Hôm nay,  

Tại Sao Con Người Ca Hát?

24/05/202400:00:00(Xem: 3778)

Ban-hợp-ca-cùng-Khánh-Ly,-Bích-Liên,-Jimmy-Nhựt-hát-Hội-Trùng-Dương-tại-Giải-Thưởng-Viết-Về-Nước-Mỹ-2023

Có một số đặc điểm chung trong cách mà con người ca hát trên toàn thế giới: âm nhạc giúp chúng ta đồng điệu và gắn kết với nhau. Hình: Ban Hợp Ca và Khánh Ly, Bích Liên, Jimmy Nhựt hát Hội Trùng Dương tại GIải Thưởng Việt Báo VVNM 2023.


Giọng nói của con người có lẽ là nhạc cụ lâu đời nhất và đa dạng nhất: có khả năng phát ra cả tiếng nói và tiếng hát. Nhưng lý do tại sao con người lại tạo ra âm nhạc vẫn là một câu hỏi gây tò mò và làm bối rối các khoa học gia suốt hàng thế kỷ.
 
Có phải loại hình nghệ thuật này (âm nhạc) chỉ đơn giản là một phát minh, tương tự như chữ viết, được tạo ra để chúng ta có thể biểu đạt bản thân tốt hơn? Hoặc vai trò của lời ca tiếng hát thuở ban đầu là để con người thu hút bạn tình? Hay để lên tiếng cảnh báo nhau tránh khỏi những nguy hiểm đe dọa? Liệu con người có thừa hưởng yếu tố bẩm sinh hoặc tiến hóa nào đó liên quan đến âm nhạc?
 
Trong một nghiên cứu mới được công bố trên tạp chí Science Advances, 75 nhà nghiên cứu từ 46 quốc gia đã quyết định sử dụng phương pháp tự ghi âm những bài hát truyền thống từ các nền văn hóa của mình với 55 ngôn ngữ khác nhau. Trong số đó bao gồm cả tiếng Hokkaido Ainu, Basque, Cherokee, Māori, Rikbaktsa, Ukraina, Xhosa và Yoruba.
 
Sau đó, các nhà nghiên cứu ghi âm đã sử dụng 3 phương pháp ghi âm: đầu tiên là chỉ đọc lời bài hát mà không có nhạc; tiếp theo là ghi âm phiên bản nhạc không lời từ các nhạc cụ; và cuối cùng là ghi âm lại những mô tả các bài hát bằng lời nói.
 
Một trong những tác giả chính của nghiên cứu là Patrick Savage, nhà nghiên cứu âm nhạc so sánh (comparative musicologist) tại Đại học Auckland ở New Zealand, cho hay: “Tôi đã tải tất cả các bản ghi âm đó về điện thoại của mình. Và đôi khi tôi cho các bản ghi bật ở chế độ ngẫu nhiên khi đi dạo. Tôi thực sự thích nghe những bài hát đó.
 
Nhóm nghiên cứu của Savage đã phân tích các bản ghi âm khác nhau với hai câu hỏi trọng tâm: Có những đặc điểm âm học nào khác biệt rõ ràng giữa hát và nói ở các nền văn hóa khác nhau không? Có những đặc điểm âm học nào giống nhau giữa hát và nói không? Để đi tìm câu trả lời, nhóm quyết định đo lường 6 đặc điểm âm học khác nhau trong mỗi bài hát, bao gồm cả nhịp độ cũng như cao độ và độ ổn định.
 
Kết quả là, nhóm nghiên cứu khá ngạc nhiên khi nhận thấy ba điểm nhất quán: thứ nhất là hát có khuynh hướng chậm hơn so với nói; thứ hai là khi hát, con người thường tạo ra những tần số âm thanh ổn định hơn so với khi nói; và thứ ba là giọng hát thường có cao độ cao hơn so với giọng nói.
 
