Mẹ Và Những Ngày Cuối Năm

12/28/202014:22:00(View: 4146)
DC407 (2)
Minh họa: Đinh Cường

 

 

tôi thấy mẹ tôi bay từ tầng cao và bà nhẩn nha

la đà không muốn chạm mặt đất.    những ngày

cuối năm mẹ xúng xính trong áo ấm và khăn

quàng cổ.    mẹ vẫy tay tôi như mọi khi và cũng

như mọi khi tôi cất tiếng gọi mẹ.   tôi nghĩ mẹ nghe

tôi vì sau bao năm tôi vẫn ở trong quỹ đạo mẹ vẫn

còn thấy mẹ lướt thướt vẫy tay từ tầng cao vào

những ngày cuối năm.    và tôi thấy mẹ tôi nhẹ rơi

xoay vòng trong chuyển động chậm như chiếc lá từ

tầng cao, thật cao một cõi khác  ̶ ̶ ̶  một cõi kỳ bí xa xăm.

 

những ngày cuối năm tôi thấy mẹ tôi bay từ tầng cao

và bà lơ lửng trên mái ngói xanh rêu trộn màu xám khói

của ngôi nhà nơi mẹ dọn về khi tôi chưa tròn ba tháng

tuổi, nơi những tháng ngày cơ cực song hành cùng

cuộc chiến dai dẳng liên tục chồng chất trên vai trên

lưng mẹ.    đó là nơi chốn mẹ ngậm ngùi nhìn những

đứa con và cháu lớn lên rồi thất tán  ̶ ̶ ̶  đứa còn đứa

mất đứa tận mù khơi.    trong cái lạnh cuối năm tôi

thấy mẹ tôi rơi tự do nhẹ như chiếc lông ngỗng từ tầng

cao, thật cao một cõi khác tựa nỗi bất hạnh khôn nguôi.

 

hôm nay mẹ xúng xính trong áo ấm và khăn quàng cổ

vẫy tay tôi rồi nhẹ nhàng đáp xuống miền ký ức đọng đặc

tưởng như trầm tích một phần đời mịt mù xa vắng bổng

chốc tươm máu và nước mắt trong những ngày cuối năm.

 

Quảng Tánh Trần Cầm 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Gió nồm thổi rát mặt | Đấy cát chảy kinh niên | Nước nước nước tù đọng | Nhà trôi như bóng thuyền
Thiên Lý Độc Hành, là tựa một tập thơ của Thầy, và cũng là bốn chữ được viết treo trên hương án của Thầy tại chùa Phật Ân, huyện Long Thành, nơi Thầy ở vào những năm tháng cuối đời. Thiên lý độc hành, hình ảnh biểu trưng nhất về Thầy Tuệ Sỹ, muôn dặm cô lữ dằng dặc nỗi ưu tư phận nhà vận nước…Và, khó làm sao để tường tận cái chấp chới của vạt áo tỳ khưu đẫm ánh trăng đêm, thấp thoáng ẩn hiện Người và cõi thơ tịnh tĩnh. Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở/ Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan... Hỏi, tại sao, vì đâu, lòng muối kiên định... để bất khuất chưa tan?
Collage là một nghệ thuật. Hay chỉ là một thao tác thủ công? Có người cho cắt dán ( thơ ) mang tính nghệ thuật vì có sự suy nghĩ và đồng cảm của tác nhân. Có người cho đấy là một trò chơi lắp ráp trẻ con vì sự dễ dàng của cắt xén. Có người cảm nhận thơ cắt dán là một hình thức của họa thơ tân thời. Thử nghiệm xem
Mời đọc ba bài thơ: 1. Thảnh Thơi Đường Ngộ của Hoàng Xuân Sơn. 2. Nhẫn Nại của Thy An. 3. Buổi Trưa Ấy của Trần Yên Hòa
Có ai lật dùm pho Sử Việt | 50 năm máu vẫn thấm từng trang | Có ai cầm khăn thấm hộ | 50 năm sao lệ vẫn chứa chan.
Em là con cá Hồi | mấy chục năm sống nhờ biển khác | suối nào đợi em về | cho em trầm mình gửi nắm xương da | ôi những con suối quê hương
Hãy sống thêm một ngày nữa / Tới trước cánh cửa em chưa bao giờ mở ra / Hãy đọc lời ai điếu trên mộ chúng ta / Hãy đi qua / Dòng sông mùa lũ / Đặt tâm hồn / Vào trong tay một người khác / Hãy bắt đầu / Ngồi xuống / Giữa kẻ thù / Hãy để mưa / Rơi trên nghĩa địa / Hãy để tự do làm thành trí nhớ / Của quê hương chúng ta, hãy để người thiếu nữ / Đã chết trở thành hoa, hãy bắt tay một người .
Tháng tư nắng quái trên tàng lá / Ngày nóng rang, khô khốc tiếng người / Nước mắt ướt đầm trên mắt mẹ / Nghìn đêm ai khóc nỗi đầy vơi? / Tháng tư em dắt con ra biển / Hướng về nam theo sóng nổi trôi / Thôi cũng đành, xuôi triều nước lớn / Làm sao biết được, trôi về đâu?
Em biết không, khi em chết trước. Giường ngủ sẽ chết theo. Toàn thể căn nhà đều bệnh nặng.
Dù đứng bên bờ vực của tận diệt, con người vẫn có thể cứu chuộc chính mình bằng ngôn từ và ký ức, đó là tinh thần của giải Nobel Văn Chương năm nay. Trong ánh sáng của niềm tin, Việt Báo đăng lại bài thơ “Hãy để nước Mỹ lại là nước Mỹ” của Langston Hughes – một khúc ca vừa đau đớn vừa thiết tha, viết gần một thế kỷ trước, mà như viết cho thời đại ngày nay. Giấc mơ Hughes gọi tên lại vang lên – giấc mơ về một xứ sở nơi lời hứa của nước Mỹ là hơi thở chung của những người cùng dựng lại niềm tin vào công lý, vào tự do, vào chính con người.