Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

KỊCH

02/03/202009:41:00(Xem: 1153)

 Tiểu Thúy đẩy chiếc xuồng cho nó rời bờ rồi đứng lên, nước mắt lưng tròng nhìn chiếc xuồng từ từ trôi. Thanh Phong trên xuồng tròn mắt ngạc nhiên một tí rồi hét to:

 - Sao em không lên xuồng với anh?

 Tiểu Thúy không trả lời, mắt lệ long lanh, nhoẻn miệng cười nhẹ đượm nét thê lương quay mặt bước đi.

 Bức màn nhung hạ xuống, toàn bộ khán giả đồng loạt đứng lên vỗ tay vang dội cả rạp hát. Vở kịch đã diễn đến buổi thứ chín mươi chín mà khán giả vẫn còn háo hức đón xem, một hiện tượng hiếm thấy xưa nay. Nhà hát kịch Moonlight xưa nay chưa bao giờ có được doanh thu thành công như thế. Báo chí, truyền thông…ồn ào đưa tin vở nhạc kịch: ”Tiểu Thúy Thanh Phong”, đa số khen nức nở, tán dương không tiếc lời. Tờ City Today chạy tiêu đề lớn: ”Thiên diễm tình, chuyện tình Romeo-Juliet thời hiện đaị”. Tờ Elegant Capital khẳng định:” Tiểu Thúy Thanh Phong, vở nhạc kịch thành công nhất mọi thời đaị”. tạp chí Entertiment Now bầu chọn:” Tiểu Thúy Thanh Phong, một nguồn cảm hứng mới cho thế giới cũ kỹ này”. các mạnh xã hội cũng dậy sóng, dân mạng sôi nổi đăng hình, bình luận, trích dẫn và biết bao nhiêu kiểu ăn theo… nhiều câu thoại của vở nhạc kịch trở thành câu nói đầu môi của các bạn trẻ, đaị loại như: “ Tình thiên thu đọng laị phút giây này” hoặc “ Em thà xa anh mà còn giữ bóng hình hơn là bên anh mà không có”…

 Dũng và Vân cũng như nhiều đôi trẻ khác, đã đi xem đến ba lần rồi mà vẫn còn lưu luyến. Vở kịch kể chuyện tình Tiểu Thuý và Thanh Phong, họ yêu nhau tha thiết nhưng phải gánh chịu bao nhiêu đau khổ bởi sự cản trở của gia đình hai bên, những định kiến khắc nghiệt của xã hội, sự bảo thủ và cố chấp của những người xung quanh. Trong quá trình yêu nhau, Tiểu Thúy còn chịu đựng sự đau đớn vì những bóng hồng khác cứ muốn cướp lấy Thanh Phong của nàng. Thanh Phong yêu nàng nhưng bản lĩnh không vững vàng, tình yêu của Thanh Phong dành cho Tiểu Thúy rất tuyệt vời nhưng anh thiếu bản lĩnh, không dám đương đầu với hiện tại khắc nghiệt. Tiểu Thúy nhiều lần rơi lệ vì hoàn cảnh và cả từ Thanh Phong nữa, lần cuối ra bờ hồ, nơi ghi dấu kỷ niệm cuộc tình này. Thanh Phong bước lên xuồng và những tưởng Tiểu Thúy sẽ bước theo như mọi lần. Nào ngờ Tiểu Thúy không lên mà đẩy xuồng xa bờ rồi quay mặt bước đi. 

 Tường Vân tâm sự:

 - Nếu em là Tiểu Thúy, không biết em có đủ can đảm để rời khỏi Thanh Phong? 

 Mặc dù Tiểu Thuý còn yêu Thanh Phong tha thiết, hình bóng ngập trong tâm hồn, kỷ niệm in sâu trong tim…nhưng Tiểu Thúy chấp nhận thà đau một lần, còn hơn ở bên cạnh Thanh Phong mà cứ phải chịu đau hoài. Nụ cười hắt hiu qua làn nước mắt rưng rưng khi đẩy xuống rồi quay đi đã làm lay lòng hàng triệu khán giả, không biết bao nhiêu người đã rơi lệ theo. Văn Vũ cũng không giấu nổi sự xúc động của mình, anh kéo đầu Tường Vân áp sát vào ngực vỗ về:

 - Không sao đâu em, chỉ là một vở nhạc kịch thôi! 

