Hôm nay,  

Mỹ Trao Huy Chương Quí Nhất: Đức Đạt Lai Lạt Ma Đời Thứ 14

18/10/200700:00:00(Xem: 7334)

Dân chúng ngồi tràn ngoài sân dự khán buổi lễ.

Hoa Thịnh Đốn.- Đức Đạt Lai Lạc Ma 14 đã  được Tổng Thống Bush và Quốc Hội Mỹ trao tặng huy chương Congressional Gold Medal vào lúc 1 giờ trưa ngày 17 Tháng 10, 2007 tại Rotunda, U.S. Capitol  và thuyết giảng sau đó  ở West Lawn Quốc Hội Hoa Kỳ.

International Campaign for Tibet đã phụ trách nhiều chương trình ở đây từ 11 giờ sáng đến 4 giờ chiều.

Đức Đạt Lai Lạt Ma, Nhà lãnh đạo tôn giáo  và cũng là nhà lãnh đạo lưu vong Tây Tạng nói: ”Dân tộc Việt Nam rất anh hùng rất đáng kính trọng. Sau một thời gian khó khăn, khi mức sống của nhiều người được cải thiện thì sức mạnh tinh thần và tâm linh của người Việt sẽ giúp họ tìm ra con đường tốt đẹp hơn cho Việt Nam” . Ngài đã nói như vậy khi  “phái đoàn” của Nhật báo Việt Báo đến viếng thăm Ngài vào ngày 14 Tháng 9, 2006 tại Pasadena, California.

Quốc Hội Hoa Kỳ, với 387 Dân Biểu và Thượng Nghị Sĩ đã thông qua  dự luật trao tặng Đức Đạt Lai Lạt Ma Congressional Gold Medal. Đây là huy chương cao quý nhất dành cho người dân sự. Trước Ngài chỉ có Tổng Thống George Washington, Pope John Paul II, và những người được Giải  Nobel như Nelson Mandela và Elie Wiesel được  huy chương này.

Huy chương cao quý nhất này được trao tặng cho Đức Đạt Lai Lạc Ma là để  vinh danh những đóng góp, vận động lâu dài, nổi bật cho hòa bình,   nhân quyền khắp thế giới và những cố gắng  tìm giải pháp không bạo động cho  vấn đề Tây Tạng qua những cuộc đối thoại với những nhà lãnh đạo Trung Cộng. 

Được biết Đức Đạt Lai Lạc Ma năm nay 72 tuổi. Ngài sinh ngày 5 Tháng 5 năm Ất Hợi (16 Tháng Bảy năm 1935) tại làng Takster trong vùng Ambo ở Miền Đông Bắc Tây Tạng  và Ngài được đặt tên là Lahmo Dhondup. Khi chú bé Dhondup được hai tuổi thì gia đình ngỡ ngàng đón tiếp một phái đoàn từ điện Potala của kinh đô Lhasa đến.

Khi chú bé Dhondup làm một số thử nghiệm theo lời yêu cầu của phái đoàn Lhasa,  phái đoàn xác nhận điều mà họ đã cảm biết được từ những chỉ dạy bí hiểm của Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 13 trước khi Ngài viên tịch. Chú Bé Dhondup được công nhận là hóa thân  tái  sanh của Đạt Lai Lạt Ma  thứ  13.

Hai năm sau, lúc 4 tuổi chú bé Lahmo Dhondup được long trọng rước về Lhasa và được tấn phong là Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14  ngày 22 Tháng Hai, 1940, với Pháp danh là Jetsun Jamphel Ngawang Lobang Yehe Tenzin Gyatso.

Vào mùa Xuân năm đó , dọc đường cả ngàn vị Tăng và dân chúng Tây Tạng đứng hai bên chào mừng Ngài, họ rất vui mừng và chú bé thì bàng hoàng  vì từ nay đời chú sẽ đổi khác.

Đến năm 1949 Trung Hoa trở thành Trung Cộng. Tháng 10, 1950 Quân của Mao Trạch Đông tiến vào Tây Tạng, năm ấy Đức Đạt Lai Lạt Ma mới 15 tuổi, chưa hoàn tất tu chứng để trở thành một vị sư và cũng chưa hiểu gì ở thế giới bên  ngoài  nhà chùa và cung điện Tây Tạng.  Nhưng trách nhiệm với đạo và đời thì đã  nặng trĩu trên vai và tràn đầy trong trí Ngài từ đấy.

 Năm 1950, Ngài mới 15 tuổi, được đăng quang là Quốc Trưởng và là người lãnh đạo Tây Tạng,  cũng là năm Tây Tạng bị cuốn vào trận cuồng phong của Trung Cộng  với hai làn sóng dữ.  Một  là chủ nghĩa CS không dung thứ  vai trò của tôn giáo,  Phật Giáo, và hai là Trung Cộng muốn đồng hóa Tây Tạng vào cộng đồng Trung Hoa. Tây tạng sẽ là một phần nhỏ của Trung Cộng.

