ẤU NAM | LỌ LÀ | ĐÔNG SƠ

22/11/202518:34:00(Xem: 391)

dicaysang2
Minh họa Đinh Trường Chinh


ẤU NAM


Tôi làm ngày đàn ông*
Ngày phong tôi thổ địa
Một thằng người mất đất
Trạc ngực và trần truồng

Một thằng người dạng háng
Toòng teng kim chỉ nam
Nơi đâu là bắc cực
Tôi ở phía đông lào

Gió nồm thổi rát mặt
Đấy cát chảy kinh niên
Nước nước nước tù đọng
Nhà trôi như bóng thuyền

Ngày đàn ông và tôi
Lếch thếch và lôi thôi
Chim chóc trụi lông vũ
Cỏ lau tôi rạng ngời

)(
h o à n g x u â n s ơ n
*19 novembre 25

***

L Ọ L À
[ kỷ niệm đêm tư phương,
đồi đá lụm ]


Rong chơi lọ, hũ một hồi
Sực quay về lại chỗ ngồi đăm chiêu
Nồm khuya
Gió tạt thiếu điều
Xoay theo chiều dọc
Liêu xiêu trục hoành
Bạn cười
Cồn rực đêm xanh*
Bài thơ không dấu
Lại khoanh tay
Nhìn
Ờ ờ. lẫn lộn thông tin
Đếm hai ra một tiền đình rối ren
Dạ thần
Khóa cổng tửu đền
Nước đây lai tỉnh
Chăn
Mền
Lão ông

)(
h o à n g x u â n s ơ n
@alumrockhill.16nov25
*rực cồn, chữ nguyễn tư phương

***

ĐÔNG SƠ

 

 

Một mớ thi ngôn vô nghĩa khiến anh loạng choạng giữa cái rét đầu đông

em thì xa

và mây không cánh *

 

Điểm vỡ của trận nhớ làm toang chiếc võng nắng ngùi ngùi

lưới chàm xanh đất

anh thì gần

và nhân thân chiếc vớ tuột

  

Trong mạch máu kẻ du hành

bồng bột

anh mắc kẹt rất lâu. Thật lâu nơi trạm dừng vô tuyến

đời vân vi không nghe thấy gì

ngoài sự im lặng của đất

  

Những hạt sạn vung vãi

cứa hồng gót son loài di điểu

đâu có tiếng hát nào muốn trụ lại đời băng giá

giọng trời thất thanh

khi em cuống quít nơi phòng thu âm của dụ ngôn

hát nốt cao lạc một lời yêu khẽ

những kẻ nâng cốc cường toan

chai rượu đỏ rót tràn kẽ sóng

hơi thuốc mòn núm khuếch âm

 

 Hãy cùng người ấy đồng ca bài ưu việt

rồi lưu dân vào nấm mồ chất xám

những mạch máu li ti đi chết

khi đường về tim vỡ ra

điện đài hoang phế

  

Còn chút nhiệt lượng

anh với mùa màng đồng hành

qua những chặng đêm rúc đầy tiếng cú

một hai đóm lân tinh

bám đuôi con thằn lằn thiện nguyện

thơ dính trần nhà lấm lem

mùi áo nghĩa

  

Ghi vội lên giấy đêm nay

kẻ ra đi người điền khuyết

đường buồn chặng gió qua

thơ dại ngây mềm những luống chân lấm

biển sông nhòa nhạt

 

Mưa bay hồi ức

sợi kim thuyên chỉ rối

đời

trắng đắp từng mụn vá

không ai chờ nắng than lạnh

cây củi trôi duềnh nhánh tuổi đông sơ

dưới đồi nghi ngút

gió lên trời thông thống hoa bay

  

Và tuyết. và hạt khói

thốc

cơn nhẩm tính đời hân ly

lâm luỵ tình

thở rẩy run lời thong manh gió sớm

rạn dưới biên thùy.

  

)(

h o à n g x u â n s ơ n

7 novembre,2022

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Qua khu rừng lau chiều rất ốm cọng dài ôm cọng ngắn hấp hiu làm sao ngắt được lùm hoa sóng níu ngọn thương thân bãi dập dìu
Cây xanh trên miễu đình | Hưởng bốn mùa cúng vái | Quỳ lạy những hình nhân | Thấm đẫm mùi nhang khói
Ngày 17 tháng 9 năm 2025, thi sĩ “Công giáo” Lê Đình Bảng đã bước vào độ tuổi thượng thọ. Ông đã chính thức đạt 83 tuổi Tây và 84 năm tuổi ‘Mụ’. Một độ tuổi cần nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Song với tình yêu văn chương, chữ nghĩa và đặc biệt là niềm tin vào tôn giáo, ông vẫn như một thanh niên tráng kiện, đầy đức tin và nhiệt huyết, khi cho ra mắt thi phẩm thứ 25, sau rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với nhiều thể loại khác nhau như văn xuôi, nghiên cứu lịch sử, tôn giáo...sáng tác kể từ năm 1967 miệt mài cho đến nay...
Thật sự chúng ta có cần/ Dựng lên hình ảnh của một người lính miền Bắc / bị người lính miền Nam thiêu sống / Mới nói lên được nỗi đau / Của cuộc nội chiến 20 năm / Chúng ta chưa đủ đau đớn / Cảnh người một dân tộc cùng màu da cùng tiếng nói / Cùng mang họ Nguyễn,họ Trần / Truy cùng đuổi tận / Căm thù,chém giết nhau / Bằng tất cả chồng chất oán hờn / Để nhân danh một chủ nghĩa nào đó
có lúc ngồi bên cửa sổ | tâm hồn lâng lâng | anh đưa em tách trà
... Thơ Trần Hạ Vi là sự hòa quyện giữa triết lý hiện đại, cảm xúc nữ tính và nhịp điệu đời sống, nơi mỗi câu chữ đều vừa biểu đạt, vừa phân tích, vừa soi chiếu – để người đọc vừa thấy mình trong đó, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện mới về bản thân và thế giới. Phong cách này không chỉ làm nổi bật những xúc cảm đời thường được khúc xạ qua trí tuệ và ngôn từ, mà còn tạo nên một không gian thi ca nơi con người và thời đại, thân xác và ngôn từ, tình yêu và tự do cùng nhảy múa, vừa thật vừa mơ, vừa gần vừa xa, vừa dịu dàng vừa sắc sảo....
ở bên tả ngạn sương mù | áo em dính hạt mù u đến giờ | nhớ chờ anh nhé ngu ngơ | tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
sau cùng thì Ba không cần nó nữa | cái thẻ có hiệu lực | hai năm hay ba năm | để được tạm trú trên đất nước của mình
Tới rồi mùa thu | Vẫn còn nắng. chưa thấy mù | Sẽ bưng mấy chậu phù du vô nhà
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.