Renee Nicole Good bị I.C.E. giết ngày 7 tháng 1 năm 2026

09/01/202611:52:00(Xem: 748)
LTS:  Sau đây là bài thơ của Amanda Gorman, vừa viết cho Renee Nicole, nhà thơ 37 tuổi, mẹ của ba con nhỏ, công dân Hoa Kỳ, bị nhân viên Cơ quan Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) bắn chết vào sáng thứ Tư, ngày 7 tháng 1 năm 2026, khoảng 9 giờ 30 phút sáng (giờ miền Trung), tại Minneapolis, chỉ cách nơi bà cư ngụ vài dãy nhà. BTT xin đăng lại nguyên văn bài thơ và bản dịch của Thận Nhiên, như một nén hương chữ  - để tưởng niệm Bà, và ghi nhớ ngày đất nước Hoa Kỳ nổ súng bắn vào công dân của nước mình.


Renee Nicole

Họ bảo rằng cô không còn nữa,
Rằng nơi ấy sự vắng mặt của cô gào thét,
Máu tung toé như đóa hồng.
Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng.
Giờ đây, cuộc bạo loạn thô trần của nến,
Cơn cuồng nộ tối ám của hoa,
Tiếng gào tinh khiết của thánh ca.

Nếu vì chúng ta mà cô vươn dậy,
Ở đâu đó, trong vực sâu dựng đứng của đau thương,
Sức mạnh của ta đang rình chờ,
Tiếng hú nơi ta bắt đầu,
Căng mình trên rìa vực hỏa sơn
Của điều tệ hại nhất mà ta từng là.

Đổi thay chỉ có thể xảy đến,
Và trở nên lớn lao hơn nữa,
Khi lao nhọc
Và cơn giận điếng của anh em láng giềng
Được tình yêu thôi thúc
Cùng những thiên thần tốt đẹp hơn trong nguyên tính chúng ta.

Điều họ gọi là cái chết & hư vô,
Ta biết nó là hơi thở & tiếng nói;
Sau cùng, rực rỡ,
Chịu đựng được cơn điên giận của chúng ta.

Bạn có thể tin rằng ra đi là bình minh
Khi đêm đã rỗng quá lâu.
Nhưng những thiên thần huy hoàng chẳng bao giờ
hoàn toàn biến mất,
Khi họ mãi mãi dữ dội
Thiện Lành ơi. *

Amanda Gorman | Bản dịch của Thận Nhiên

* Trong nguyên tác “Good” là tên của nhà thơ bị giết. Cô là một nhà thơ. Cô đã thông báo cho cư dân trong vùng biết rằng nhân viên của cơ quan I.C.E đang ruồng bố và bắt di dân không có giấy tờ, đây là một nghĩa cử dũng cảm vì lòng nhân đạo. Cô bị bắn ba phát, chết trong lúc đó, và chính quyền Donald Trump ngay lập tức đổ tội một cách ác độc và dối trá là “khủng bố nội địa” khi chưa điều tra. Vụ giết người này đang bị người có lương tri phản đối khắp nước.
Bản dịch của Thận Nhiên từ nguyên tác Renee Nicole Good Killed by I.C.E. on January 7, 2026.

***
Renee Nicole Good Killed by I.C.E. on January 7, 2026.

by Amanda Gorman

They say she is no more,
That there her absence roars,
Blood-blown like a rose.
Iced wheels flinched & froze.
Now, bare riot of candles,
Dark fury of flowers,
Pure howling of hymns.

If for us she arose,
Somewhere, in the pitched deep of our grief,
Crouches our power,
The howl where we begin,
Straining upon the edge of the crooked crater
Of the worst of what we’ve been.

Change is only possible,
& all the greater,
When the labour
& bitter anger of our neighbors
Is moved by the love
& better angels of our nature.

What they call death & void,
We know is breath & voice;
In the end, gorgeously,
Endures our enormity.

You could believe departed to be the dawn
When the blank night has so long stood.
But our bright-fled angels will never be fully gone,
When they forever are so fiercely Good.