 - Nhạc kịch nhưng có tính thời sự và rất hiện thực, rất đời. Kịch cũng từ đời mà ra, kịch diễn trên sân khấu, đời cũng là một sàn diễn thôi! Tường Vân thủ thỉ

 - Em lý luận sâu sắc thật! Đúng vậy, đời là một sàn diễn lớn. Mỗi người chúng ta đang thủ một vai, cũng có người diễn cùng lúc hai ba vai, họ diễn còn nhuần nhuyễn hơn diễn viên trên sân khấu. Chúng ta vẫn thường bị gạt, chúng ta thường phân biệt giữa đời và sân khấu nhưng đời chính là sân khấu lớn nhất. Nếu anh là Thanh Phong, anh sẽ không để mất Tiểu Thúy đâu. Anh sẽ giữ Tiểu Thúy bằng mọi giá. Tiểu Thúy thật tuyệt vời, tâm hồn trong sáng như vầng trăng, trái tim nhân hậu và thủy chung rất mực. Thanh Phong đã để vuột mất một vật qúy giá của đời mình. 

 Tường Vân nũng nịu:

 - Vậy em thì sao? 

 Văn Vũ nâng cằm cô ta lên, nhìn đắm đuối vào mắt rồi hôn say đắm, sau đó anh ta bảo:

 - Anh sẽ không để em quay đi như Tiểu Thúy đâu! Em bỏ trốn anh sẽ bắt về xích chân em laị. Nếu em bay, anh sẽ bắt nhốt vào lồng. Em là của anh, là chủ nhân của đời anh và cũng là nô lệ của anh. 

 Tường Vân sung sướng quá, lệ long lanh, quàng tay bấu víu chặt thân hình Văn Vũ. Màn đêm dày đặc, hơi sương lành lạnh, những vì sao lung linh trên cao. Hai người ngồi trên sân thượng của quán bar Night City mà cứ ngỡ bến nước nơi Tiểu Thúy đẩy xuồng quay đi.

 Sáng hôm sau, khi vừa bước vào văn phòng. Ngọc Lan chạy laị ôm chầm lấy:

 - Bồ khoẻ không? bồ thấy vở nhạc kịch “ Tiểu Thúy Thanh Phong” thế nào? Tớ thì tiếc cho Tiểu Thúy, giá mà cô ấy chịu nhịn một chút nữa thì cuộc tình đẹp biết bao, laị có cuộc sống vật chất sung túc. Thanh Phong tuy có làm cho cô ấy đau buồn nhưng hoàn cảnh nó thế thì mình phải thế! 

 Tường Vân nói:

 - Tớ không đồng ý với cậu! Tiểu Thúy quay đi là hợp lẽ, là hay hơn cả, dù trái tim tan nát vì yêu Thanh Phong. Thà đau một lần vì xa Thanh Phong còn hơn là ở bên cạnh mà phải đau đớn hoài. Cuộc tình đẹp nào mà chẳng đau thương, nhất là những cuộc tình ngang trái, không theo lề thói thông thường của đám đông. 

 Hai cô bạn còn say sưa bình phẩm chuyện tình, tuy hai cái nhìn khác nhau nhưng đều thương Tiểu Thúy và tiếc cho cuộc tình đẹp không thành. Bất ngờ tay giám đốc marketing từ trong bước ra, hai cô vội chào. Anh ta đã nghe hết những gì hai cô bàn tán nên xen vào:

 - Lỗi chẳng ớ Tiểu Thúy cũng chẳng phải Thanh Phong, tiếc rằng cuộc tình của họ ở vào một môi trường khắc nghiệt, thiếu khoan dung. Gia đình họ phản đối vì sĩ diện, vì ích kỷ, vì cái tôi của mỗi người trong bọn họ quá lớn, vì cái danh dự hão…Họ làm khổ đau con em của họ vì những quan niệm lạc hậu, những định kiến sai lầm còn đậm đặc trong tư tưởng mọi người. Giá Tiểu Thúy Thanh Phong sống ở một môi trường cởi mở và khoan dung như xã hội Âu-Mỹ thì cuộc tình ấy sẽ có cái kết đẹp. 