Peter Pfordresher, một trong những thành viên của nhóm nghiên cứu và là nhà tâm lý học tại Đại học Buffalo, cho biết: “Có nhiều cách để xem xét các đặc điểm âm học của hát và nói, nhưng chúng tôi đã tìm ra ba đặc điểm quan trọng giống nhau trong tất cả các nền văn hóa – những điểm khác biệt rõ ràng giữa hát và nói.
 
Nghiên cứu này không đưa ra câu trả lời hoàn chỉnh cuối cùng về lý do tại sao con người hát. Tuy nhiên, giả thuyết hàng đầu của các nhà nghiên cứu là âm nhạc có vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy sự gắn kết xã hội.
 
Savage nói: “Những giai điệu chậm rãi, đều đặn và dễ dự đoán có thể giúp chúng ta kết nối và đồng điệu với nhau, qua đó, tạo ra tạo ra một sự gắn kết giữa chúng ta theo cách mà ngôn ngữ thông thường không thể làm được.
 
Tác giả chính của nghiên cứu, Yuto Ozaki, một nhà nghiên cứu âm nhạc từ Đại học Keio ở Nhật Bản, giải thích với tờ New York Times rằng việc hát cùng nhau trong các nhóm đông người có thể là một cách để khuyến khích sự gắn kết trong cộng đồng – để thúc đẩy sự đoàn kết hoặc chuẩn bị tinh thần cho các tình huống xung đột hoặc chiến tranh. Và có thể việc ca hát của con người đã phát triển một cách riêng biệt từ việc nói vì lý do này.
 
Aniruddh Patel, nhà tâm lý học tại Đại học Tufts, nhận xét: “Có điều gì đó đặc biệt về các bài hát trên khắp thế giới, những đặc điểm riêng biệt khi so với các loại tín hiệu âm thanh khác. Và qua quá trình tiến hóa, bộ não chúng ta đã trở nên quen thuộc và hòa hợp với âm nhạc và việc ca hát.
 
Các nhà nghiên cứu thừa nhận rằng mỗi ngôn ngữ được thể hiện bởi một kích thước mẫu rất nhỏ (hầu hết chỉ có một bài hát duy nhất), và các khoa học gia có thể đã chọn những giai điệu đơn giản, không phản ánh được toàn bộ sự đa dạng của các thể loại âm nhạc.
 
Một số nhà nghiên cứu tham gia đã được đào tạo chuyên sâu về thanh nhạc hoặc nhạc cụ hoặc đạt được các giải thưởng về âm nhạc – bao gồm Shantala Hegde, ca sĩ nhạc cổ điển Hindustani và là nhà thần kinh học; Latyr Sy, một tay trống người Senegal; và Gakuto Chiba, nhà vô địch quốc gia về nhạc cụ Tsugaru-shamisen của Nhật Bản. Vì lẽ đó, âm nhạc của họ có thể khác biệt một chút so với một mẫu ngẫu nhiên của những người tham gia.
 
Tuy nhiên, một nghiên cứu khác về âm nhạc, được tiến hành độc lập với nghiên cứu mới, và đã được đăng trên bioRxiv, đã tìm thấy các mô hình tương tự trong các bài hát đại diện cho 21 quốc gia trên khắp 6 lục địa.
 
Daniela Sammler, nhà thần kinh học tại Viện Max Planck Institute for Empirical Aesthetics, nhận xét: “Nghiên cứu cho chúng ta thấy rằng có những đặc điểm chung nào đó mà mọi người chúng ta đều có, không phụ thuộc vào văn hóa và không thể được giải thích chỉ bằng văn hóa.

