Hôm nay,  

Đi Về Phía Lá Vàng

16/11/202114:40:00(Xem: 3404)

Mùa thu được xem là mùa lãng mạn và thơ mộng nhất trong năm. Mùa thu cũng là mùa dân cầm máy đi săn ảnh lá vàng nhiều nhất của 365 ngày. Họ tung ra khắp nẻo, và đi về hướng có lá vàng. Những địa danh nổi tiếng có lá thu đẹp là những nơi quyến rũ khách du và các nhiếp ảnh gia nhiều nhất. Chiếc điện thoại thông minh ngày nay là 1 máy ảnh thu nhỏ, tiện dụng cho tất cả mọi người thích chụp ảnh, không những dễ dùng mà còn tự chụp được rất đẹp. Các chuyến bay và khách sạn đặc kín. Các nơi trên Hoa Kỳ bắt đầu mở cửa. Đời sống thơm ngát hương đất trời thiên nhiên và màu sắc của thu hấp dẫn con người mau mau ra khỏi căn nhà tù túng bấy lâu. "Tấp tểnh người đi, tớ cũng đi". Tôi cũng theo chân bạn bè đi chụp cảnh lá vàng khi lá vừa chín tới. Có người chịu đi xa thì bay qua Vermont, New England, hay các tiểu bang tận miền đông. Riêng ở Nam Cali, Bishop là nơi rất nhiều người tìm lá vàng nhắm tới, vì chỉ cần lái xe vài tiếng đường dài. Bạn bè tôi ở các tiểu bang miền đông gọi ơi ới và cho biết lá năm nay rộ lên rất đẹp và có lẽ đẹp nhất trong các năm, có đi thì đi ngaỵ Ôi ! cái tiếng gọi của mùa thu sao mà thắm thiết thế, nhưng năm nay tôi không thể đi xa, nên đành "Ngựa quen đường cũ", trực chỉ Bishop vậy. 

Bishop nổi tiếng vì lá vàng và nhiều hồ đẹp. Khách du có thể ghé thăm hồ Sabrina, South Lake, North Lake và nhiều con suối cùng hồ nho nhỏ chung quanh vùng thung lũng. Đi xa hơn chút, người ta có thể ghé Convict Lake, Twin Lake, June Lake, Mammoth Lake hay Mono Lake đều nổi tiếng là tuyệt đẹp. Dân cầm máy thường nhắm vào các giờ vàng là bình minh hay hoàng hôn thì các hồ là nơi chụp hình các hiện tượng này thật tuyệt vời. Có nước, có hồ là có rừng cây, có lá vàng thay đổi sắc màu từng giây từng phút và mặt nước hồ soi bóng lung linh là cảnh chính mà ai cũng chờ đợi để ghi lại hình ảnh. 

Chúng tôi khởi hành từ 4,5 giờ sáng để cố gắng vượt qua khoảng đường dài 5 tiếng lái xe, nếu không nghỉ. Thức khuya, dậy sớm là cái nghiệp đeo đẳng những con người đã lỡ chọn 'Thú vui hành xác" này vào thân. Trên đường đi chúng tôi say sưa với không khí trong lành, man mát của hương thu và thấy tâm hồn phơi phới bay theo tốc độ xe chạy trên con đường vắng thưa người. Núi rừng càng lúc càng nhiều. Chúng hiện ra với đủ màu sắc làm say đắm lòng người. Có đi và hòa mình vào thiên nhiên, bạn mới thấy dân cầm máy không phải hy sinh mọi thứ vì những tấm ảnh mà thực ra chụp ảnh chỉ là 1 cái cớ. Họ đi, sống, nhìn ngắm, và sờ mó, chạm vào thiên nhiên với tất cả thể xác và tâm hồn của chính họ. 

Khu cắm trại của hồ Sabrina là nơi chúng tôi dừng chân đầu tiên với mắt nhìn kinh ngạc. Trời đất rực rỡ sắc màu, xanh, đỏ, vàng, cam tạo nên  một bức hoạ đẹp vô ngần do bàn tay phóng cọ tài tình của tạo hoá. Mùi gỗ thông trong khí ẩm của cơn mưa sớm, phả đầy không gian hương thơm mộc mạc của núi rừng. Chúng tôi say sưa thở và hít cái trong lành của núi đồi hoang mạc. Và phút khai máy bắt đầu cho những gặt hái, thu lượm thành quả được mùa lá vàng tuyệt vời của thượng đế. Chúng tôi đi tiếp, dừng lại nơi có những con suối, dòng thác trắng xóa trong veo nổi bật trên sắc màu của thu chín. North Lake rồi South Lake và Sabrina Lake đều ghi dấu chân chúng tôi và nhiều nhóm người say sưa gặt hái lá vàng vào khung máy ảnh. Những người đi cắm trại bắt đầu nhóm lửa cho món thịt nướng, tạo vài đốm khói đặc lờ lững bay vào không gian trong vắt. Một người đứng bên gốc bạch đàn vàng lá, buông nhẹ giây câu xuống hồ, ráng tìm một vài con cá ngu ngơ đói bụng cắn mồi. Thanh bình làm sao một nhịp sống thật chậm, xa chốn thị thành. 

