Món quà cho Amini*

26/09/202211:36:00(Xem: 738)

masha

Mahsa Amini, 22 tuổi, một phụ nữ người Kurd Iran,
mất mạng trong sự giam giữ của cảnh sát vào ngày 16 tháng 9.
Amini bị bắt vì tội vi phạm luật trang phục nghiêm ngặt dành cho phụ nữ ở Iran.

 


Amini, cô đã rời Trung đông

mái tóc dày quen bóng tối

hôm nay dưới ánh mặt trời bện với máu đã khô

thế giới nhìn thấy cô

hai mươi hai tuổi

ra đi

chết

nghĩ suy nông nổi

muốn có quyền tự do trên thân thể của mình

 

chỉ một chút thôi

tôi chỉ cần  một chút

cô xin, cô đòi

có lẽ trong mê man vẫn thầm kêu  gọi

nhưng tự do

món quà quá nặng cho phụ nữ. đôi khi

 

thương quá, Amini

nếu có thể, tôi đã tặng cô

quyền tự do

đôi khi tôi không biết làm gì với chúng

quyền tự vệ -mua súng, cầm súng, bắn súng

quyền tự do ngôn luận-kể cả quyền mạt sát người lãnh đạo quốc gia

quyền kiện cáo-tòa án tối cao hai phe

và quyền hết sức linh thiêng, tự do tôn giáo

 

nếu có thể, tôi đã tặng

quyền xõa tóc buổi chiều gió lộng

quyền cột nó lên những buổi trưa rất nóng

quyền cắt nó đi,

như những người bạn khắp nơi đang gửi tặng cô

 

tôi đã tặng

dù ở đây, đôi khi

người đàn bà không có toàn quyền trên thân thể họ

tự do, món quà quá nặng

khi đựng trong hộp đạo đức dát vàng

 

kc Nguyễn

Mahsa Amini, 22 tuổi, một phụ nữ người Kurd Iran, mất mạng trong sự giam giữ của cảnh sát vào ngày 16 tháng 9. Amini bị bắt vì vi phạm luật lệ khắt khe, nghiêm ngặt về trang phục phụ nữ của Iran buộc phụ nữ phải đội khăn trùm đầu che kín tóc. Cái chết của Cô đã châm ngòi cho các cuộc biểu tình, lan rộng đến ít nhất 80 thành phố, và những người biểu tình đã giành quyền kiểm soát một thành phố ở tây bắc Iran trong thời gian ngắn. Lực lượng an ninh Iran đã nổ súng vào đám đông. Đây là phong trào chống chính phủ lớn nhất kể từ cuộc Cách mạng Xanh năm 2009 của quốc gia này.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Thơ của ba người: Nguyễn Hàn Chung, Lê Hưng Tiến & Trịnh Y Thư...
Một chút gì gợn lên nơi mùi cà phê sáng, nơi tách trà nhâm nhi buổi xế chiều, nơi ly vang đỏ nồng đêm tối, làm cồn cào nhớ đến câu thơ đã đọc từ lâu lắm, thơ xưa chăng, nhưng sao cái rung động hôm nay về nó vẫn làm ta xao xuyến đến vậy.
khuôn trăng gần đầy, rất sáng / vỏn vẹn một mảnh tình che đậy / cơn ái ân vụt tắt / hừng hực thanh âm / rồi những giấc mơ thì thầm...
Bài thơ của nhà thơ Trần Mộng Tú được đọc tại tiệc mừng Thượng Thọ và Vinh Danh Nhà Văn/Giáo Sư Doãn Quốc Sỹ do nhiều hiệp hội tổ chức (gồm Hội Cựu Giáo Chức, Hội Hùng Sử Việt, Viện Việt Học...)
Mùa thu dẫu vừa khảy đôi ba nhịp vàng trên tàn cây. Mùa thu dẫu đang đốt hết mình trên hàng cây maple đỏ lá suốt dặm dài. Và mùa thu cho dù cũng vừa khép cánh cửa để ra đi, khép rất nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc ai đó đang say ngủ. Tất cả. Những bổng trầm của mùa thu đều rúng động mấy tầng cung bậc cảm xúc của ta. Phiến lá vàng óng kia ẩn mật điều gì. Dấu chân vàng ố chiếc lá cuối thu như thể là những dấu chân cuối cùng để – nhẹ hẫng về mai sau – Ngọn gió của mùa thu ly tan nào vẫn thảng thốt trong nỗi chờ đợi. Hạt mưa nào xám tro quán phố. Và người ngồi nghe gió mùa thu về như – tiếng thổn thức của thời gian. Bạn ơi, xin lắng lòng trong buổi đêm tịch mịch để nghe cảm xúc bạn hòa âm thế nào với âm vang thu, để biết tác động mãnh liệt của thu – phù vân thôi cũng nát đời như chơi…
nhắm mắt cắm đầu vào ngõ này / đi như chạy suốt quãng đường dài / phó mặc cho rủi may / im lặng và nín thở / trò chơi bất cẩn bất cần / giữa lòng bóng tối ôm trùm tường rêu ám khói...