Hôm nay,  

Bảy ngòi nổ của năm 2026

02/01/202600:00:00(Xem: 337)
Thế giới bùng nổ
Trên bản đồ trái đất, ranh giới hòa bình càng ngày càng mong manh.
 
Thế giới sau mười năm như một bản đồ chằng chịt vết thương. Số cuộc chiến đang diễn ra tăng nhanh, nhiều nơi đẫm máu, nhiều nơi âm ỉ chỉ chờ bùng nổ. Trong số đó, bảy điểm nóng sau đây đáng được theo dõi đầu năm 2026.
 
1. Trung Hoa và Đài Loan – chân trời dậy sóng.

Chênh lệch quân lực giữa hai bờ eo biển quá lớn: Trung Quốc chiếm hơn 12% chi tiêu quân sự toàn cầu, còn Đài Loan chưa tới 1%. Bắc Kinh có thể chờ thời cơ ra tay nếu cảm thấy Washington lơi tay bảo hộ, hoặc khi tính toán kinh tế nghiêng về phía tấn công. Một cuộc phong tỏa dễ xảy ra hơn xâm lược, nhưng cũng đủ thổi bùng khủng hoảng quốc tế, kéo theo trả đũa quân sự lẫn kinh tế từ Mỹ và đồng minh.
 
2. Ấn Độ và Pakistan – hận thù chưa dứt.

Hai cường quốc nguyên tử này vừa kịp lùi khỏi bờ vực sau vụ đụng độ ở Kashmir hồi tháng Tư, khiến hơn 50 người chết. Dù ngưng bắn được tái lập, căng thẳng vẫn ngấm ngầm. Pakistan, dưới bàn tay sắt của Thống chế Asim Munir, đang thắt chặt quyền lực; còn Ấn Độ, nhờ kinh tế vươn mạnh, ngày càng bỏ xa nước láng giềng. Giữa lúc Mỹ lơ là vai trò trung gian vì chiến tranh thuế quan, nguy cơ bùng nổ trở lại là điều không thể xem thường – nhất là khi đôi bên ngày càng ít nhịn hơn trước.
 
3. Nga và Ukraine – cuộc chiến mệt mỏi.

Sau ba năm giao tranh, Nga thiệt hại hơn một triệu binh sĩ mà chỉ chiếm thêm 1,3% lãnh thổ Ukraine. Thế bế tắc này có thể kéo dài, đóng băng, hoặc tan vỡ bằng một thỏa thuận. Nhưng vẫn còn hai khả năng khác: tuyến phòng thủ của Ukraine sụp đổ hoặc nội bộ rạn nứt – hay nước Nga kiệt quệ khi bị không kích làm tê liệt dầu mỏ. Cả hai trường hợp khi xảy ra đều có thể làm chấn động châu Âu và thế giới.
 
4. Israel và Hamas – giữa tro tàn Gaza.

Thành phố Gaza tan hoang, gần 80% nhà cửa hư hại, hơn 60 triệu tấn gạch vụn. Cái gọi là “ngưng bắn” mới chỉ là tạm ngừng đau khổ. Quân Israel vẫn giữ nửa lãnh thổ, còn Hamas chưa chịu giao vũ khí. Mỗi bên đều tố cáo bên kia vi phạm hòa ước. Nếu ông Trump còn muốn làm “người dàn xếp”, và có lực lượng quốc tế vào gìn giữ, Gaza mới mong xây dựng lại. Nhưng trước mắt, viễn cảnh bình yên vẫn xa.
 
5. Congo và Rwanda – bóng ma từ mỏ cobalt.

Miền đông Congo lại sôi lửa. Quân phiến loạn M23, do Rwanda hậu thuẫn, chiếm thành phố Goma và nhiều vùng giàu khoáng sản — nơi chiếm tới 76% sản lượng cobalt thế giới. Rwanda bị nghi vừa viện trợ, vừa gửi quân trực tiếp, trong khi Congo nhận thêm quân của Uganda dưới danh nghĩa “hợp tác an ninh”. Dầu, vàng, khí đốt và kim loại quý khiến các nước nhỏ cũng muốn chen chân. Một thỏa thuận ký ở Washington chẳng giúp được bao nhiêu – chiến tranh chỉ đang tạm ngủ.
 
6. Sudan – lửa chưa tàn ở Phi châu.

Hai lực lượng, Quân đội Chính phủ (SAF) và lực lượng bán quân sự RSF, vẫn chém giết tại Khartoum và Darfur. Hơn mười một triệu người mất nhà, hai triệu người sắp đói. Ai Cập hậu thuẫn chính phủ; Các Tiểu vương quốc Ả Rập giúp phe RSF, dù chối cãi. Nếu các thế lực bên ngoài tìm thấy lợi ích hòa bình – dầu, vàng và cửa ngõ Hồng Hải – Sudan có thể trở thành sàn đàm phán, cũng như cơ hội cho ông Trump muốn ghi công hòa giải.
 
