Fog 48x48 2006
Tranh Nguyên Khai.



NGUY
N-HÒA-TRƯC

 

Bóng nắng

 

Vỉa hè gắt gỏng hở trưa

võng hồn tôi nắng đu đưa bọt bào

hôm rày phố động gió xao     

bóng đi xác đứng lại sầu trên kia.

 

Nắng từng lát lát từng chia

nhân hình như tấm giấy bìa lông bông

góc âm u bớt bợt hồng

phần lai láng nhất lại mông muội nhiều.

 

Cà phê váng nặng thiu thiu

khuấy băng cái tĩnh rắc đều xuống rây

vẽ em bằng kém hoa tay

áo xiêm tề chỉnh nơ choài thắt lưng.

 

Mắt viền ren nắng bưng bưng

nhắm nghiền bóng nháy rập rung chân mày

thở ra cái nhạt thênh này

hít thơm vào tưới củ nhây nhớt tình.

 

Lâm râm bài học dưỡng sinh

hát câu tập chú bập bềnh bóng xa                 

xé hờ miếng gió ghé qua

ném vào lặng ngắt mẻ loa giọng cười.

 

Nực nồng bè nắng neo khơi

bẻ vi con sóng đục bơi nhọc nhằn.

 

Em lành yên vị tịnh thân

tôi loay hoay thói luật vần mệt tim

cắt xoay ngữ điệu bổng chìm

hứng sôi tăm vẫn chưa men dậy thì.

 

Mở lòng em cứ cho đi

cái môi gọi sáng cái mi trải chiều

lần rìa bóng mỏng trăng xiêu

về hun tóc gối mây thêu mịt mùng.

 

Tôi ngồi lại với mông lung

xuýt xoa được thiếu dửng dưng được đầy    

lộ trình bấm đốt ngón nhay

bước bao nữa sẽ chạm đài thiên thu?

 

Rồi im thóc nín câm hư

ước như trẻ ngủ nôi ru một lần.

 

(Cuối 08-2023)

 

***

 

QUNG TÁNH TRN CM

 

mẹ tôi làm quen

 

hôm nay mẹ tôi ngồi đây

tập làm quen với mẹ tôi

sau bao mùa lơ là

sau bao mùa la cà

·

xin đừng dí ảo tưởng vào đầu mẹ tôi

xin đừng dí ảo ngôn vào tai mẹ tôi 

xin đừng dí ảo ảnh vào mắt mẹ tôi

xin đừng dí ảo hương vào mũi mẹ tôi

xin đừng dí ảo vị vào lưỡi mẹ tôi

xin đừng dí ảo giác vào miệng mẹ tôi

·

dù mẹ tôi chưa là mẹ ôi

dù mẹ tôi không là mẹ tôi

dù mẹ tôi sẽ không bao giờ là mẹ tôi

·

từ cơn bão rớt chín muồi

những giọt nước mưa lơ đãng

những giọt nước mắt miên man

có bao giờ là một?  

 

*

 

những bậc thềm đá công viên

 

"He remembers remembering it."  ̶ ̶  Leonard Cohen

 

tôi đã đi lên và đi xuống

trong nhiều năm

qua bao mùa hoa anh đào

qua bao cơn mưa ập đến

rồi bỏ đi

và qua bao mùa nắng hạn nhức nhối

rồi cũng bỏ đi

tất cả tiếp nối đến rồi đi

chỉ còn lại những bậc thềm đá nhẵn thín

·

cắt đứt sợi dây trói vĩnh cửu

tôi vẫn đi lên và đi xuống

trên những bậc thềm đá này

thấy bóng mình trơ trọi u uất

lầm lũi trong giấc mơ ban ngày

lê từng bước chập choạng

bấu víu lan can vịn tay

bấu víu năm tháng dần nhạt phai

·

một ngày cuối mùa có ai hay

dưới vòm xanh công viên cao vòi vọi

cỏ cây chen chúc

mùi đất ẩm man mác sau cơn mưa vội

gợi nhớ miên man

tiếng chân thoăn thoắt trên thềm đá và

giọng nói, điệu cười, hơi thở, thịt da buổi dậy thì.  