Amanda Gorman

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chúng ta đang trôi đi đâu?! xuất hiện như một tập nhật ký chữ nghĩa, không phải để giải thích, cũng không để an ủi. Nó gợi nhiều hơn là nói, buộc độc giả phải cắm cúi dò trong đống chữ khúc khuỷu để tìm lấy một mảnh ánh sáng. Thơ của Bùi Chát không đi bằng cảm xúc bộc phát. Nó đi bằng những mâu thuẫn đẩy nhau, bằng chữ tự mổ xẻ chính nó. “Không phải cảm xúc / Mà chính là ngôn ngữ / Sinh ra thơ.” Câu thơ trông như một định nghĩa, thực chất lại là một phủ định, một cuộc đảo chính. Tình cảm ở đây không biến mất, mà bị kéo ra sau, thành phụ phẩm của thao tác chữ. Sự lạnh lẽo ấy làm cho thơ anh sáng rực, như ánh thép lóe trên lưỡi dao.
Nắng vạm vỡ leo bám lưng trưa, Ci sei tu… Em ở đó… Mùa hè nào đã đi qua. Đi qua như một tích tắc đời. Connie Francis Al di là cao vút giữa ngày, gọi nắng xuống cho đầy chiều chưa tới. Khi môi mấp máy điệu hờ tháng 9. Khi màu hoàng hổ trườn trên chiếc lá thu còn sót chút lục xanh. Như môi người còn đọng thanh xuân. Như mọi điều đã đi qua rớt lại mối diên trì...
Người ta đã tháo đi những bóng đèn | Không có ánh sáng | Nên không gây những tiếng động ban đêm | Khi chim ấp trứng | Những cái trứng | rất đỗi bình thường
Ngày 15 tháng 9 năm 2025, Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ công bố Arthur Sze là thi sứ ‘Poet Laureate’ thứ 25 của Hoa Kỳ. Ông là thi sĩ gốc Á đầu tiên giữ vị trí này, sẽ chính thức ra mắt trong buổi đọc thơ tại Washington vào tháng Mười. Tin này đến - giữa thời buổi chữ nghĩa bị giản lược thành khẩu hiệu, bị cuốn theo dòng truyền thông ồn ã, chớp nhoáng - như một tín hiệu ngược dòng: thơ vẫn còn giữ vững chỗ đứng riêng của nó, như thân xác vẫn còn linh hồn.
Nguyên Yên, một trong những nhà thơ đương đại nổi tiếng ở hải ngoại. Cô chưa in một tập thơ nào, chỉ xuất hiện trên một số trang web như Việt Báo, Văn Việt, Hợp Lưu, Blog Trần thị Nguyệt Mai, Phố Văn… Ngoài những bài viết về thời sự, bình luận ký tên thật Nina Hòa Bình Lê với cái nhìn sắc bén và nhân ái, người đọc còn được biết đến Thơ của cô, với bút danh Nguyên Yên. Một tiếng thơ gây ngạc nhiên bởi ý tưởng, hình ảnh độc đáo, giản dị, mạnh mẽ, trữ tình. Tôi thực sự bị dòng thơ này lôi cuốn.
Bây giờ | mỗi sáng tôi vào Việt Báo | Đọc những câu chuyện về cuộc đời xa xưa của Đức Phật thay cho những Tin Tức Thời Sự về nước Mỹ | Trong những câu chuyện về Đức Phật | Tôi không nghe thấy tiếng súng | Tôi không nghe thấy hận thù | Tôi không nghe thấy bất công | Và không nghe thấy cả những điều ngu dốt kỳ thị.
Người sẽ tiếc vì treo tôi trên chiếc thòng lọng | Tôi ngu gì tự ải | Thoát đi như bóng đêm | Trên bến | Con thuyền
Vì tình yêu như bơ trét giữa ổ bánh. Trét ít thì khô. Trét nhiều thì nhão. Trét đúng phận người, vừa trơn vừa thơm, hương vị mỗi miếng tình. Thịt nguội, chả lụa, em đừng để dành quá lâu, dễ bị hỏng.
Theo đại thi hào R.Tagore "Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ánh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong". Theo tác giả cổ đại Ovid (khoảng năm 43 trước Công Nguyên) thì: “Có ít nhiều sự thoải mái trong cơn khóc”. Thi sĩ Colley khẳng định: “Lời nói để khóc và nước mắt để nói” Thi sĩ người Pháp Alfred de Musset có câu thơ: “Cái duy nhất còn lại cho tôi ở trên đời/ Chính là những lúc đã đôi lần nhỏ lệ”. Thi sĩ người Anh Robert Herrick: “Giọt lệ chính là ngôn ngữ cao quý của đôi mắt” .Nhà thơ trẻ Nepal, Santosh Kalwar tâm sự: Tôi đã mỉm cười ngày hôm qua. Tôi đang mỉm cười ngày hôm nay và khi ngày mai đến, tôi sẽ mỉm cười. Vì đơn giản, cuộc sống quá ngắn để ta khóc về mọi thứ – Và ai đó đã cho rằng: Không có gì đẹp hơn một nụ cười đã trải qua những giọt nước mắt.
Rồi tình một lẵng xanh lơ | Mấy bông hoa tỏ mù mờ xưa sau | Khe nào suối đã hồn nhau