Hôm nay,  

Một Thời Mê Sách

18/02/202210:52:00(Xem: 3539)

Tùy bút

literature-3330647__340

 

Sau khi Sài Gòn bị đổi chủ lúc tôi chưa tròn 9 tuổi, ngoài chính sách kinh tế mới, bắt học tập cải tạo, đánh tư sản, người dân Miền Nam còn chịu nỗi đau buồn khác: là phải đốt bỏ những sách báo phim ảnh “văn hoá đồi truỵ, tàn dư của Mỹ Nguỵ”.  Nên khi tôi vừa mới lớn, biết đam mê đọc sách thì không có nhiều sách để đọc. Cũng may, nhờ những người còn giữ lại sách mà chúng tôi đã có một thời say sưa với niềm vui đi mượn sách, đổi sách.

 

Tôi và nhỏ bạn thân cùng xóm, đã có những tháng ngày không quên, gia nhập vào đội quân đi lùng sách. Hễ nghe đồn ai có sách gì, chúng tôi tìm đến, nếu mình có sách thì thương lượng “đổi truyện”, đôi bên cùng có lợi, sau vài ngày đọc xong thì trả lại. Còn kiểu khác, là khi chúng tôi không có sách để đổi, thì đành phải làm… mặt buồn, năn nỉ ỉ ôi, để được mượn sách. Trong trường hợp này, người cho mượn thường dễ mủi lòng, nhưng khắt khe, yêu cầu phải đọc nhanh để họ còn cho người khác mượn. Đôi khi, chúng tôi còn liều lĩnh, đem cuốn sách đang đổi hay đang mượn để… đổi tiếp với người khác. Mỗi lần như thế, chúng tôi rất căng thẳng hồi hộp, không phải vì phải đọc gấp gáp hơn thường lệ, mà sợ bị phát hiện “bắt cá hai tay” thì coi như… “uy tín” bấy lâu gầy dựng sẽ tan theo mây khói!

 

Lắm hôm chúng tôi còn phải chịu khổ sở, “dầm mưa dãi nắng” mới mang được sách về nhà. Trời nắng thì không sao, chớ khi mưa đổ, chúng tôi phải nhét sách vào dưới áo, cưng như cưng trứng hứng như hứng hoa. Chúng tôi ướt cả người thì không sao, miễn che được sách, chạy hối hả về nhà, sách lỡ bị ướt chút đỉnh thì ngồi hong khô từng trang, rồi mới dám đọc.

 

Vì hiếm hoi, không có sự lựa chọn, tôi đã đọc tất cả các sách mượn được, từ các cuốn Tuổi Hoa, những câu chuyện dễ thương với những hình bìa xinh xắn qua nét vẽ ViVi, sách Tự Lực Văn Đoàn, cho đến sách “sến xẩm” Quỳnh Dao, những chuyện tình đẫm nước mắt dở dang, và cả những cuốn rất “nặng ký” so với lứa tuổi học sinh mới lớn: Vĩnh Biệt Tình Em (Doctor Zhivago), Một Thời Để Yêu Một Thời Để Chết, Gió Đông Gió Tây, Vũ Điệu Trong Bóng Mờ, Túp Lều Của Chú Tom, thậm chí loại sách khô khan như “Quẳng Gánh Lo Đi” của Nguyễn Hiến Lê, tôi cũng đọc luôn (có chữ là đọc à!)

Nhớ lần cùng chị hàng xóm đạp xe giữa trưa nắng, vòng vo các con hẻm quanh co, mượn được hai tập Cuốn Theo Chiều Gió. Chị ấy lớn hơn tôi tám tuổi, vì thế chị phải “hy sinh” đọc… ngược, tức là đọc cuốn hai trước để cho tôi đọc cuốn một, sau khi tôi đọc xong thì đổi lại cho chị ấy đọc cuốn một. Chiều nào tôi cũng cơm nước vội vàng, rồi bắc ghế ra sân dưới dàn hoa giấy, sung sướng nuốt từng con chữ, đêm đêm còn mơ màng nhớ Scarlett, Ashley, Rhett Butler và trang trại Tara ở Atlanta, mong đến hôm sau ngủ dậy đọc tiếp.