 

***

 

TRẦN HOÀNG VY

 

Nhớ

 

Phố vắng buồn con mắt nhớ!

Thu vàng buông chiếc lá mơ

Một chút phai phai nhắc nhớ

Ta xa khuất dấu thu hờ!

 

Bàng bạc chiều đi lỡ cỡ

Ngóng ngày trôi qua bóng mây

Gửi bức tình thư lá nhớ

Gió như ký ức hao gầy?

 

Nhớ? Ừ rượu rót lưng chai

Nghiêng uống phía nào cũng. Sóng?

Cạn hết phía nào cũng. Say...

Và một mình ta đối bóng!...

 

Ẩm một trời thu tây phương

Nhớ một người thu phương đông

Mắt nhắm mà lòng đang mở

Rót nhớ đong đầy hoàng hôn...

 

*

 

Những khúc gió

 

1.

Gió vườn xưa.

Rón rén chân

Người năm cũ, giờ.

Bâng khuâng chiều

Gió từ. buổi gió

Hiu hiu...

Người từ, buổi ngộ

Ga chiều. Buồn như...

 

2.

Trưa nồm. Rủ gió,

Trốn chơi

Mùi hương tóc nhớ.

Quen hơi... Huệ, Hồng

Mười năm. Biền biệt,

Qua sông

Gió như nước dão.

Lênh loang cuộc trà!

 

3.

Từ hôm. Gió

Buổi tan trường,

Áo như cánh bướm

Nhụy hương.

Mùa tình...

Gió dậy thì.

Gió nguyên trinh

Mầm si từ độ

Một mình, gió đưa...

 

*

 

Những khúc mây

 

1.

Mây buồn,

Buổi hóa

Giọt mưa

Trần gian. Cỏ biếc

Lưa thưa nẩy chồi...

 

2.

Ngày xưa,

Ngày xửa... Tóc mây

Gửi vào nhau.

Sợi nhớ

Dây, trói tình

 

3.

Mây chiều,

Chái bếp. Hiên quê

Ai đem cái nhớ

Gửi về cho em?

Cuối ngày.

Mây, ráng nhá nhem

Bóng in trên vách.

Ai đem?

Bậu về...

 

***

 

HOÀNG THỊ BÍCH HÀ

 

Mùa Vu Lan nhớ Mẹ

 

Gái Kim Long về làm dâu xứ Nguyệt

Mẹ tôi hiền như hạt lúa nhành cây

Ngày vu quy đôi má đỏ hây hây

Gót son ấy chưa bụi trần vướng bận

 

Vậy mà khi trời đất bỗng nổi cơn gió trận

Một tay chống chèo đưa đàn con vượt ngàn trùng giông bão

Công việc nhà chồng tấm lòng thơm thảo

Làm dâu hiền mẹ đảm các con thơ

 

Chưa quá xuân xanh, mẹ bỗng bơ vơ

Tai ương đến… cha về miền miên viễn

Đau xót lắm, cũng gượng mình đứng dậy

Con khóc đòi lòng mẹ phải kiên trung

 

Trong cuộc đời với tất cả bao dung

Mẹ ôm hết cả đắng cay hờn tủi

Khi hôm sớm, nắng mưa lủi thủi

Vai gánh gồng cơm áo chợ đường xa

 

Con trưởng thành nhờ dung dưỡng bao la

Công ơn mẹ biển trời nào sánh nổi

Thắp nén hương tấm lòng con bổi hổi

Mong mẹ về trong nhang khói trầm thơm!

