Hôm nay,  

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ:

12/31/201100:00:00(View: 17557)

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ:

Món Thuốc Trị Bồn Nghẹt...

Trương Ngọc Bảo Xuân

Vừa bước vô cửa tiệm, chị Ngà nghe Thu la chói lói:

-Xời xời. Nghẹt nữa rồi. Ai làm nghẹt bồn vậy ta? Bộ mắt nhắm mắt mở ẩu tả đổ đại ba cái tóc vô rồi làm biếng lượm ra bây giờ bồn nghẹt cứng rồi chị Ngà ơi kêu thợ tới sửa mới xài được nghe. Thiệt tình! Trây trúa ướt nhẹp thiệt tình!

Chị Ngà chạy vô đứng ngó cái bồn. Ngẫm nghĩ một hồi, chị nói:

-Ai chưa có khách giờ này, chạy ra chợ dùm. Đợi kêu thợ tới thì cũng mấy tiếng đồng hồ. Xài thuốc trước thử coi cái đã, động động chút là kêu thợ mà kêu gấp mắc thấy bà nội luôn ai vô đây chịu ngoài mình ên tui?

Tuấn nói:

-Khách kế của em cũng phải đợi nửa tiếng nữa, thế, để em đi chợ cho. Mua thuốc nào?

Thanh nói:

-Thôi thôi ông ơi, để tui đi. Đàn ông con trai đi chợ hổng biết kiếm món rẻ món “xeo”, có khi mua mà hổng thèm coi giá tiền nữa…

Láng gọi giật giọng:

-Khoan. Nè. Khỏi đi đâu hết. Với lại mấy thứ thuốc đó đời nào bán “xeo.” Thanh đừng có lên giọng khích bác người ta. Tui có món thuốc trị bồn nghẹt, rẻ tiền mà có công hiệu, đã xài ở nhà rồi.

Kim hỏi:

-Vậy à? Có sẵn đây hông? hiệu gì?

Láng ngó quanh, nói:

-Hiệu “trong bếp” hiệu “nhà”. Để tui coi.

Nói rồi, chạy vô phía trong lục lạo một hồi rồi nói vọng ra:

-Có rồi, có đủ rồi, để tui.

Mọi người bu quanh Láng coi cô ta sắp đạt lỉnh kỉnh, nào dấm nào muối nào baking soda lên bàn. Cầm cái “cup” đo lường lên vừa làm Láng vừa nói:

-Nè nghe, vụ này tui học được của chị bạn trên internet. Hổm nghe tui than bồn rửa chén bị nghẹt hỏi chỉ có biết cách sửa hông thì chỉ gởi công thức qua liền cho tui. Cần một cup baking soda, một cup muối, nửa cup dấm trắng, ba thứ trộn lại, thành một dung dịch rồi đổ xuống lỗ thoát nước trong bồn. Đợi cỡ nửa tiếng nấu nồi nước sôi rồi dội thêm vô, ba thứ tóc tai phế thải lưu cữu lâu ngày dưới đó bị tác dụng của baking soda (Bicarbonate de Soude) muối và dấm sẽ tự rã mềm và tơi ra, tiếp theo là luồn nước sôi rót xuống, mọi thứ sẽ trôi đi, bồn hết nghẹt. Bảo đảm sẽ không thứ nào bám trụ lại được làm tắt ngẹn lối luân lưu của nước nữa. Bồn cũng sẽ trắng tươi. Lâu lâu cứ làm lại một lần. 

Chị Ngà gật gật đầu:

-Ừa ừa. Nghe Láng nói tui nhớ liền vụ này.

Thanh nói:

-Ngộ ta!

Tuấn nói:

-Tôi cũng thế. Những tin trên mạng, nhiều thứ rất hay. Vâng, em cũng nhớ có mấy ngừơi bạn chuyền nhau công thức y như thế nhưng bởi vì ở nhà em ít vô bếp nên chả để ý.

Thanh trề môi:

-Cũng có những thứ rất dở. Có nhiều tin tức tầm bậy, lợi dụng sự dễ dãi để tuyên truyền để châm chọc ngạo báng nhau nữa.

Láng nói:

-Ai mà hổng biết chuyện đó, bộ ai cũng nhẹ dạ sao, bà này hay nghi ngờ quá đáng. Ai nấu dùm nồi nước sôi.

Thanh cười cười, nói:

-Chà, nghe kêu nấu nước tưởng như hồi còn nhỏ Má tui sanh nhỏ em út, tía tui rước cô mụ về sanh tại nhà, tui núp gốc cột sợ quíu hết lén ngó nghe bà mụ kêu ai đó đi nấu nồi nước sôi…mới đó mà mấy chục năm trôi qua…

Thu nạt:

-Thôi, bà nội. Ở đó mơ màng tưởng tượng. Chiện có thiệt hay là bà kể lại một đoạn trong cuốn phim bộ bà đang coi đó? Nghi quá. Hồi đó nhà bà ở đâu? Thành thị hay thôn quê? Năm đó là năm nào rồi mà còn vụ sanh tại nhà, bà nội?

Thanh hấm hứ Thu:

-Hứ. Suy bụng ta ra bụng người tại bà hay đía xạo cho nên ai nói gì cũng hay nghi ngờ. Làm mất hứng. Thôi hổng thèm nói nữa, sao? Cái bồn thể nào rồi?