7. Venezuela – bóng Mỹ trên bờ Caribbean.

Washington đang rầm rộ điều quân quanh Venezuela dưới chiêu bài “bảo vệ Tây bán cầu” và chống buôn lậu ma túy. Mục tiêu thật có thể là mau chóng lật đổ tổng thống Maduro. Không ai chắc Mỹ sẽ đi xa đến đâu: không kích có thể xảy ra, dù đổ bộ thì khó. Maduro chẳng thiếu kẻ thù — mới đây ông còn đòi phần lớn lãnh thổ Guyana, dẫu Tòa án Quốc tế đã cấm. Việc Caracas tuyên bố “bầu cử thống đốc” ở vùng đất mình không kiểm soát chỉ khiến nguy cơ đụng độ với Mỹ càng gần thêm.
 
Trên bản đồ trái đất, ranh giới hòa bình càng ngày càng mong manh. Khi các cường quốc chọn quyền lợi hơn công lý, và những quốc gia vừa nhỏ vừa nghèo bỗng trở thành bàn cờ cho kẻ khác, thế giới 2026 có thể bước vào một thời kỳ mới — không phải chiến tranh toàn diện, nhưng chắc hẳn là không hòa bình.
 
VB tóm lược
(Theo phân tích của The Economist, Sondre Ulvund Solstad)
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
19/12/202500:00:00
Donald Trump không phải hạng người mê sách vở, nhưng lần này ông lại tìm được một hình ảnh rất “văn vẻ”: ông khoe sẽ mừng 250 năm ngày lập quốc bằng một… trận đấu võ ngay trên bãi cỏ Tòa Bạch Ốc. Năm tới, nước Mỹ dĩ nhiên sẽ có diễn hành, pháo bông, huy chương kỷ niệm. Nhưng cái lồng sắt bát giác dựng ở bãi cỏ phía nam và những tay võ sĩ của giải UFC lăn xả trong ấy mới đúng là tranh vẽ tình trạng xã hội Hoa Kỳ, khi soi qua lăng kính chính trị, trong năm thứ hai nhiệm kỳ hai của ông Trump. Chỉ khác một điều: UFC, trái với chính trường Mỹ, vẫn còn giữ ít nhiều lễ độ, cấm chửi rủa và cấm đánh vào hạ bộ.
19/12/202500:00:00
Thật đáng thương cho lớp trẻ, vì thế giới này lại do những ông già điều khiển. Bên đây Thái Bình Dương, Donald Trump, 79 tuổi, vẫn mặc sức hô hào về trí tuệ nhân tạo, máy rô-bốt, và “thời đại mới”. Nhưng với ông, điều “vĩ đại” nhất vẫn là nước Mỹ của thập niên 1950 – thời ông còn nhỏ, đời thuần một màu da, xã hội chưa đổi khác, và mọi sự dường như đứng yên trong một giấc mơ thành công trưởng giả. Bây giờ, mỗi lần mở miệng về “nước Mỹ vĩ đại”, ông liền nhắc đến việc đóng biên giới, “đình chỉ vĩnh viễn nhập cư từ thế giới thứ ba”, và đổ lỗi cho di dân với mọi tai họa của xã hội – từ trường học quá tải đến tệ nạn đô thị. Dưới mắt ông, tất cả sự sa sút hôm nay đều bắt đầu từ khi nước Mỹ không còn giữ được dáng dấp của những năm hậu chiến.
13/12/202518:59:00
Là một người Việt Nam định cư tại Hoa Kỳ đã hơn năm mươi năm, tôi dần xem đất nước này như quê hương thứ hai. Tôi yêu nước Mỹ gần như yêu quê mẹ, và âm thầm tự hào khi trở thành một công dân của một cường quốc hàng đầu thế giới. Chính vì tình cảm ấy, tôi ngày càng cảm thấy bất an trước những chia rẽ đang trở nên rõ rệt trong xã hội Mỹ những năm gần đây. Bất đồng về chính sách di dân, phúc lợi xã hội, hay quyền tự do ngôn luận—cùng nhiều vấn đề khác—không còn mang dáng dấp của những khác biệt chính trị thông thường. Chúng trở nên khó hòa giải hơn, ăn sâu vào gốc rễ, và mang tính cá nhân hơn. Mỗi khi cảm giác lo lắng ấy lặng lẽ dâng lên, tôi lại tự hỏi: Liệu những người Mỹ khác có cảm nhận như vậy không?
11/12/202511:51:00
