Món quà cho Amini*

26/09/202211:36:00(Xem: 746)

masha

Mahsa Amini, 22 tuổi, một phụ nữ người Kurd Iran,
mất mạng trong sự giam giữ của cảnh sát vào ngày 16 tháng 9.
Amini bị bắt vì tội vi phạm luật trang phục nghiêm ngặt dành cho phụ nữ ở Iran.

 


Amini, cô đã rời Trung đông

mái tóc dày quen bóng tối

hôm nay dưới ánh mặt trời bện với máu đã khô

thế giới nhìn thấy cô

hai mươi hai tuổi

ra đi

chết

nghĩ suy nông nổi

muốn có quyền tự do trên thân thể của mình

 

chỉ một chút thôi

tôi chỉ cần  một chút

cô xin, cô đòi

có lẽ trong mê man vẫn thầm kêu  gọi

nhưng tự do

món quà quá nặng cho phụ nữ. đôi khi

 

thương quá, Amini

nếu có thể, tôi đã tặng cô

quyền tự do

đôi khi tôi không biết làm gì với chúng

quyền tự vệ -mua súng, cầm súng, bắn súng

quyền tự do ngôn luận-kể cả quyền mạt sát người lãnh đạo quốc gia

quyền kiện cáo-tòa án tối cao hai phe

và quyền hết sức linh thiêng, tự do tôn giáo

 

nếu có thể, tôi đã tặng

quyền xõa tóc buổi chiều gió lộng

quyền cột nó lên những buổi trưa rất nóng

quyền cắt nó đi,

như những người bạn khắp nơi đang gửi tặng cô

 

tôi đã tặng

dù ở đây, đôi khi

người đàn bà không có toàn quyền trên thân thể họ

tự do, món quà quá nặng

khi đựng trong hộp đạo đức dát vàng

 

kc Nguyễn

Mahsa Amini, 22 tuổi, một phụ nữ người Kurd Iran, mất mạng trong sự giam giữ của cảnh sát vào ngày 16 tháng 9. Amini bị bắt vì vi phạm luật lệ khắt khe, nghiêm ngặt về trang phục phụ nữ của Iran buộc phụ nữ phải đội khăn trùm đầu che kín tóc. Cái chết của Cô đã châm ngòi cho các cuộc biểu tình, lan rộng đến ít nhất 80 thành phố, và những người biểu tình đã giành quyền kiểm soát một thành phố ở tây bắc Iran trong thời gian ngắn. Lực lượng an ninh Iran đã nổ súng vào đám đông. Đây là phong trào chống chính phủ lớn nhất kể từ cuộc Cách mạng Xanh năm 2009 của quốc gia này.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Phần lớn các nhà thơ nữ sinh sau cột mốc đau thương 1975, đã dường như nhẹ nhàng hơn, những ám ảnh của chiến tranh, ít bị day dứt hơn vấn đề ý thức hệ. Họ ít nhiều đã hưởng được quả ngọt của nữ quyền, thoát ra khỏi khung cửa chật hẹp của định kiến, góp phần nở rộ một dòng thơ mạnh mẽ, tự tin, khao khát tự do, và bản lĩnh, nói rất thực nhân sinh quan của mình về những mối tương quan trong một thế giới vật chất như hiện nay. Họ cũng rất phóng khoáng thể hiện những cảm xúc đam mê dạt dào nữ tính. Mang những trạng thái có vẻ như đối nghịch nhau như thế khiến dòng thơ của lớp thơ nữ này tỏa sức quyến rũ lạ lẫm, tạo nên một lớp độc giả với cảm thụ thi ca mới mẻ.
Khi những cơn ho kéo tới / lồng ngực em có những đóa lục bình / vừa trôi vừa nở / những cánh hoa màu tím...
Thật háo hức! | Thật hiệu lực! | Sáng sớm, còi báo động đánh thức | xe cứu thương lên đường túa ra khắp nơi,| xác chết đong đưa trong gió | băng ca tròng trành nạn nhân... gọi mưa từ mắt mẹ,
khi câu thơ la cà / ở những con đường lắc léo của hoài niệm / là lúc tôi hiểu ra / những khúc mắc của tâm thức / những chập chùng duyên khởi giữa quá khứ và hiện tại...
Bước lên / giọt nắng / xuân ngời / cái tôi bỗng nhẹ / bời bời gió thơm…
Âm vọng mỗi lúc động hưởng hơn / Không có chỗ thầm thì cho ngọn gió ướt mềm / Và lời nói không cũng không còn lưu trú trong bảo tồn ngữ nghĩa...
Những đoản thi của nhà thơ Nguyễn Hàn Chung...
Xin có lời tâm sự, rằng trong lòng tôi vẫn luôn luôn là một đứa trẻ rất mực ngây thơ, nghĩa là, chưa bao giờ lớn cả. Nói cho đúng, tôi đã lớn dậy giữa rừng văn học cổ tích quê nhà, đã say mê đọc truyện cổ về những vị Bụt bay tới khi có ai đó gặp nạn và ngồi than khóc, đã miệt mài với những thần thoại tuyệt vời trong Kinh Phật… Và rồi, tôi tin rằng Đức Phật không bao giờ rời bỏ chúng sinh.
cúi xuống trời chiều / thấy vạt nắng xuyên qua kẽ lá / mùa hạ lao xao những ngày cháy da / sự lười biếng làm cạn kiệt ngôn ngữ...
Hai đoản thi của nhà thơ Trần Hoàng Vy...