Hoàng hôn xuống, chúng tôi đi chụp hoàng hôn rồi về khách sạn trễ ngủ qua đêm, để sáng hôm sau đi chụp bình minh tiếp. Chúng tôi lại dậy sớm từ 4,5 giờ sáng và tiếp tục cuộc hành trình săn ảnh còn đang dở dang. Trời bỗng trở gió và thả mưa đều hạt khắp nơi. Mưa thu rơi nhẹ rồi phả mây đen và sương vào rặng núi trước mặt nơi chúng tôi đứng để ghi hình hồ Convict Lake. Mưa tạnh, vầng trăng thu lững thững chui ra khỏi mây e thẹn khoe màu vàng cam quý phái nhìn xuống trần. Bình minh nhẹ nhàng thả mây trắng vắt ngang rặng núi có màu cam pha đen của đá hoa cương trông tuyệt đẹp. Cuối cùng màu hồng của ban mai ửng lên làm tôi ngây ngất. Tôi có được tấm ảnh Bình Minh Hồng do tạo hoá pha màu và tạo tác. Trên đường về mưa lất phất bay, chúng tôi quyết định ghé hồ Mammoth để chụp thêm vài tấm. Vừa rẽ vào con đường lên núi cao, trời đang mưa hột bỗng đổi thành tuyết. Chúng tôi sững sờ. Những bông tuyết nhẹ bay lả tả trong khoảng không gian trăng trắng làm ngây ngất hồn người. Càng lên cao, tuyết đọng trên khắp các cây thông, tạo nên các hình thù kỳ dị khiến chúng tôi chụp liên tiếp không nghỉ tay. Lên đến hồ Mammoth mà nhìn quanh chỉ thấy trắng xóa một màu, chúng tôi không còn biết hồ nằm ở chỗ nào mà xuống nữa. Vì xe không có dây xích lại sợ bị lún tuyết, nên chúng tôi phải xuống núi và đi về, để kết thúc một chuyến săn ảnh kỳ thú. Về gần đến nhà, hoàng hôn buông xuống với mây hồng rồi đỏ hực, lại rộ lên rực rỡ, như đưa tiễn chúng tôi. Cả nhóm chúng tôi, ai cũng vui và hạnh phúc vì chuyến đi thành công và chụp được nhiều lá vàng như ước muốn.

Trịnh Thanh Thủy

 

Pic 1 convict lake sn
Convict Lake

 

Pic 2 sabrina campsite
Sabrina Lake Campsite.

 

Pic 3 Suối của North Lake
Suối của North Lake

 

Pic 4 North Lake sn
North Lake

 

pic 5 Mono lake sn
Tufa Mono Lake

 

pic 6 . Hồ tại 1 phía khácsn
Một phía khác của Convict Lake

 

PIc 7suoi thu 2-sn
Suối của North Lake

 