Láng nói:

-Phải đợi cả nửa tiếng rồi dội nước sôi nữa. Thôi mấy chị đi ra lo công chuyện đi để mình tui lo vụ này cho.

Chị Ngà gật đầu:

-Ờ ờ, thôi mấy cô mấy cậu ra đón khách đi, bà Betty vô kìa.

Cỡ gần tiếng đồng hồ sau.

Chị Ngà đứng ngó, cái bồn đã thông thông, tiếng nước tuôn xuống ống thoát nghe ọt ọt…nổi bong bóng lên…

Tuấn vô, cầm cái ống thụt, mạnh tay thụt thêm mấy cái, nước chảy thoát hết. Tuấn vặn bên nước nóng cho chảy một hơi rồi mới tắt.

Chị Ngà thở phào, nhẹ nhỏm.

Mấy cô lấy giấy ra biên biên chép chép cái công thức.

Trương Ngọc Bảo Xuân

Reader's Comment
1/14/201201:35:04
Guest
I'm grtafeul you made the post. It's cleared the air for me.
Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Quí vị muốn tránh cảm giác choáng váng hay nhức đầu dữ dội sau khi uống rượu chăng ? Hãy ăn vài lát dưa leo trước khi đi ngủ. Khi thức dậy, quí vị sẽ thấy tỉnh táo và hết nhức đầu. Dưa leo chứa một lượng đường vừa đủ, các loại vitamin B, và các chất điện giải để tái bổ sung những tinh chất sinh tố cần thiết mà cơ thể đã bị mất đi, hầu tái lập sự cân bằng, xua tan cảm giác choáng váng hay nhức đầu.
Mùa thu, mùa đẹp nhất trong năm khi những ngọn gió thu thổi nhẹ, xua tan cơn nóng mùa hè. Những chiếc khăn choàng cổ mỏng nhẹ được lôi ra từ tủ, phủ quanh bờ vai hờ hững, nhẹ nhàng đủ ấm, hay dầy hơn một chút, quấn quanh cổ, vừa làm đẹp vừa mang lại ấm áp dễ chịu.
Xời. Mới mấy năm. Xời. Đánh chút phấn thoa chút son thì sao mét chằng? Móng tay sạch sẻ sơn nước bóng thì sao phải dấu dấu? Tui đây đứng đủ hai chục năm. Tui đây hửi mùi thuốc uốn tóc, đủ 20 năm. Đau lưng đau tay đau chưn đau cùng mình, đủ 20 năm mà chưa than. Nè nghe tui nói nè mấy cậu mấy cô. Dù sao tui cũng đi trước quí vị vài... chục năm, lấy kinh nghiệm ở đời nói chuyện chơi nè, nghề nào cũng có cái tốt cái xấu cái hay cái dở...
Móng tay mọc trung bình 1/8 inch (1/2 cm) mỗi tháng, bạn nên dặn khách trở lại sau 3-4 tuần lễ để đắp thêm chỗ móng mới mọc ra. Nếu móng bị hở trước thời gian ấy, người khách cần phải trở lại ngay, nếu không sửa chữa chỗ bị hở sẽ vô nước, có thể mọc nấm, làm môi trường cho vi trùng xâm nhập rất nguy hiểm.
Nếu bạn ăn điều độ, uống đủ nước mỗi ngày, nghỉ ngơi đúng lúc, bạn sẽ có một làn da tươi trẻ và mái tóc mướt mịn. Chăm sóc và nuôi dưỡng mái tóc rất quan trọng. Điều quan trọng hàng đầu để có mái tóc đẹp là sạch sẽ và đầy đủ dưỡng chất nuôi tóc.
Những chiếc quần bò (jean) cũ kỷ, nhưng vẫn còn rất tiếc không muốn bỏ, bạn hãy cắt ngắn lên, tạo thành chiếc quần ngắn bụi đời mặc mùa hè rất dễ thương, vải càng cũ, càng bạc màu càng đẹp .
Sinh tố dâu có đầy đủ những sinh tố như calcium, A, B
Tôi nghỉ làm đi xuyên mấy tiểu bang dự đám cưới ông anh họ, sẵn dịp xả hơi luôn. Con người có khối óc trái tim và cơ thể. Hãy cứ thuận theo sự tuần hoàn cần thiết, hãy sống cho thoải mái tí, các chị ạ. Em nói điều này xin lỗi chị Ngà và các anh chị em trước nhé, trừ anh chị Vinh anh chị Khải ra, tôi thấy trong tiệm này, mấy ai vui vẻ trong chuyện tình yêu, trong cuộc sống gia đình? Nói tôi nghe.
Nếu bạn có đôi chân dài thon thả, muốn khoe qua chiếc áo đầm, bí quyết mặc sao cho vừa tăng phần gợi cảm của đôi chân đẹp, vừa nhu nhã, thanh lịch, nên chọn áo đầm mini ngắn khoảng trên giữa đùi, và nhất định áo phải có tay dài, thân áo ôm gọn sát vào người, cổ áo dạng tròn, cổ ngang, hay trái tim đều đẹp. Hai màu gây ấn tượng nhất là màu đỏ và màu đen.
Quần “jean” lúc nào cũng đẹp và hợp thời. Chọn kiểu vừa vặn, ôm sát phần đùi giúp thân hình nhìn thêm thon thả.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.