Ghế Đỏ Chờ Ai Trước Cửa?

22/03/202109:42:00(Xem: 2081)

Untitled

 

Trước cửa nhà luôn luôn có chiếc ghế đỏ,

bỏ trống.

Đỏ tươi như máu nhạt màu theo nắng mưa,

thành đỏ hườm.

Đỏ của chiếc ghế chín mùi mùa rục rã.

Mõi mòn nứt những khe tróc sơn.

Vì chờ mãi,

nhân vật đó chưa đến.

Nhưng sẽ đến bất ngờ.

 

 

Tôi đoán chừng

sẽ có một lần,

Tôi thích đêm hơn ngày,

khi hé cửa

nhìn ra,

người ấy đã ngồi sẵn,

Đội mũ che kín mặt.

Áo dài trùm kín tay chân.

Một bóng đen trong bóng tối.

Bất động đợi chờ.

Không còn cách nào từ chối.

Hơn nữa, đã từ lâu tò mò.

Nay phấn khởi sắp khám phá.

Nẻo của người già về lại bào thai.

Trở vào nhà

từ giã vợ con đang ngủ,

Dù chuẩn bị sẵn sàng,

vẫn nát lòng bịn rịn.

 

Mở cửa bước ra.

Người ấy đứng chờ ngoài cổng.

Một sức hút kéo tôi về hướng tối tăm.

Quay nhìn lại.

Quên viết giấy dặn người nhà,

từ nay nên cất chiếc ghế đỏ.

Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi đã xưa. cơn gió ngàn lau lách. dưới mỗi gốc cây, xương máu con người đổ xuống. tình yêu và hận thù đều xanh màu lá. / Dưới bàn chân tôi, đá sỏi mỏi mòn. Đôi khi tôi muốn nằm xuống dưới chân em. đôi khi tôi muốn chết. / Sự bất động của thân tâm là chân như của hạnh phúc. nhưng sự im lặng của em là âm ti địa ngục. /Dưới bầu trời này, màu xanh lừa đảo.
Tính hài được đưa vào văn chương bi kịch quả là rất khó nhất là thơ. Chỉ cần vụng một chút là gây dị cảm trong lòng người đọc, ngả ngớn quá cũng không xong các người đọc do sự hạn chế của tiếp nhận thẩm mỹ sẽ chỉ nhìn thấy nụ cười không nên cười vào thời điểm buồn của không gian thơ...
đèn lu, ngõ vắng, thân gầy | đông hàn sương giá trùng vây bốn bề | một mình đối bóng sầu tê | quán khuya, rượu cạn, nẻo về lạnh căm.
Mắt tháng Tư không còn hạt lệ. Mắt tháng Tư chiêu niệm màu cờ. Mắt tháng Tư chập chờn bia mộ hồn tử sĩ từ cổ kim thao thức. / Mắt tháng Tư rưng màu huyết phượng. Mắt tháng Tư ngào cơn huyết biển. Thân giạt cỏ bồng hồn khua nước bao lâu rồi thủy mộ. / Trái tim người đi rơi dần từng mảnh, buồng ngực khô nhớ gió phương nam máu đỗ quyên khắc khoải quê nhà. / Mắt tháng Tư nở bông hoa trên cành hy vọng mỗi đóa hoa như một giọt nước mắt hồng rơi xuống trái tim tôi. / Mắt tháng Tư dẫu ngàn năm vô tự, mảnh lao đao lịch sử. Lật từng chương… / Giấy mực đời chép ra, ví thiếu. / Lấy da này viết để tạ nhau…
tháng tư đưa tay nhặt / vỡ nát của ngày xưa / còn đây, chồng sách cũ / những quả chín trái mùa / còn đây, chiều gió nổi / những ngôi mộ rạp mình / bia gỗ nào run rẩy / hồn linh nào tủi thân / chiến trường lâu đã nguội / hơi sắt và hơi đồng / mấy chục mùa hoa rụng / hư không tìm hư không