mẹ dậy dỗ con cái trở thành những đứa con có đức hạnh văn hóa song toàn và khi chúng đến tuổi trưởng thành, sẵn sàng bước chân ra ngoài xã hội, sẽ là những công dân gương mẫu tốt.  Đó là hai môi trường đào tạo cho con người với hai mục đích khác nhau nhưng cùng chung một lý tưởng cao cả tốt đẹp như nhau.  Tiếp theo đây, chúng tôi xin mời quí độc giả theo dõi một câu chuyện của một nữ tù nhân, tuổi mới đôi mươi, lãnh án tù ở 6 tháng về tội bán thuốc cần sa, cộng thêm 1 năm án treo, đã tâm sự với chúng tôi như sau:
Nhiều bạn bè quen biết cháu, không thấu hiểu đời sống hằng ngày của cháu như thế nào trong gia đình, họ nghĩ rằng cháu may mắn hơn nhiều người, có một đời sống hạnh phúc tuyệt hảo, được sống dưới mái nhà êm ấm của Bố Mẹ (con cái nên người).  Điều họ nghĩ như thế, quả thật sai lầm đối với riêng trường hợp của cháu.  Thực tế, đã có nhiều sự rắc rối, xẩy ra thường xuyên trong gia đình của cháu, mà cháu là người phải chịu đựng đau khổ nhiều nhất, vì cháu là đứa con gái duy nhất trong gia đình và cũng là người duy nhất chứng kiến cảnh tượng Bố Mẹ cãi vã nhau mỗi ngày như mổ bò, bằng những lời nói không đẹp Bố Mẹ cấm cháu không được kể lại cho bất cứ một ai nghe về những chuyện rắc rối của gia đình cháu.  Nếu chẳng may cháu vô tình nói ra, Bố Mẹ biết được, cháu về nhà bị Bố Mẹ chửi mắng thậm tệ, la hét như bão tố, trời gầm.
Cháu được biết lúc ban đầu khi Bố Mẹ cháu mới cưới nhau cuộc sống của hai người rất hạnh phúc, nhưng kể từ khi cháu được 10 tuổi, Bố Mẹ cháu tối ngày cãi vã nhau, trách móc nhau đủ điều,  Bố cháu đòi ly dị mẹ cháu, trong khi Bố lại mang bệnh nghiền rượu, có những lúc Bố tỏ ra quyết tâm  ngày mai sẽ nạp đơn ly dị Mẹ.  - Mỗi lần như thế, Bố lại bắt cháu phải trả lời cháu sẽ theo ai !, theo Bố hay theo Mẹ."  -  Mẹ cháu là người có đạo gốc Công Giáo, còn Bố cháu trước kia theo đạo Phật, nhưng khi lấy Mẹ,  Bố cháu bằng lòng rửa tội cùng theo đạo Công Giáo với Mẹ cháu.  Nhưng chỉ vài năm sau, Bố cháu không còn đi Lễ ngày Chủ Nhật, không chịu đọc kinh cầu nguyện chung với Mẹ cháu như trước nữa.


Đây cũng là một vấn đề hết sức nan giải giữa Mẹ và Bố cháu, Mẹ cháu là người rất ngoan đạo, luôn luôn đưa cháu đi Lễ ngày Chủ Nhật và các ngày Lễ buộc  - Tối nào cũng bắt cháu phải đọc kinh chung với Mẹ trước khi đi ngủ. - Cháu nhận thấy chính vì vấn đề khác tôn giáo giữa 2 người, Bố Mẹ thường xuyên cãi lộn nhau về vấn đề này nhiều hơn, so với các vấn đề khác.  Bố cháu thấy cháu luôn luôn đứng về phía Mẹ, nên từ khi cháu học lớp 11, lớp 12, tức là 2 năm liên tục,Bố không thèm nói chuyện với cháu thường xuyên như trước nữa, trong khi Mẹ càng ngày càng canh chừng cháu từng giờ từng phút, chỉ sợ cháu có bồ bịch Tình trạng thật bi đát, Bố Mẹ càng ngày, cãi lộn nhau càng nhiều hơn, nhưng cháu vẫn không thể hiểu nổi lý do tại sao Bố Mẹ vẫn sống chung một nhà mỗi người mỗi phòng riêng, ăn cơm riêng, mỗi lần Bố Mẹ cãi nhau, Bố lại đòi ly dị.  Có lần cháu nghe Bố nói với Mẹ là tại còn nhiều chuyện cần phải giải quyết trước đã, nên Bố cháu chưa nạp đơn xin ly dị ở Toà, còn Mẹ cháu trả lời là Mẹ cháu không thể ly dị Bố cháu được,  đạo Công Giáo không cho phép Mẹ cháu ly dị chồng, một khi hai người đã đứng trước mặt Chúa, thề hứa là sẽ chung sống với nhau trọn đời.
