Ghế Đỏ Chờ Ai Trước Cửa?

22/03/202109:42:00(Xem: 3109)

Untitled

 

Trước cửa nhà luôn luôn có chiếc ghế đỏ,

bỏ trống.

Đỏ tươi như máu nhạt màu theo nắng mưa,

thành đỏ hườm.

Đỏ của chiếc ghế chín mùi mùa rục rã.

Mõi mòn nứt những khe tróc sơn.

Vì chờ mãi,

nhân vật đó chưa đến.

Nhưng sẽ đến bất ngờ.

 

 

Tôi đoán chừng

sẽ có một lần,

Tôi thích đêm hơn ngày,

khi hé cửa

nhìn ra,

người ấy đã ngồi sẵn,

Đội mũ che kín mặt.

Áo dài trùm kín tay chân.

Một bóng đen trong bóng tối.

Bất động đợi chờ.

Không còn cách nào từ chối.

Hơn nữa, đã từ lâu tò mò.

Nay phấn khởi sắp khám phá.

Nẻo của người già về lại bào thai.

Trở vào nhà

từ giã vợ con đang ngủ,

Dù chuẩn bị sẵn sàng,

vẫn nát lòng bịn rịn.

 

Mở cửa bước ra.

Người ấy đứng chờ ngoài cổng.

Một sức hút kéo tôi về hướng tối tăm.

Quay nhìn lại.

Quên viết giấy dặn người nhà,

từ nay nên cất chiếc ghế đỏ.

Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân.
hắn thồ dĩ vãng trên lưng / như người nộm trong vùng trời không bóng / chạy băng băng trên cánh đồng cháy đỏ / đứa trẻ thân gầy quá tải
Theo ta qua đến chốn này / Hồn thơ chưa hết tháng ngày tả tơi / Nổi sầu viễn xứ khôn nguôi / Thương ta, có xót những lời đau không?
là vòng hoa trên trời / cô bé cứng đầu, thiếu kiên nhẫn, hiếu thắng, nhưng rộng rãi / trong những giờ phút đen tối của cơn đại dịch / hãy cho tôi nụ cười thật tươi
tôi và bao người như những cái bóng mờ trong thế giới ảo / bị áp đảo ̶ ̶ ̶ xô đẩy vào và đè bẹp trên chuyến xe tốc hành / đi về vô tận trên xa lộ thông tin cao tốc choáng ngợp / chẳng bao lâu nữa thượng đế sẽ đến! bạn sẵn sàng chưa?
Trở về bến vắng tịnh không / Thân trơ quán tưởng mênh mông sắc chiều / Trở về bóng đổ liêu xiêu / Cơn mê cũ cũng nhẹ hèo trôi đi
Cuộc chiến vừa tàn / Sau ba muơi năm / Người chiến binh về thăm nhà…
Già an lạc, là già trong hy vọng, / Lòng sung mãn trong giấc điệp bình an. / Khi số tận kêu ta dừng bước tiến / Chỉ là tạm biệt, vô thường sắc không
thế gian đến hồi tận diệt / Mỗi ngày nghe tin người chết / đau đớn tức tưởi / những tinh hoa lụi tàn / những hồn oan
Bây giờ là cuối tháng 3. Chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa tháng Tư đen, tháng Tư gẫy súng, tháng Tư năm 1975. Những trường học tại miền Nam biến thành nơi tâp trung, tù đày cải tạo của hàng triệu quân, cán chính của chính phủ Viêt Nam Công Hòa. Hàng triệu người phía Nam vĩ tuyến 17, vươt biên tìm đến vùng đất tự do.