Ghế Đỏ Chờ Ai Trước Cửa?

22/03/202109:42:00(Xem: 3106)

Untitled

 

Trước cửa nhà luôn luôn có chiếc ghế đỏ,

bỏ trống.

Đỏ tươi như máu nhạt màu theo nắng mưa,

thành đỏ hườm.

Đỏ của chiếc ghế chín mùi mùa rục rã.

Mõi mòn nứt những khe tróc sơn.

Vì chờ mãi,

nhân vật đó chưa đến.

Nhưng sẽ đến bất ngờ.

 

 

Tôi đoán chừng

sẽ có một lần,

Tôi thích đêm hơn ngày,

khi hé cửa

nhìn ra,

người ấy đã ngồi sẵn,

Đội mũ che kín mặt.

Áo dài trùm kín tay chân.

Một bóng đen trong bóng tối.

Bất động đợi chờ.

Không còn cách nào từ chối.

Hơn nữa, đã từ lâu tò mò.

Nay phấn khởi sắp khám phá.

Nẻo của người già về lại bào thai.

Trở vào nhà

từ giã vợ con đang ngủ,

Dù chuẩn bị sẵn sàng,

vẫn nát lòng bịn rịn.

 

Mở cửa bước ra.

Người ấy đứng chờ ngoài cổng.

Một sức hút kéo tôi về hướng tối tăm.

Quay nhìn lại.

Quên viết giấy dặn người nhà,

từ nay nên cất chiếc ghế đỏ.

Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tôi bỏ lại đêm / những điều chưa nói hết / những điều chưa kể xong / những điều / đêm đã nghe cùng tôi / trong lặng im bóng tối. tôi bỏ lại trong bóng tối / những ý nghĩ / sót vụn / sự tưởng tượng / rỗng rạo / những thứ nên quên đi / khi trời tảng sáng.
Chiều về trên sông Giã từ vũ khí / Người đi qua đời tôi Dừng bước giang hồ
Những cái chết chưa bao / giờ có thật những cái / chết chưa bao giờ xảy / ra như chúng ta sinh
Vũ điệu không vần là một công trình nghiên cứu đồ sộ, nghiêm cẩn và sâu sắc do nhà thơ Khế Iêm viết rải rác từ trên 20 năm qua, gồm những bài viết chủ yếu là luận giải về thơ Tân Hình thức.
Tác giả bài thơ này là nhà thơ Mỹ Dana Gioia trích trong cuốn Rebel Angels: 25 Poets of The New Formalism, nhà xuất bản Story Line Press, 1996. Tôi đặc biệt yêu thích bài thơ.
LỜI PHI LỘ-Tôi được đọc bài thơ này lần đầu tiên khi nó được phổ biến trên báo VĂN, nếu tôi không nhầm, vào những năm 80 của thế kỷ trước. Có điều đáng chú ý cuối bài thơ báo VĂN có ghi rõ Vô Danh, nghĩa là không rõ tác giả. Nhưng tôi tin rằng báo VĂN biết rõ tác giả nhưng không tiện nói ra vì tác giả vào thời khoảng ấy còn ở trong nước. Chỉ cần đọc bài thơ qua một lần, xuyên qua văn phong, ai cũng cảm nhận tác giả của bài thơ này là Thanh Tâm Tuyền.
Em nhìn qua bờ tóc bạc của anh đi / Như nhìn qua khung cửa sổ
Kính tiễn Giác Linh Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ
Đen đúa. Sần sùi. Không đáng một xu / Dzụt gốc xoài. Quạ không thèm mổ / Quăng tận ổ. Kiến không thèm bu / Phơi giữa trại tù, cai tù không ngó
Loang loáng / chuông ngân / vong hồn những hạt bụi