Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Mẹ Và Những Ngày Cuối Năm

28/12/202014:22:00(Xem: 1053)
DC407 (2)
Minh họa: Đinh Cường

 

 

tôi thấy mẹ tôi bay từ tầng cao và bà nhẩn nha

la đà không muốn chạm mặt đất.    những ngày

cuối năm mẹ xúng xính trong áo ấm và khăn

quàng cổ.    mẹ vẫy tay tôi như mọi khi và cũng

như mọi khi tôi cất tiếng gọi mẹ.   tôi nghĩ mẹ nghe

tôi vì sau bao năm tôi vẫn ở trong quỹ đạo mẹ vẫn

còn thấy mẹ lướt thướt vẫy tay từ tầng cao vào

những ngày cuối năm.    và tôi thấy mẹ tôi nhẹ rơi

xoay vòng trong chuyển động chậm như chiếc lá từ

tầng cao, thật cao một cõi khác  ̶ ̶ ̶  một cõi kỳ bí xa xăm.

 

những ngày cuối năm tôi thấy mẹ tôi bay từ tầng cao

và bà lơ lửng trên mái ngói xanh rêu trộn màu xám khói

của ngôi nhà nơi mẹ dọn về khi tôi chưa tròn ba tháng

tuổi, nơi những tháng ngày cơ cực song hành cùng

cuộc chiến dai dẳng liên tục chồng chất trên vai trên

lưng mẹ.    đó là nơi chốn mẹ ngậm ngùi nhìn những

đứa con và cháu lớn lên rồi thất tán  ̶ ̶ ̶  đứa còn đứa

mất đứa tận mù khơi.    trong cái lạnh cuối năm tôi

thấy mẹ tôi rơi tự do nhẹ như chiếc lông ngỗng từ tầng

cao, thật cao một cõi khác tựa nỗi bất hạnh khôn nguôi.

 

hôm nay mẹ xúng xính trong áo ấm và khăn quàng cổ

vẫy tay tôi rồi nhẹ nhàng đáp xuống miền ký ức đọng đặc

tưởng như trầm tích một phần đời mịt mù xa vắng bổng

chốc tươm máu và nước mắt trong những ngày cuối năm.

 

Quảng Tánh Trần Cầm 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Rồi ngày ngày, sau này Khi rời xa, ở một miền đất khác / Trong giấc mơ em nơi xa xôi / Sự cách biệt làm ta gần nhau hơn / Và em, em không hề quên tôi.
Bọn độc tài quân phiệt Myanmar đã giết em rồi Kyal Sin ơi! / tuổi mười chín non tơ ngực em tràn máu đỏ / nụ cười vẫn nở trên môi tới khi em mãi mãi ra đi / chiếc áo với dòng chữ tin tưởng ngây thơ 'Everything will be OK’ còn đỏ
Ô, các anh chị em, / thuở xa xưa, đã có lần, / phải chăng các người / đã từng giống tôi, / trước khi được làm nhân loại? / Phải chăng các người / đã tự nguyện / hiến thân ít nhất một lần, / rồi không bao giờ / dâng hiến lần nữa?
chiều nay / nơi chốn này anh gặp lại em / đóa hoa tulips em / rực rỡ trong màu áo vàng thanh khiết mảnh mai như hạt mưa bụi chiều đông / và dường như nụ cười trên môi em / có chút gì hao gầy, se sắt.
uy nghiêm chuông mõ ngân vang / dõng mãnh lời kinh dát đá vàng / người đến mím môi cười oan nghiệt / kẻ đi nghiên mực diễn ngàn trang.
Có thể chúng ta ghiền cà phê, không ghiền quê hương. Cả hai đều đắng. Một bên có thể pha đường. Một bên cần pha máu. Đứt tay đã đau. Huống gì bứt ruột xé gan.
--- từ biệt nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ (1952-2021) Đêm lặng lẽ, chờ năm uẩn tan theo nghiệp, bạn về đâu kêu giữa trời nghiêng cánh nhạn nguyện qua bờ dứt thảm sầu. Mở trang kinh, đọc lời Phật vô lượng khổ ngàn kiếp xưa chờ nến tàn theo lửa tắt nguyện chúng sinh khắp qua bờ
̶ ̶ ̶ ấu trùng sâu trong cuộc hóa thân làm bướm / một sáng cây liễu rủ trước sân tươm từng giọt / từng giọt sương mai lả chả trên tóc trên trán / hai má man mác ửng hồng buổi hừng đông / nhẹ nhàng nàng chấp cánh bay về phía mặt trời / lãng đãng ngút ngàn trên nền mây ám khói / rồi mất hút trong cuộc thử nghiệm xã hội thô bạo
Mồng Hai ngửa bàn tay ra hứng / Tuyết trắng như đường giữa kẽ tay / Nếm vị thời gian nghe chút mặn / Mặn ngọt chia chung nỗi vơi đầy.
Có phải em về theo nắng / bay vào khuya giấc chiêm bao / thức dậy chờ đêm tóc rũ / mấy thuở thức với trăng sao / Có phải anh từ trăm kiếp / về tìm em bạc mái đầu / dặm ngàn mưa khuya còn thức / chim buồn nghiêng cánh về đâu / Có phải tình nhân về gọi / ẩn lời cổ ngữ ngàn năm / chép vào dòng thơ nước mắt / hát theo lạc khúc cổ cầm
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.