Hôm nay,  

Chánh Pháp Số 114, Tháng 05.2021

02/05/202115:35:00(Xem: 2675)

biachanhphap114
Hình bìa của nguyendinhson067 (pixabay.com)



NỘI DUNG SỐ NÀY:

· THƯ TÒA SOẠN, trang 2

· TIN TỨC PHẬT GIÁO THẾ GIỚI (Diệu Âm lược dịch), trang 4

· NHỚ VỀ MÙA XUÂN NĂM ẤY (thơ ĐNT Tín Nghĩa), trang 8

· ĐỨC PHẬT – NHÀ ĐẠI CÁCH MẠNG (HT. Thích Thắng Hoan), trang 9

· ĐIẾU LA THÀNH CA GIẢ (thơ Nguyễn Du – Chúc Hiền dịch), trang 12

· LỤC TỔ HUỆ NĂNG – BA CHẶNG ĐƯỜNG, MỘT ĐỜI SỐNG (Thích Nguyên Siêu), trang 13

· HƯƠNG LÒNG TRONG MÙA PHẬT ĐẢN (thơ Tánh Thiện), trang 15

· THA THỨ ĐỂ HÓA GIẢI OÁN THÙ (Quảng Tánh) trang 16

· CHƯ PHẬT ĐẢN SINH… LIÊN HỆ GIỮA KINH A-HÀM VÀ THIỀN TÔNG (Chân Hiền Tâm), trang 17

· CHÙM THƠ KHÔNG ĐỀ (thơ Trần Hoàng Vy) trang 19

· MÙA PHẬT ĐẢN GIỮA ĐẠI DỊCH CORONA VIRUS (TN Giới Hương), trang 20

· 9 BÀI HÀI CÚ CỦA MASAOKA SHIKI (Pháp Hoan dịch), trang 23

· ĐỨC PHẬT LÀ AI? (Rick Fields – Thích Nguyên Tạng dịch), trang 24

· TỪNG BƯỚC ĐI HẠNH PHÚC (Thích Phước Mỹ), trang 27

· NGHĨ DƯỚI VÒI SEN (thơ Tôn Nữ Thanh Yên), trang 32

· CON ĐƯỜNG THỐNG NHẤT, t.t., VNPG Sử Luận, Chương 35 (Nguyễn Lang), trang 33

· THƠ MUÔN ĐỜI SỐNG VỚI CHÚNG TA (thơ Tiểu Lục Thần Phong), trang 37

· ƠN NGÀY BAO DUNG, ƠN TRẦN GIAN, ƠN NỤ CƯỜI (thơ Nguyễn Thị Khánh Minh), trang 38