 

Và tôi đã cảm xúc dạt dào viết những vần thơ như có sẵn trong tâm tưởng khi say sưa sống với từng trang giấy của Cuốn Theo Chiều Gió:

 

TOMORROW IS ANOTHER DAY

 

Em chớm nở một mối tình rất đẹp

Tuổi ngây thơ, vụng dại thuở đầu đời

Có Tara, thời niên thiếu rong chơi

Ashley hỡi, người đã là tất cả

 

Kỷ niệm ngọt ngào, thanh xuân tươi trẻ

Trang trại bốn mùa hạnh phúc, bình yên

Rực rỡ nắng hè, lấp lánh sao đêm

Có em đẹp xinh với nhiều mộng ước

 

Chiến tranh đến, vội vàng không hẹn trước

Tình đơn phương theo bước người tòng quân

Trái tim em bỗng vỡ tan một lần

Khi biết người trao tình cho người khác

 

Em vẫn yêu, dù cõi lòng tan nát

(Tình yêu của em có tội gì đâu)

Cuồng phong cuộc đời, người cách xa nhau

Atlanta khói lửa, nỗi buồn câm nín

 

Rhett Butler, Rhett Butler ...và Anh đã đến

Giữa hoang tàn, đổ nát những giao tranh

(Và cả nơi em, vết thương chưa lành

Con đường tình thêm đôi lần lầm lỡ)

 

Cơn lốc nào đưa Anh đến gõ cửa

Tâm hồn em trống vắng với cô đơn

Mối tình đầu, em mong mỏi, giận hờn …

Chỉ có Anh, Butler, luôn thấu hiểu

 

Em mạnh mẽ, vì thời cuộc dâu bể

Em ngang tàng, vì sống còn mưu sinh

Em kiêu kỳ, vì sắc đẹp, lợi danh

Em yếu đuối trong mắt Anh biển rộng …

 

Là định mệnh, Anh yêu em, rất thật

Dù tình em còn đó những lo toan

(Chưa lấp đầy hình bóng cũ, dối gian …)

Mất Anh rồi, bàng hoàng cơn mê muội …

 

Trở về Tara… Tara …vẫn đợi

Mảnh đất thiêng liêng, thấm đượm tình quê

“Tomorrow is another day”

Em cứ khóc, cho vơi đi phiền muộn

 

Bỏ lại phía sau tang thương bề bộn

Rũ sạch bụi đường, theo gió cuốn bay

Em sẽ tìm Anh, níu lại vòng tay

Mình làm lại từ đầu, Rhett Butler yêu dấu!

 

Ngoài ra, trong nhà tôi lúc ấy, các anh chị lớn cũng còn lưu giữ lại một số sách báo cũ, tôi nhớ nhất cuốn “Việt Nam Thi Nhân Tiền Chiến” và “Con Nai Tơ”. Nếu như các cuốn sách khác tôi phải đọc vội vàng, thì cuốn “Con Nai Tơ” là sách ở nhà nên tôi được thong thả nghiền ngẫm, và nó mang đến cho tôi một khung trời đẹp như tranh, hạnh phúc bình yên trong một khu rừng nước Mỹ, có vài gia đình với cuộc sống thiên nhiên bốn mùa hấp dẫn. Nhân vật chính là Cu Tý, sống với ba và má. Ba nó trong một buổi đi săn đã mang về một con nai tơ (con nai mẹ đã chết vì cứu mạng ba Cu Tý). Rất nhiều chi tiết trong cuốn sách thật tuyệt vời, tôi không nhớ hết vì đã quá lâu, chỉ nhớ cảm giác đã từng khóc, thương cả con nai và Cu Tý. Trong truyện còn có gia đình nhà Phó Lém siêu quậy. Cảm phục thay dịch giả đã chọn cái tên quá hay cho gia đình này!

Anh tôi rất quý cuốn Con Nai Tơ, bìa đã sờn cũ, anh dán băng keo cẩn thận. Khi đưa tôi đọc, anh dặn, không được đem vào mùng đọc rồi ngủ quên sẽ làm rách sách, nên tôi nghe lời, đọc xong bỏ dưới chiếu thẳng thớm mới dám ngủ.

 

Rồi anh T, bạn của anh tôi xin mượn cuốn sách vì nghe anh tôi và bạn bè nói nhiều về Con Nai Tơ. Anh ta học hành tàm tạm, anh tôi đậu đại học thì anh ta rớt, anh tôi chơi đàn guitar trong ban nhạc của phường thì anh ta thuộc loại “anh ca không hay, anh đàn nghe cũng dở”, nhưng anh ta là người “cơ hội trở cờ”, té nước theo mưa kiếm lợi cho bản thân. Nể tình bạn cùng xóm, anh tôi không thể từ chối chuyện cho mượn sách. Khổ nỗi, nhà anh ta buôn bán lộn xộn, cuộc sống không nề nếp, muốn tìm một cây viết một cuốn vở trong nhà đó cũng khó. Và thế là anh ta làm mất Con Nai Tơ. Mấy anh chị tôi vừa tiếc vừa giận, nhưng đâu thể nào bắt đền anh ta. Còn tôi sau này hễ nhìn thấy anh ta gái gú nhậu nhẹt, đi làm thì thượng đội hạ đạp để tiến thân, tôi lại…nổi cơn xót xa cho Con Nai Tơ đã từng nằm trong tay của anh ta!