LTS: Một bản tin quốc tế hôm nay đề cập việc Donald Trump Jr. âm thầm khâm phục Andrew Tate, nhân vật mang nhiều tai tiếng về hiếp dâm và buôn người. Điều này phản chiếu thực trạng của thời đại: chính trị và danh vọng hiện phụ thuộc vào thanh thế hơn là giá trị đạo đức. Xã hội nào tôn thờ kẻ khinh miệt phụ nữ và xem quyền lực như món hàng trao đổi, xã hội ấy đã bắt đầu lạc hướng. Dưới đây là tóm lược bài viết của Megan Twohey và Isabella Kwai đăng trên tờ New York Times ngày 10 tháng 11, để bạn đọc tự xét đoán.
04/12/202518:14:00
Nội chiến Hoa Kỳ sau bốn năm đã gây ra khoảng 1.5 triệu thương vong, với ước tính số người chết khoảng từ 620,000 đến 750,000. Đây trở thành cuộc xung đột đẫm máu nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Trong khi Thế chiến thứ II (1939-1945) có số quân nhân Hoa Kỳ tử vong cao thứ hai với khoảng 405,000 người, thì số người chết trong Nội Chiến lại cao hơn đáng kể so với Thế Chiến Thứ Nhất (1914-1918), Chiến Tranh Triều Tiên (1950-1953) và Chiến Tranh Việt Nam (1955-1975), với số lính Mỹ chết lần lượt là khoảng 116,500, 54,200 và 58,220.
01/12/202510:15:00
Cho tới nay chính quyền Trump vẫn chưa phổ biến văn bản chính thức nào về việc phân phối lợi tức thu được từ thuế quan. Tất cả những gì báo chí biết là qua những lời tuyên bố bất thường và những rò rỉ của Trump trên mạng Truth Social. Vào ngày 17/11 vừa qua, Tổng Thống Donald Trump một lần nữa lập lại rằng ông đã thu nhập được hàng trăm tỉ từ thuế quan và sẽ chia lợi tức cổ phần (dividend) vào khoảng giữa năm tới.
23/11/202519:22:00
Phúc lợi xã hội không đồng nghĩa với xã hội chủ nghĩa. Các chính sách an sinh là cơ chế tái phân phối mang tính nhân đạo trong một nền kinh tế tư bản-dân chủ, nhằm đảm bảo mức tối thiểu cho đời sống con người mà không xóa bỏ kinh tế thị trường hay chủ nghĩa tư bản.
21/11/202503:53:00
Những người phụ nữ tay cầm tấm ảnh của họ thưở thiếu thời giơ cao trước House Triangle của Capitol vài ngày trước nay bước vào cánh gà, nhường chỗ cho phân đoạn khác, diễn viên khác trong vở diễn chính trị căng thẳng và máu lửa. Lẽ ra, vai diễn của họ không nên có trong chương này, hồi này. Lẽ ra nó đã kết thúc từ vài thập niên trước. Nhưng giờ đây họ chấp nhận quay trở lại sân khấu kịch trường của Điện Capitol, mở lại mức bàn bi kịch của mấy mươi năm trước. Có người trong số họ, chấp nhận sẽ trở thành “điểm tựa” cho dân biểu MAGA Marjorie Taylor Greene nếu bà đứng trước Quốc Hội, đọc to, rõ tất cả cái tên có trong hồ sơ Epstein. Bi kịch trở thành bi hài kịch.
21/11/202500:00:00
Có những ký ức không cần ai nhắc lại; chỉ cần tiếng động giữa đêm là đủ làm người ta giật mình. Người Việt miền Nam sau 1975 không xa lạ gì với tiếng đập cửa khi công an xông vào bắt bớ. Không cần lý do. Không cần giấy tờ. Những người bị lôi đi “làm việc” biệt tăm không ngày về. Cả nước hiểu rằng luật pháp không để bảo vệ ai; mà là công cụ người cộng sản dùng để gán mác những ai “có tội với Đảng và nhân dân”.
19/11/202509:33:00
Ở Hoa Kỳ, có những câu chuyện không bao giờ thật sự khép lại. Chúng chỉ nằm im đó chờ ngày trồi lên mặt nước. Vụ Epstein là một trong số đó. Quốc Hội vừa bật đèn xanh công bố tài liệu; hai phía liền lập tức dựng chiến lũy — không phải để bảo vệ nạn nhân, mà để đề phòng danh sách sắp hiện ra có thể kéo phe mình trượt xuống.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.