· BA PHÁP ẤN – Câu Chuyện Cuối Tuần (Nhóm Áo Lam), trang 39

· THÔNG ĐIỆP ĐẦU TIÊN (Thị Giới), trang 40

· MỘT LẦN ĐÁP XUỐNG (Huệ Trân), trang 47

· NHỚ NHÀ, NHỚ BẠN (thơ Phù Du), trang 48

· HÔI MIỆNG (Bs. Nguyễn Ý Đức), trang 49

· CHIỀU NGHE TIẾNG CHIM CU (thơ Mặc Phương Tử), trang 51

· CON THUYỀN NGƯỢC NƯỚC, t.t. (Nguyễn Minh Tiến), trang 52

· TRÙNG TRÙNG DUYÊN KHỞI, GIỌT LỆ (thơ Xuyên Trà), trang 54

· THE STORY OF THE BHIKKHU WHO HAD BEEN A TRAINER OF ELEPHANTS (Daw Tin), trang 55

· CHIM CÚ MÈO (thơ TM Ngô Tằng Giao), trang 56

· NẤU CHAY: BÁNH TRÁNG TRỘN XOÀI CHAY (G. Phượng) trang 57

· ĐỨC PHẬT (thơ Diệu Viên), trang 58

· AIDA MITSUO VÀ NHỮNG VẦN THƠ THỨC TỈNH MỘNG ĐỜI (Hoàng Long), trang 59

· ĐỐI THOẠI VỚI “QUỶ VƯƠNG PHIỀN NÃO” (Đào Văn Bình), trang 62

· CHÙM TỨ CÚ LỤC BÁT VỀ “MỞ & KHÉP” (thơ TK Vĩnh Hữu), trang 64

· TRUYỆN CỰC NGẮN (Steven N.), trang 65

· MÀU NẮNG VÔ ƯU (Lam Khê), trang 67

· CẦU KIẾN (Tiểu Lục Thần Phong), trang 70

· DỨT BỎ ẢO TÌNH (Truyện cổ Phật giáo), trang 73

· LÊN HANG THẤT DIỆP NGUYỆN CẦU (thơ Thục Uyên), trang 75

· NGÕ THOÁT – chương 6 (truyện dài Vĩnh Hảo), trang 81


http://chanhphap.us/CP%20published%20issues/2021/ChanhPhap%20114%20(05.2021).pdf

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hằng năm, cứ đúng ngày 15 tháng Chạp, dù bận cách mấy vợ tôi cũng không hề quên việc lặt lá cho cây mai trong sân nhà. Nếu thời điểm này trời tạnh ráo, thường là cây mai sẽ nở hoa thật đẹp vào Tết nguyên đán.
Năm nay, 2020 đánh dấu 200 năm thi hào Nguyễn Du qua đời (1820-2020). Trang Từ Điển Bách Khoa www.newworldencyclopedia.org đã xếp thi hào Nguyễn Du ngang hàng với thi hào Homer của Hy Lạp và thi hào Shakespeare của Anh Quốc.
Trong năm 2020, thế giới sẽ chào mừng 250 năm ngày sinh của Ludwig van Beethoven (1770-1827) trong khi người Việt Nam chúng ta thì nhớ tới Nguyễn Du, đã tạ thế đúng 200 năm về truớc.
Trong cương vị của một cá nhân, một người học sử và hiểu rõ tầm quan trọng của lịch sử, ngày Tết tôi nghĩ về sự mất mát của lịch sử, của kinh nghiệm, của trí ức. Thành vậy nên dịp Tết này tôi thành tâm kêu gọi mọi người quan tâm đến lịch sử và hãy kể hoặc viết lại lịch sử của mình hầu góp phần duy trì lịch sử cho thế hệ mai sau cũng như góp phần dệt nên một bức tranh lịch sử Việt Nam và con người Việt Nam đa dạng và phong phú hơn những gì đang có trong sách sử.
Thi hào Nguyễn Du (1766–1820) mang trong tâm rất nhiều nỗi buồn sâu thẳm… Đó là điểm nổi bật khi đọc lại thơ Nguyễn Du, nơi đó từng trang sách, từng câu văn là những suy nghĩ rất buồn.
Nhà văn Doãn Quốc Sỹ sinh ngày Mùng Hai Tết Quí Hợi, nhằm ngày 17/02/1923. Từ lâu, ông đã là vị niên trưởng của văn giới Việt Nam. Năm nay, Canh Tý 2020, Ông đã qua 8 con giáp và tròn 97 tuổi vào đúng ngày mùng 2 Tết, nhà văn ung dung tự tại, có mặt tại các chương trình sinh hoạt văn hóa nghệ thuật trong cộng đồng.
Lời tòa soạn: Từ Franz Kafka đến Milan Kundera, hai nhà văn kiệt xuất của thế kỷ XX. Cả hai đều có chung một nền tảng văn hóa, một khảo hướng và một chủ hướng văn học: làm mới văn chương và dùng tiểu thuyết để nói những điều chỉ tiểu thuyết mới nói được. Cả hai đều để lại cho hậu thế những kiệt tác văn học, ảnh hưởng bao trùm gần như toàn thể nhân loại. Kafka sống vào đầu thế kỷ, Kundera vẫn còn tại thế dù năm nay, 2020, đã trên 90 tuổi. Việt Báo hân hạnh gửi đến độc giả Việt bốn phương ít dòng tiêu biểu của hai nhà văn lừng lẫy này qua phần chuyển ngữ và giới thiệu của dịch giả Trịnh Y Thư.
Nhà văn Dương Hùng Cường sinh ngày 1/10/1934 tại Hà Nội. Ông gia nhập Không quân và học về cơ khí tại Pháp năm 1953. Ông là hạ sĩ quan phục vụ ở nhiều đơn vị từ 1955, đến những năm 1960 mang cấp bậc Chuẩn úy, làm việc tại Phòng Tâm lý chiến, Bộ Tư lệnh Không quân VNCH.
Thứ Hai, ngày 20 tháng 1 năm 2020, nước Mỹ ăn mừng sinh nhật lần thứ 91 của Mục Sư Martin Luther King, Jr., nhà lãnh đạo nổi tiếng của phong trào nhân quyền và dân quyền Mỹ trong 2 thập niên 1950s và 1960s.
Vào một sáng mai thức sớm, ông già vừa ngâm nga câu hát “…Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về/Mùa bình thường/Mùa vui nay đã về…”. Nhìn qua khung cửa, mặt hồ Michigan mênh mông băng giá, gió và tuyết, ông nói một mình, mới đó mà đã 42 năm, mùa xuân trong suốt 42 năm ấy lặng lẽ qua khung cửa này.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.