 

Những năm sau, chính quyền cộng sản Việt Nam bắt đầu nới lỏng với văn hoá văn nghệ, (vì họ biết rằng càng cấm dân càng mê, như nhạc Vàng nhạc Bolero “guýnh goài hổng chết”), một số hiệu sách cho thuê rải rác mọc lên. Tôi cũng có hai địa chỉ quen thuộc ở Ngã Năm Gò Vấp và Ngã Tư Bình Hoà gần chợ Bà Chiểu. Đến đây cũng vui lắm, chủ tiệm chỉ bày ra một số sách cũ thời trước 1975 và cả sách sau này, kể cách sách dịch, tôn giáo, triết học, nói chung là đủ thể loại. Nhưng nếu khách quen muốn hỏi một vài tựa sách hiếm quý, “quốc cấm” như Mùa Hè Đỏ Lửa của Phan Nhật Nam, Dải Khăn Sô Cho Huế của Nhã Ca hay sách Doãn Quốc Sỹ, Lệ Hằng… thì chủ nhà vẫn có thể lên gác tìm ra hoặc hứa sẽ liên hệ với những nguồn “bí mật” và hẹn khách trở lại vào ngày khác.

 

Bao nhiêu năm đã trôi qua, thời đại công nghệ bùng nổ, chúng ta có thể tìm đọc bất cứ loại sách nào trên internet, thư viện mạng, ebooks …nhưng tôi vẫn có một tủ sách trong nhà. Đó là những cuốn sách mà bạn bè bên Việt Nam thỉnh thoảng gửi tặng vào những dịp lễ Tết, sinh nhật. Cũng có nhiều cuốn tôi mua mỗi khi qua Nam California, nhà sách Tự Lực. Tôi vẫn ngắm tủ sách của mình, rồi lấy ra từng cuốn, nhìn bìa sách là nhớ mình đã mua khi nào và nhớ cả nội dung: bộ sách Xuân Vũ kể chuyện vượt Trường Sơn, bà già trầu Hồ Trường An với chuyện Nam Kỳ dông dài lê thê mà dzui hết biết, Vĩnh Hảo thầy cựu tu sỹ bàng bạc những mẩu chuyện Phật Giáo vương vấn bụi trần, tạp chị Hợp Lưu, tạp chí Văn Học, Văn Bút…

 

Giờ thì ebooks, sách từ các nguồn internet tràn lan, kiếm cuốn nào cũng có, không còn khổ sở chạy đi đổi sách đổi truyện như thời cộng sản “cấm chợ ngăn sông”. Nhưng chẳng hiểu sao, tôi không thể ngồi dán mắt vào computer hay lên giường mở ebooks đọc truyện. Tôi vẫn gắn bó trung thành với thói quen từ bao lâu nay, là tìm những phút giây thong thả, buổi tối cuối tuần vào phòng với cuốn sách, trùm mền ấm áp, (nhất là bên ngoài trời Canada tuyết rơi lả lơi), rồi nhẹ nhàng mở từng trang sách, nghe mùi thơm của giấy mới (và cả mùi của giấy cũ), mà thả hồn vào thế giới văn chương, rồi chầm chậm thưởng thức, khóc cười buồn vui theo nhân vật, để mà nhớ mà thương.

 

Ai nói tôi thời buổi này còn đọc sách kiểu quê mùa, cổ lỗ sỹ, tôi chịu! Ai nói tôi không cập nhật theo thời đại văn minh điện tử, tôi cũng chịu! Ai nói tôi khác người, hổng giống ai, tôi cũng vẫn chịu, bởi tôi cũng chẳng muốn giống ai!