Trong  mười năm liền kế tiếp Đức Đạt Lai Lạt Ma đã phải vừa hoàn tất việc tu học để trở thành một vị sư  - một tiến trình nhiều gian khổ và khó khăn cho trí tuệ, lại vừa học hỏi về thế giời bên ngoài với trách nhiệm lãnh đạo một quốc gia.  Nhà sư Tensin Gyato bàng hoàng khi nghe Mao Trạch Đông cho Đạo Phật là một thứ độc dược của con người và kế hoạch phát triển Tây Tạng trong cuộc Cách Mạng Vô Sản.

Cả đạo và đời đều bị đe dọa. Khi Đức Đạt Lai Lạt Ma hoàn tất bằng Tiến Sĩ về Phật học thì cũng là lúc Tây Tạng bị thôn tính.

Đêm 17 Tháng 3, 1959 Đức Đạt Lai Lạt Ma cải trang thành thường dân cùng một số nhỏ trong triều đình trốn khỏi Lhasa và băng rừng vượt núi tìm đường thoát ra ngoài.

Từ đấy Trung hoa cũng như Tây Tạng trải qua những biến động do Mao Trạch Đông đề xướng như Cải cách ruộng đất, Chiến dịch tiêu diệt bọn khuynh hữu, Cách mạng văn hóa…kéo dài hơn một phần tư thế kỷ, trong số 20 đến 70 triệu người bị giết có hơn một triệu người Tây Tạng ( 15%).

Có chừng 100 ngàn người Tây Tạng lưu vong, tản mác đi khắp năm Châu. Đức Đạt Lai Lạt Ma đã xây dựng lại hai thực thể là cộng đồng lưu vong cho hiện tại và cho dân tộc Tây Tạng  tương lai.

Tại vùng đất Dharansaka của Ấn Độ, dưới sự hướng dẫn của Đức Đạt Lai Lạt Ma cộng đồng ấy đã mở một kỷ nguyên vận động quốc tế chưa từng thấy trong lịch sử Tây Tạng và  đạt được những kết quả chưa từng thấy từ nhiều cộng đồng lưu vong khác.

Kể về lực thì thật ra Cộng đồng Tây Tạng lưu vong  không đông mà cũng chẳng giàu, nhưng nói vế thế thì cộng đồng này có sức tác động hiếm có  ở nhiều diễn đàn khác nhau, đó chính là nhờ vị lãnh đạo tinh thần của họ, Đức Đạt Lai Lạt Ma 14. 

Những thử thách chính trị càng trở nên nguy ngập như vụ Thiên An Môn, hằng ngàn người bị thảm sát, lúc đó người  dân Tây Tạng mới hiểu vì sao Đức Đạt Lai Lạt Ma  kêu  gọi dân chúng phải đấu tranh bất bạo động và muốn thảo  luận  chuyện hòa giải với Trung Cộng.

Năm 1989 Đức Đạt Lai Lạt Ma được giải thưởng Nobel  Hòa Bình. Đối với  Đức Đạt Lai Lạc Ma, giải thưởng Nobel vinh danh Ngài nhưng có nghĩa là thế giới công nhận và ủng hộ cuộc đấu tranh có chính nghĩa của nhân dân Tây Tạng.

Trải qua gần nửa thế kỷ,  từ năm 1967 đến nay Đức Đạt Lai Lạt Ma 14  đã thăm viếng gần  năm mươi quốc gia, gặp gỡ hầu hết các vị lãnh đạo dân chủ của thế giới. Đối với Trung Cộng thì đây là một khiêu khích không thể chấp nhận được vì Đức Đạt Lai Lạt Ma không phải là Quốc trưởng của một quốc  gia,  Tây Tạng chỉ là một đặc khu  của Trung Quốc.  Ngài cũng là một vị Tăng Thống đã hân hạnh được gặp ba vị Đức Giáo Hoàng của Giáo Hội Công Giáo Hoàn vũ (ĐGH  Paul VI, ĐGH John Paul II  và ĐGH Benedictine).

Nhờ nhân cách đặc biệt của Ngài mà cuộc đấu tranh bền bĩ của người Tây Tạng mà  ngày nay Tây Tạng đã trở thành vấn đề của Thế Giới và Trung Quốc.