Sống trong một gia đình nhìn bề ngoài, nhìn thấy thật tốt đẹp đấy, nhưng không ai ngờ bên trong là cả một địa ngục Sau khi cháu học xong bậc trung học và ghi danh học đại học năm đầu tiên, ìmột hôm, tình cờ Mẹ cháu bắt gặp cháu đi chơi với bạn trai tay trong tay, Mẹ cháu giận dữ, cảnh cáo cháu nếu bắt gặp đi chơi với bạn trai lần thứ hai, cháu phải ra khỏi nhà. Ngày nào cháu còn sống với Mẹ cháu dưới mái nhà này, phải tuân theo kỷ luật của Mẹ đặt ra (As long as you live under my roof, you must follow my rules):  Không được hẹn hò gặp mặt bạn trai, phải đi Lễ với Mẹ ngày Chủ Nhật, đọc kinh cầu nguyện chung mỗi tối trước khi đi ngủ, nấu cơm chiều mỗi ngày trước khi Bố Mẹ đi làm về, rửa chén bát, xếp  dọn chén bát gọn gảng vào các ngăn tủ, lau chùi sạch sẽ nhà cửa, bếp và cầu tiêu, giặt xấy quần áo dơ bẩn của Mẹ Bố (máy giặt máy xấy), quần áo khi xong, phải gấp gọn ghẽ quần áo của Bố cất vào phòng của Bố, và phòng  của Mẹ riêng. -Mỗi ngày Chủ Nhật - Cháu phải tiếp tục đi dậy tiếng Việt 2 tiếng đồng hồ cho trẻ em tại Nhà Thờ (không phải ở Oklahoma City), chỉ được coi TV vào tối Thứ Sáu tối Thứ Bẩy,   - 9 giờ 30 tối  phải tắt đèn đi ngủ.   
Tất cả những điều kiện của Mẹ đặt ra, cháu đều thi hành được hết trong vòng 2 năm, từ lớp 11 cho đến hết lớp 12.  Nhưng bây giờ lên đại học, cháu vẫn có thể thi hành những điều kiện kể trên, ngoại trừ điều kiện không được gặp bạn trai, cháu không thể thi hành nổi, cháu vẫn tìm cách lén lút gặp bạn trai của cháu ít nhất 1 lần mỗi tuần.  Chúng cháu yêu thương nhau và đã quyết định bỏ nhà ra đi chung sống với nhau như đôi vợ chồng thật hạnh phúc.
Khi đã sống chung, cháu mới biết anh ấy hút cần sa từ lúc anh ấy còn đang học lớp 11, Cháu nhớ lời của Mẹ thường nói “gần mực thì đen gần đèn thì sáng, quả đúng như thế.  Chỉ ít lâu sau cháu cũng hút cần sa cũng với anh ấy.  Vì còn đang đi học, sống nhờ vào tiền nhà trường cho mượn (Student Loan), nên không có đủ tiền để mua thuốc hút.  Khi cơn nghiện đòi hỏi, chúng cháu phải thay phiên nhau đi bán thuốc, để có tiền mua thuốc hút.  Đi đêm mãi cũng có ngày gặp ma, thế là chúng cháu bị cảnh sát bắt vào trại tạm giam, chờ ngày ra Toà xét xử.  Cũng may nhờ số lượng chúng cháu cất giữ ở trong xe có rất ít và cảnh sát lục soát ở nhà không thấy có chứa thuốc.  Để được lãnh bản án khoan hồng nhẹ tội, chúng cháu tình nguyện nhận tội . Vì chưa bao giờ có tiền án, lại  là lần đầu tiên bị bắt, nên chúng cháu chỉ bị 6 tháng tù ở và  một năm án treo.
Theo Đạo Luật qui định về tội buôn bán và cất giữ cần sa ma túy của tiểu bang Oklahoma, \người nào vi phạm một trong những điều khoản đã ghi rõ trong đạo luật này, sẽ có thể bị phạt vạ từ 1 ngàn đồng lên đến 5 trăm ngàn đồng Mỹ kim, đối với những hành động vi phạm vào từng điều khoản của đạo luật này (Violation of each section for each count of the Uniform Controlled Dangerous Substances Act), tùy theo số lượng tích trữ, số lượng vận chuyển và số lượng tiêu thụ, cộng thêm với án tù ở từ 1 năm cho đến chung thân, theo từng điều khoản mà tội nhân vi phạm, bị bắt quả tang với những tang chứng.
Nói tóm lại, câu chuyện xẩy ra cho chúng ta thấy rõ:  Chỉ vì người Mẹ dây dỗ con cái quá khắt khe, không kém gì như ở trong các quân trường huấn luyện các tân binh, nên vô tình người Mẹ trong câu chuyện này, đã gián tiếp xô đẩy con gái duy nhất của mình vào con đường lao lý, tù tội.  Các Cụ nhà ta vẫn thường nói: “ Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”   - Ôi thôi !..
“ - Vô phúc cho những ai phải đái  đáo tụng đình.”
Tháng 12-2010

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.