 

– Kim Loan

(Edmonton, 2/2022)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đại Tá Hoàng Cơ Lân có tiếng là một cấp chỉ huy trong sạch, thanh liêm và ngay thẳng. Tại Trường Quân Y, Ông giúp cải tổ lại kỷ luật và quân phong của các sinh viên sĩ quan Quân Y hiện dịch, ra chỉ thị các sinh viên phải vào ngủ trong trại, ngoại trừ khi phải trực gác ở bệnh viện, phục hồi duyệt binh và chào cờ VNCH mỗi sáng thứ Hai tại Vũ Đình Trường, những sinh viên hiện dịch bị rớt 1 niên học YK bị cho ra khỏi trường Quân Y. Và có lẽ quan trọng nhất là không còn có chuyện những bác sĩ tốt nghiệp Hiện Dịch hay Trưng Tập thuộc thành phần COCC đã có nhiệm sở của mình trước khi danh sách các đơn vị do Cục Quân Y được phổ biến chính thức tại Trường Quân Y để toàn thể các Quân Y Nha Dược sĩ của toàn khóa chọn cùng một lúc.
Tôi cúp phone, thay vội bộ quần áo, chạy ra ngoài xe mà muốn kêu trời! Trong cái tiệm thuốc Shoppers Drug Mart này, ngoài nhóm nhân viên ở quầy bên ngoài bán Grocery và nhóm bán mỹ phẩm, thì trong quầy pharmacy, ngoài các dược sĩ là nhóm “assistant” (Dược tá) do tôi …cầm đầu vì tôi lớn tuổi nhất và kinh nghiệm làm việc lâu nhất, nên được đám Dược tá gọi là … “chị Đại” chớ thực ra tôi đâu có chức quyền gì, vì mỗi “ca” làm có một “boss” đó là người Dược Sĩ của ca làm đó . Vậy mà hễ có chuyện gì lớn, nhỏ, từ chuyện giải quyết khiếu nại của khách hàng, những khúc mắc giữa các groups trong tiệm, cho đến chuyện cá nhân lặt vặt, cứ không giải quyết được là chúng lại réo tên tôi.
Chỗ anh ngồi là gần cuối máy bay. Chung quanh anh là những người có vẻ mặt lạnh lùng, khép kín. Mắt họ nhắm nghiền, không ai muốn nhìn ai. Chỉ có anh là đang cố giương mắt nhìn khoảng không gian nhỏ xíu bên ngoài cửa sổ mà hai người ngồi bên cạnh đã án ngữ gần hết. Anh muốn nhìn một mảnh của quê hương lần cuối, như thể đó là hình ảnh của em, hình ảnh vừa tan biến cách đây mười mấy phút, khi anh quay lưng đi, lẫn vào dòng hành khách nối đuôi nhau bước vào khoang máy bay.
Cơn bão tuyết đã qua hơn tuần rồi mà hai bên đường và trong các vườn cây tuyết vẫn chưa tan vì còn lạnh quá, ngày nào cũng dưới zero độ. Nhưng nhờ vậy mà những bao rác tiếp tục chồng lên nhau trên các đống tuyết cao ngất ngưởng tới thắt lưng bên đường, chờ xe đến mang đi, không có mùi hôi. Đường sá đã khó đi quanh những công trình xây dựng không ngưng nghỉ nay lại có thêm những rào cản mới, cấm người bộ hành đến gần những toà cao ốc để tránh những mảng tuyết đã bắt đầu đóng thành băng đang rơi xuống
Em nhỏ hơn tôi đúng hai tuổi. Chúng tôi cùng chào đời vào tháng Ba, cách nhau hai ngày. Hồi nhỏ, chúng tôi trông sàn sàn nhau. Mạ chúng tôi thường may sắm cho hai đứa cùng lúc, từa tựa nhau. Tôi được bộ đồ có hình trái lê, em được hình trái táo. Nhưng em cũng có những ý thích riêng của mình. Mạ dẫn hai đứa ra hàng giày dép. Tôi chọn đôi dép màu ngà, không nổi, không chìm. Em chọn đôi dép quai màu hồng tươi chói chang, nổi bật trên bàn chân ham chạy nhảy, da dang nắng, đen thùi lui.
Tôi không biết bên kia với nó là gì. Không biết nó biết không. Có thể không có khái niệm bên kia trong người nó. Chỉ có mùi nước, mùi cỏ ướt, mùi của nơi da nó sẽ được thở đầy hơn. Cơ thể nó biết phải đi về hướng đó mà không cần hỏi tại sao, không cần biết có gì chờ, không cần tính xem đáng hay không đáng.