Người Tây  Phương thường lý luận rằng sở dĩ Đức Đạt Lai Lạt Ma chủ trương đấu tranh bất bạo động là vì Ngài chịu ảnh hưởng tinh thần bất bạo động của Thánh Mahatma Ghandi.  Thật ra chiến lược đấu tranh bất bạo động  xuất phát từ cái tâm Từ Bi  của một nhà tu hành. Nhất là Ngài được thế giới coi là  hóa thân của một vị Bồ Tát mà người Việt  gọi là Quán Thế Âm Bồ Tát, là vị Bồ Tát của Từ Bi,  một đức tính của Nhà Phật. Ngài thông cảm với những người có tinh thần đấu tranh quyết tử, nhưng tâm từ bi thì luôn hướng về sự thuyết phục hòa bình.

Nhìn về quê hương Tây Tạng, Ngài là một nhà lãnh đạo tài ba, nhìn ra thế giới bên  ngoài, Ngài là người có công hoằng pháp vĩ đại nhất của Phật giáo. Thông điệp về hòa bình và từ bi của đạo Phật đã như những giọt nước cam lồ tưới mát cho hiện trạng nóng bỏng của thế giới ngày nay. Chưa khi nào sức bành trướng của Phật Giáo mạnh mẽ như ngày nay, một phần nhờ vào Đức Lạc Lai lạt Ma, vị Tăng Thống  Phật Giáo Tây Tạng. Ngài được coi như một Đức Giáo Hoàng của Phật Giáo.

Ảnh hưởng của Ngài  không chỉ hạn  hẹp trong lãnh vực chính trị của Tây Tạng mà trong cách suy nghĩ và cách sống của rất nhiều người qua những luận giải của Ngài về Phật Giáo. Luận giải của Ngài giúp nhiều người thức tĩnh và nhớ tới ánh sáng Từ Bi của Đạo Phật, trong  thế giới âm u ngày nay.

Ngoài việc nhấn mạnh đến Từ Tâm như một bản sắc rực rỡ của Đạo Phật, Đức Đạt Lai Lạt Ma còn hiện đại hóa Phật Giáo cho Thế Kỷ 21. Ngoài hai đóng góp lớn về lòng Từ Bi và tinh thần hiện đại hóa, Đức Đạt Lai Lạt Ma còn thể hiện đức tính cung kính và khiêm nhường.

Là một nhà lãnh đạo lưu vong, Đức Đạt Lai Lạt Ma thấu hiểu tâm trạng của những người Việt lưu vong. Thế giới ngày nay đầy dẫy những oán thù, xung đột và cả khủng bố, Ngài đề cập đến vấn đề Việt Nam  như sau. Tinh thần Tây Tạng không chỉ là ý  thức chính trị, là lòng khát khao tự do, mà cũng là một sức mạnh tâm linh nhắm vào sự giải thoát bằng lòng từ bi. Lòng từ bi là chân tánh của chúng ta. Trong nhiều hoàn cảnh, chân tánh ấy có thể bị đe dọa. Khi để thù hận nổi lên, mình đánh mất lòng từ bi, nghĩa là mình đã thua. Sự giác ngộ  giúp chúng ta vượt chặng đường khổ ải mà vẫn giữ được từ tâm  đối với những người làm mình khổ.

Nói về Phật tử, Đức Đạt Lai Lạt Ma khuyên đừng nghĩ tới việc xây chùa hay sự giải thoát cho bản thân mình dưói mái chùa. Ngài cảnh tĩnh các Tăng Ni là phải mở rộng ra thế giới bên ngoài,  đừng chấp vào những lễ tục bí hiểm trong chùa với chiêng trống om xòm. Hãy  bước ra khỏi chùa,  tham gia vào các sinh hoạt xã hội . Từ đó mình hiểu được các vấn đề của xã hội , của con người và tìm ra những giải đáp cho các vấn đề ấy bằng giáo lý Phật Giáo.

Và trong mọi hoàn cảnh, tình huống, không bao giờ đánh mất lòng từ bi của mình. Nuôi dưỡng từ tâm chẳng những có lợi cho sức khỏe  bản thân mà còn ích lợi cho đời sống và  cho hòa bình của nhân loại.

Nói về Việt Nam, Đức Đạt Lai Lạt Ma viết trong một thông điệp gởi cho Nhật Báo Việt Báo: ” Dân Tộc Việt Nam cũng đã trải qua một chấn động lớn trong Thế Kỷ hai mươi và đã vượt qua rất nhiều thử thách như dân Tây Tạng. Tôi tin rằng cùng chịu ảnh hưởng rất nhiều của Phật Giáo, hai nền văn minh Tây Tạng và Việt Nam có rất nhiều điểm tương đồng. Mỗi nền văn  minh lại có một lịch sử lâu dài, đa sắc đa diện và ngay trong hiện tại, nền văn hóa phong phú mà thực chất là sự hiếu hòa của chúng ta hàm chứa một khối kinh nghiệm hữu ích nếu được quảng bá cho các nền văn  minh khác. “