pic 8 thu vàng sn
Một cảnh thu

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tổ khúc Bohemian Rhapsody do ban nhạc Queen trình bày và phát hành từ năm 1975, đến nay vẫn còn rất nhiều người hâm mộ.
Nhân kỷ niệm 50 năm kết thúc cuộc chiến ở Việt Nam, cũng là 50 năm xây dựng cộng đồng người Việt hải ngoại, Khoa Lịch sử trường Đại học California, Irvine tổ chức một chuỗi sự kiện trong 3-ngày: từ ngày 7 tới ngày 9 tháng Năm năm 2025.
Thương nhớ. Cảm động. Ngậm Ngùi. Và ước mơ một ngày quê nhà sẽ có dân chủ, khi đó Sài Gòn sẽ được hồi phục tên cũ. Đêm nhạc Trần Chí Phúc với chủ đề Sài Gòn Một Thoáng 50 Năm vào chiều Thứ Bảy 19/4/2025 đã chạm rất ngọt ngào và cay đắng vào trái tim của những người con Sài Gòn.
“Năm nay mang một ý nghĩa đặc biệt sâu sắc, là cột mốc 50 năm kể từ ngày những người tị nạn Việt Nam đầu tiên đặt chân đến Hoa Kỳ. Nửa thế kỷ kiên cường, dựng xây và tái định nghĩa thế nào là người Mỹ gốc Việt. Trong suốt hành trình đó, nghệ thuật kể chuyện đã đóng một vai trò thiết yếu—lưu giữ lịch sử, mở rộng tương lai, và thắt chặt cộng đồng. Chính vì thế, chúng tôi vô cùng tự hào được mang đến cho quý vị VietBook Fest năm nay—không chỉ một lễ hội sách, mà một không gian để kết nối, đối thoại và tôn vinh Bản Sắc Người Việt 50 Năm.”
Ngày Thứ Bảy 29 tháng 3 năm 2025 tại Citadel Art Gallery, một buổi Ra Mắt Thơ kèm thêm Triển Lãm đã được tổ chức rầm rộ và được sự hưởng ứng nồng nhiệt của khách thưởng ngoạn. Buổi hội ngộ văn học, nghệ thuật hy hữu này có sự góp mặt của nhiều tác giả với nhiều hình thái nghệ thuật như hội hoạ, điêu khắc, nhiếp ảnh, văn, thơ, sách, và âm nhạc. Gần 200 quan khách hiện diện đã làm bầu không khí nghệ thuật bừng sáng.
Sự ra đi lặng lẽ của họa sĩ Nguyễn Đồng là một một dư vang trầm mặc trong ký ức nghệ thuật Miền Nam – một miền nghệ thuật từng sống động, tự do, nơi mà hội họa được đặt ngang hàng với văn học, triết học, và cả chính trị. Ông không những là một trong những họa sĩ tiêu biểu của thời Đệ Nhị Cộng Hòa, mà còn là nhân chứng của một nền văn hóa từng rực rỡ trước khi bị chôn vùi dưới lớp bụi chiến tranh và chính trị hóa nghệ thuật.
Buổi ra mắt tuyển tập "Nguyễn Thị Khánh Minh, Bằng hữu & Văn chương – Tạp chí Ngôn Ngữ ấn bản đặc biệt" cho thấy sự đóng góp, quý trọng của nhiều nhà văn, nhà thơ đối với nhà thơ nữ này. Độ dày sách này là 544 trang, dày gấp nhiều lần các thi tập trước kia của nhà thơ nữ này. Nơi đây cũng lưu giữ những ký họa, tranh bìa, thủ bút, thơ tặng, bình luận từ hơn 40 văn nghệ sĩ cho Nguyễn Thị Khánh Minh, trong đó có các tên tuổi lớn như Thầy Tuệ Sỹ, Bùi Giáng, Đinh Cường, Đinh Trường Chinh, Trịnh Cung, Trương Đình Uyên, Lê Thánh Thư, Đỗ Hồng Ngọc, và nhiều người khác.
Họa sĩ Hồ Thành Đức sinh năm 1940 tại Đà Nẵng, Quảng Nam. Ông tốt nghiệp Cao Đẳng Quốc Gia Mỹ Thuật Sài Gòn, sáng lập viên của Hội Họa sĩ Trẻ Việt Nam (1968-1975), Giáo sư hội họa Viện Đại Học Vạn Hạnh (1969-1975), Khoa trưởng ngành Họa Thực Tiễn tại Đại Học Phương Nam (1974-1975). Ông đã có rất nhiều cuộc triển lãm trong và ngoài nước. Tranh của ông cũng có mặt tại nhiều viện bảo tàng danh tiếng trên thế giới trong đó phải kể đến Viện Bảo Tàng Nghệ Thuật Smithsonian tại thủ đô Washington. Tranh của ông được đánh giá cao bởi nhiều cây bút phê bình hội họa trong và ngoài nước..
“Để có thể nối kết đồng cảm ý nghĩa và tình tự của một ca khúc với người nghe, người hát cần hiểu ca từ sâu sắc và rung động với tâm tình trong lời và nhạc.”
Một lần tôi bất chợt nghe Khánh Ly hát: Ta không thấy em từ bấy lâu nay, mùa mưa làm rừng đước dâng đầy/trên cao gió hát mây như tóc/tràm đứng như em một dáng gầy. Mỗi con lạch là mỗi xót xa, mỗi giòng sông là mỗi tuổi già, thành phố đâu đây khuất hình khuất dạng, cuộc chiến già nua theo mỗi tiếng ca…. (Thơ U Minh- Nguyễn Tiến Cung, Phạm Duy phổ nhạc.) Tiếnh hát của chị rời rạc, kể lể. Bài hát không có tiếng súng tiếng bom nào cả, nhưng qua cái giọng nhừa nhựa chẫm rãi của chị ta thấy như những trang sách viết về chiến tranh đang lật từng tờ và người lính đó đang bì bõm trong rừng đước U Minh. Anh không bao giờ còn gặp lại người yêu nữa. Anh tử trận hay người yêu đã bỏ đi xa? Kết thúc nào cũng buồn cả. Tôi nghe đi nghe lại nhiều lần đoạn hát giản dị này và lúc nào nghe cũng ứa nước mắt.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.