Có những tình cảm không cần nói thành lời mà vẫn hiện hữu rất rõ trong tim. Có những tình yêu lặng lẽ, rất âm thầm nhưng vô cùng mãnh liệt. Tôi yêu em như thế, yêu theo cách lặng lẽ nhất mà một người có thể yêu; có lẽ và sẽ chẳng bao giờ em biết được những gì tôi giữ trong lòng. Huy đến trong đời tôi như một làn gió mát giữa trưa hè, không ồn ào, không phô trương, nhưng khiến tôi xao động đến tận tâm đáy tâm hồn. Em có nụ cười dịu dàng, ánh mắt trong trẻo như mặt nước hồ thu, và giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng chuông khẽ vang trong buổi chiều tĩnh lặng. Mỗi lần nhìn em lặng lẽ ngắm mưa ngoài cửa sổ, mái tóc nhẹ bay, lòng tôi lại dâng lên một cảm giác yêu thương ngập tràn.
Tôi có đôi lần nói một cách tự hào là chẳng bao giờ giữ các cảm xúc ‘mạnh’ trong lòng. Người sống với sự quá khích thường là người bị mất sự vui sống trước tiên. Không ưa, không thích, không hợp, không ‘chịu nổi’ thì không làm bạn, thế thôi. Nhưng những năm gần đây, các cảm xúc ‘mạnh’ lại tràn lan như quả cầu bồ công anh trong gió. Những sợi tơ trắng bám nơi nào, lúc nào không biết, nhưng chúng làm người ta ngứa ngáy vô cùng. Ngứa mắt, ngứa miệng. Không thể nào không dụi mắt, không thể nào không hé môi. Sự ngứa ngáy lại này rất ác ôn: nó thích xuất hiện bất ngờ. Khi ta đang ăn trưa với một người bạn, đang chuyện trò với người thân, chẳng hạn. Không lẽ bỏ bữa ăn? Không lẽ cúp điện thoại? Thế là phải dụi mắt, phải hé môi. Đã lỡ hé rồi, thì cho nó há ra luôn. Thế là người bạn, người thân cũng khoe cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo!
Tết năm nay, năm 2026 là Tết Bính Ngọ, năm con Ngựa. Trong tâm thức người Việt, mùa Xuân luôn là khởi đầu của những hy vọng. Ngày xưa dân gian tin rằng năm Bính Ngọ là năm của ngựa lửa — chạy nhanh, tính nóng, khó ghìm cương. Vì thế ai sinh năm này thì lanh lợi, thẳng như ruột ngựa, làm gì cũng nhanh như gió, nói trước nghĩ sau.
Ông bà mình có câu “Thấy 30 chưa phải là Tết” với nghĩa bóng, rằng sự gì chưa nắm trong tay là chưa vội mừng, chưa chắc ăn. Nhưng với nghĩa đen, theo tôi, thì không hẳn thế, vì Ba Mươi mới chính là Tết, thậm chí còn…vui hơn Tết, nên mới có lời thơ “Còn đêm nào vui bằng đêm Ba Mươi” đấy thôi! Ngày Ba Mươi, sau một tuần bận rộn dọn dẹp kể từ ngày 23 Ông Táo, là ngày cuối cùng gấp rút cho mọi công việc để đón năm mới. Cứ khoảng 6-7 giờ tối, sau khi nhà cửa yên ổn sạch sẽ, chỉ còn dưới bếp bà chị Hai vẫn âm ỉ vài món ăn cho đêm Giao Thừa và sáng Mồng Một, các thành viên khác trong gia đình cũng bận bịu với những chuyện riêng của mình, thì tôi và nhỏ bạn thân có thói quen rủ nhau chạy xe lên chợ Xóm Mới mua bánh gai nóng hổi mới ra lò, mang về bày biện thêm cho mâm thức ăn ngày Tết.
Từ hồi tiền sử con người sống có lúc cũng yên lành, sau đó dần dần cũng tranh giành quyền lợi vật chất và ảnh hưởng quyền lợi hơn thua với nhau nên dần dần càng về sau, họ không ở yên bên nhau nữa… mà sanh ra chống chọi nhau, chống đối hơn thua để sống… mạnh được yếu thua. Ngoài việc chống đối với nhau, còn phải chống đối với thú dữ… với thiên nhiên, từ đó cuộc sống là một cuộc chiến không ngừng, mệt mỏi… mệt mỏi quá thì mơ tưởng và mong ước hòa bình.
Qua mùa Noël ít ngày là mùa xuân lại về. Mùa xuân về mang một sự thay đổi của đất trời và của cả lòng người… cây cối hoa lá đâm chồi nẩy lộc… và lòng người, với một chút bâng khuâng… chờ đón một cái gì đổi mới, chờ ở xa nơi quê hương và chờ cả ở nơi đây, chắc sẽ có một chút gì mới hơn, thay đổi bộ mặt của năm cũ, đầy xô đẩy, đầy dằng co của chiến tranh, của bão lũ thiên tai nhân tai dồn dập…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.