(Kết hợp với tài liệu từ Việt Báo  và www.dalaidamadc.org)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 09/05/2024, đảng CSVN tung ra 5 “điều răn” mới quy định tiêu chuẩn gọi là “chuẩn mực đạo đức cách mạng cho cán bộ, đảng viên trong giai đoạn mới”, nhưng liệu có dậy được ai không? Tất cả 5 Điều chứa đựng những tiêu chuẩn đã có từ lâu, nhưng thất bại vì những chứng hư tật xấu trong đảng vẫn tồn tại, đứng đầu là tham nhũng, tiêu cực và chủ nghĩa cá nhân, lợi ích nhóm...
Trong thời gian gần đây, thế giới đã chứng kiến cuộc khủng hoảng lãnh đạo chưa từng thấy ở Việt Nam kể từ ngày quốc gia Á châu này nằm trong tay thống trị của đảng Cộng Sản gần một nửa thế kỷ. Tính từ tháng Năm, 2022 đã có hai chủ tịch nước, hai phó thủ tướng, một trưởng ban kinh tế trung ương, chủ tịch quốc hội, và một thường trực ban bí thư kiêm trưởng ban tổ chức trung ương bị cách chức vì chiến dịch chống tham nhũng. Bộ Chính Trị Khóa 13 cũng bị mất năm ủy viên hiện chỉ còn 13 người. Nhiều nhà quan sát chính trị tự hỏi đã đến lúc Việt Nam chuyển biến thành một nước dân chủ hay chưa? Kinh nghiệm những nước cộng sản Trung Âu và Đông Âu đã trải nghiệm qua tiến trình này khoảng bốn thập niên về trước có giúp gì cho Việt Nam ngày nay được không? Đây cũng là chủ đề của bài báo này
Dù sống cùng thời nhưng khác nơi nên tôi không gặp Nguyễn Tất Thành lần nào ráo. Giao lưu, tương tác, chit chat … (qua không gian mạng) cũng không luôn. Bởi vậy, tôi chỉ đoán già/đoán non rằng con đường học vấn của ổng không dài và (dường như) cũng không được suôn sẻ gì cho lắm.
Trong lúc đảng chuẩn bị các kỳ họp Trung ương để tìm nhân sự cho khóa đảng XIV thì rộ lên tuyên truyền về “dân chủ Xã hội Chủ nghĩa” ở Việt Nam. Đảng nói văng mạng rằng: “Đặc trưng của dân chủ xã hội chủ nghĩa là quyền dân chủ của công dân không ngừng được mở rộng trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của nhà nước, của xã hội mà cơ bản nhất là dân chủ về kinh tế.” Nhưng thực tế không phải như vậy. Tất cả mọi quyết định điều hành việc nước phải “do đảng, vì đảng và của đảng”.
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.
Những năm gần đây, chúng ta thường thấy trên mạng xã hội, nhiều trường hợp rơi nước mắt trong giới lao động tại Việt Nam, khi những người dân nghèo vướng phải căn bệnh ung thư hiểm nghèo, không có bảo hiểm y tế hay tiền bạc để chữa trị, chiến đấu chiếu lệ với tử thần, qua đời trong cảnh thương tâm. Hầu như căn bệnh ung thư lan tỏa khắp nơi, nhất là vây hãm giới lao động trong các xóm nghèo...
30.04.2024 lọt ra tin kêu cứu từ trại giam số 6 tỉnh Nghệ An nên thời gian lúc này phải dành cho việc khẩn cấp là viết thư báo động cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế và các tòa đại sứ tại Hà Nội, nhờ can thiệp về vấn đề một số tù nhân lương tâm đang bị nhốt tại Việt Nam trong những phòng giam chật hẹp...
Lý do Việt Nam còn chậm tiến và lạc hậu hơn các nước láng giềng vì đảng CSVN chỉ muốn chỉ huy trí thức, thay vì hợp tác chân thành trong dân chủ và tự do...
Với sự miễn nhiệm ba nhân vật ở vị trí lãnh đạo quốc gia như Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội của Việt Nam chỉ trong vòng một năm từ năm 2023 đến năm 2024 vì lý do ba nhân vật đó thiếu liêm chính đã dẫn đưa người ta có cái nhìn về viễn ảnh trước mắt là sự khủng hoảng cơ cấu và sự bất ổn kinh tế làm cho giới đầu tư nước ngoài e dè, thận trọng, và chuyển hướng đầu tư sang các quốc gia khác...
Mỗi khi tai qua nạn khỏi hay gặp một điều lành, chúng ta đều nhắc tới chữ Phúc Đức: “Nhờ phúc ông bà nên tôi vừa thoát nạn.” “Nhờ phúc nhà nên cháu vừa thi đỗ.” “Cầu phúc tổ tiên cho được mẹ tròn con vuông.”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.