Cung Đô sưu tầm / biên dịch
Nguồn: “Why Do Humans Sing? Traditional Music in 55 Languages Reveals Patterns and Telling Similarities” được đăng trên trang Smithsonianmag.com.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong đời sống của mọi người, đến một lúc nào đó chúng ta cũng phải ngưng làm việc để nghỉ hưu. Ai cũng vậy, làm việc đến một tuổi nào đó thì cần nên nghỉ. Tuy luật không bắt buộc mình phải nghỉ nhưng thông thường thì thiên hạ nghỉ khi họ được 65 tuổi. Đây là tuổi được xem là già, và được luật pháp cho lãnh tiền cao niên pension du Canada hay old age pension. Tuy không nhiều nhưng có vẫn còn hơn không.
Đàn ông và Đàn bà là cả hai thế giới khác biệt nhau. Họ khác nhau về thể chất, về tinh thần, về cách suy nghĩ, cũng như về cách hành sự trong cuộc sống. Bởi những nguyên nhân này mà thường xảy ra biết bao nhiêu là chuyện hục hặc, hiểu lầm lẫn nhau, cơm không lành canh không ngọt, khắc khẩu, ảnh hưởng không nhỏ đến hạnh phúc gia đình… Bài viết này được phỏng theo tác phẩm nổi tiếng đã đạt số bán kỷ lục 8 triệu cuốn: Why Men Don’t Listen & Women Can’t Read Maps by Barbara and Allan Pease, Broadway Books, New York.
Nói đến tuổi già thì ai mà không băn khuăn, lo nghĩ. Già có nghĩa là ốm yếu, bệnh hoạn, xấu xí, mất năng lực, không còn hữu dụng, mất khả năng, phải trong cậy vào người khác, nghèo khó, buồn nãn, cô đơn trong căn phòng hiu quạnh ngày nầy qua ngày nọ để chờ đến lúc ra đi theo ông theo bà...
Tại Bắc Mỹ, thịt gà là loại thịt bình dân và rẻ tiền nhất. Mỗi người dân Canada tiêu thụ trung bình lối 30kg thịt gà trong một năm. American Meat Institute cho biết dân Hoa Kỳ tiêu thụ một số lượng nhiều hơn đôi chút, lối trên 40kg/ người/năm. Tại hải ngoại, bà con mình cũng vậy, chúng ta thường hay dùng thịt gà trong các bữa ăn hằng ngày.
Trong truyền thống Địa Trung Hải, dầu olive mang một sắc thái thiêng liêng dưới hình thức một loại dầu dâng cúng trong những lễ nghi tôn giáo. Nó là một thực phẩm trong ẩm thực, một món thuốc trong trị liệu và trong thẩm mỹ, và đồng thời cũng là một nguồn năng lượng cần thiết để thấp sáng đèn dầu trong những thế kỷ trước.
Làm sao đương đầu với cái chết mà không quay lưng lại với cuộc sống? Làm sao nghĩ tới cái chết mà không thất vọng, không sợ hãi cũng như không cắt đứt hết tất cả mọi lạc thú và sung sướng trong đời?
Trong vấn đề ngộ độc thực phẩm, bệnh Listériosis do vi khuẩn L.monocytogenes gây ra thường hay được người ta nhắc đến. Ca đầu tiên của bệnh Listériosis đã được nói đến cách nay 70 năm, nhưng phải đợi đến những năm 1980 vi khuẩn L. monocytogenes mới được chính thức xác nhận là tác nhân gây ra bệnh ngộ độc từ thực phẩm.
Săn sóc bệnh nhân ở giai đoạn cuối đời có mục đích nhằm giảm thiểu sự đau nhức và tạo cho họ có được một ít thoải mái trong những ngày còn lại trên dương thế.
Ai cũng vậy, làm việc đến một tuổi nào đó thì cần phải nghỉ hưu. luật không bắt buộc mình phải nghỉ nhưng thông thường thì thiên hạ nghỉ khi họ được 65 tuổi để nghỉ ngơi và để lãnh tiền già (pension du Canada hay old age pension).
Từ vài chục năm nay, kỹ nghệ nước uống đã không ngừng phát triển một cách rất mạnh mẽ trên khắp thế giới. Theo thống kê thì hằng năm mỗi người dân tiêu thụ: Canada 47 lít, Hoa Kỳ 90 lít và Âu châu 112 lít.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.