 

***

 

TRẦN YÊN HÒA

 

Nằm nghe gió hú

 

Nằm nghe cơn gió hú

Ngoài hiên mưa bụi bay

Thế giới đầy mưa lũ

Lòng ta cũng loay hoay

 

Tháng ba lòng chùng thấp

Những nhớ thương vơi đầy

Một ngày nao hớt hải

Một ngày nao không may

 

Gió hú ngoài bãi xa

Gió hú quanh triền núi

Gió hú suốt ta bà

Ơi đất trời quạnh quẽ

 

Tháng ba nghe gió hú

Những cơn mê mệt nhoài

Trở mình tim nhức nhối

Tháng ba ơi tháng ba

 

Ta xa rời Đà Nẵng

Tình cũng đã biệt tăm

Đà Nẵng tháng ba buồn

Mắt trừng cơn thịnh nộ

 

Nằm đây nghe gió hú

Tưởng vọng một ngày xưa

Ta quay tròn thân thể

Nước mắt buổi chia lìa

 

*

 

Tịnh không

 

Lòng chập choạng nỗi vô hồn

Cơn thức tỉnh bỗng như cồn cào tôi

Thôi không hết đứng lại ngồi

Trơ thân phiền muộn rồi thôi em à

Miền quê cũ bỗng hiện ra

Trơ thân lữ thứ hồn xa vọng về

Thời gian khuất nẻo sơn khê

Mây và tóc cũng đi về có nhau

Tôi ì ạch giữa vàng thau

Thân như mỏi những nát nhàu tháng năm

Trở về bến vắng tịnh không

Thân trơ quán tưởng mênh mông sáng chiều

Trở về bóng đổ liêu xiêu

Cơn mê cũ cũng nhẹ hèo trôi đi

Tôi nghe tiếng gọi thầm thì

Tịnh không vàng đá ôm ghì lấy thân

Thì thôi bỏ mặc căn phần

Trở về lòng tịnh phân vân nỗi gì

 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Ngày mai, tôi ra đi. | Đêm nay ngồi một mình với thức. | Tự hứa với lòng, sẽ im lặng từ đây. | Sẽ vô ích, sẽ thất vọng, sẽ gây thêm thù oán.
Từ từ thôi ba của sắp nhỏ ơi! | Vì ngoài sông phù sa đang hoài thai. | Ôi sự dịu dàng | Có thể biển sư tử thành nai. | Thiếu sự dịu dàng | Con nai trong nhà ta có khi thành sư tử.
có lẽ nơi này gỗ đã mục | lâm chung một thân cây
Ở Gaza | người già, thai phụ và trẻ em | Họ…được mời như thế | ngồi chung trong một bàn tiệc chiến tranh
không phải vì thiếu vắng điều gì | mà là có quá nhiều thứ từng là cần thiết | giờ không là gì cả
Làm thơ là một hành trình, với nhiều người, có khi rất là tình cờ bất chợt như làn gió mát buổi sớm chúng ta gặp mà không hề mong đợi. Thơ của chị Lê Phương Châu có phong cách như thế, khi thơ đọc như là những dòng chữ tình cờ, nơi đây chị có vẻ như không cố ý tìm chữ, tất cả chỉ là tự nhiên như ca dao. Trên từng dòng chữ, chị hiện ra như các hơi thở của tỉnh thức, để tự quán sát đời mình tan rã từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc trong dòng sông vô thường. Và từ đó, thơ của chị khởi dậy trên các trang giấy.
Chẳng ai biết tận, thế giới bên ngoài bí mật. Thế giới bên trong càng bí mật hơn. Thế giới trí óc vô cùng khó hiểu. Thế giới con tim càng nhiều chuyện bất ngờ. Chẳng ai biết được chuyện gì sắp xảy ra, sao lại ngạc nhiên khi chuyện xảy đến?
trốn nắng, những con bồ câu về | đậu trên bao lơn, sự thanh thản không làm sao hiểu nổi | bay đi, thứ hoà bình giả dối | em xua tay và tức thì xấu hổ về sự ngu ngốc của mình
Yêu được hồi nào cứ yêu. | Một hôm tự nhiên: hết. | Như còi cứu thương: tắt, | Như sấm sét: câm | Gió sẽ thối tất cả biệt tích.