 Tường Vân và Ngọc Lan tròn xoe mắt thán phục lời nhận xét của anh ta. Họ không ngờ tay giám đốc marketing vốn lạnh lùng với tính toán lời lỗ, quanh năm chỉ lo những con số và đồng tiền… ấy vậy mà có cái nhìn sâu sắc và nhân bản đến thế. Y là tay chơi có hạng, nổi tiếng phóng túng và buông thả, thế mà biết thông cảm cho cuộc tình “ Tiểu Thúy Thanh Phong”, chứng tỏ y cũng mê vở nhạc kịch này. Hai cô đồng thanh:

 - Làm việc với anh bao lâu nay, tụi em không ngờ anh laị có cái nhìn đầy tình người như thế, những tưởng anh là dân chơi, nào có biết anh cũng có trái tim nồng ấm nên mới cảm thông cho cuộc tình lỡ ấy! 

 Tay giám đốc cười cười nói:

 - Tối thứ bảy này là buổi diễn cuối cùng, vở nhạc kịch đã đạt kỷ lục lớn nhất về lượng khán giả, doanh thu, số buổi diễn…Từ trước đến nay chưa có vở nào được như thế cả! 

 Vở nhạc kịch làm cho xã hội lên cơn sốt, hàng loạt doanh nghiệp nắm bắt cơ hội ăn theo, quảng cáo rầm rộ. Không biết bao nhiêu quán cà phê Tiểu Thúy,  phòng trà Thúy Phong, quán nhậu Thanh Phong, nhà hàng Nguyệt Đoạn Hồ…mọc ra hoặc là đổi tên theo vở nhạc kịch “ Tiểu thúy Thanh Phong”. Rồi thời trang của các nhân vật trong vở nhạc kịch cũng được lăng xê, giới trẻ mê như điếu đổ, các cữa hàng thời trang hút hàng. Hãng phim Oriental Star cũng nhảy vào cuộc, họ thương lượng với tác giả vở nhạc kịch để dựng thành phim. Một tác gia khác viết “ Hậu Tiểu Thúy Thanh Phong” cơn sốt cuốn hút tâm trí của mọi người, làm lu mờ những sự kiện quan trọng của chính trường, chuyện Hồng Long và Đaị Bàng đánh nhau, chuyện cướp biển cướp đảo vốn kinh hoàng thế mà cũng chìm lỉm dưới làn sóng hâm mộ “Tiểu Thúy Thanh Phong”.

 Bữa cơm tối cả nhà quay quần đầm ấm và vui vẻ. Chị em Tường Vân tíu tít không ngớt chuyện tình Tiểu Thúy Thanh Phong. Bà Thảo Hương, mẹ của Tường Vân xưa nay chỉ nội trợ ở nhà , rất mùi mẫn với những vở cải lương “Lan và Điệp” hay những bộ phim Hồng Kông, Đài Loan… Lần đầu được chị em Tường Vân đưa đi xem nhạc kịch, ban đầu bà tỏ vẻ không hứng thú nhưng càng xem về sau thì thích ra mặt, cứ tặc lưỡi:

 - Thương con Tiểu Thúy quá, người đâu xinh đẹp, dễ thương mà laị khổ đau đến thế!”  Cuối buổi thì khóc, mắt đỏ hoe, cả tuần sau bà còn nhắc mãi:

 - Sao gia đình họ lạnh lùng quá vậy? con cái mình sao nỡ ngăn cản, cách chia. Chúng yêu ai miễn chúng sống hạnh phúc là được rồi, hà cớ gì phải quan niệm nọ kia chi cho khổ! 

 Giữa bữa cơm bào còn bảo:

 - Mẹ hổng biết chuyện tình Romêo-Juliet bên tây thế nào, chứ chuyện tình Tiểu Thúy Thanh Phong này đẹp và đau buồn quá, tuy không sầu thảm như “ Lan và Điệp” nhưng da diết hơn. Ánh mắt Tiểu Thúy khi đẩy chiếc xuồng bên hồ Nguyệt Đoạn ám ảnh mẹ suốt cả tuần nay. 

 Ông Thanh Tịnh, chồng bà Thảo Hương phì cười:

 - Chỉ là một vở nhạc kịch thôi mà, bọn diễn viên nó diễn xong, nhận thù lao rồi đi chơi. Mọi người thì ở laị bàn tán, thương vay khóc mướn nghĩa là sao? Thiên hạ mê cả rồí.

 Em gái Tường Vân không chịu:

 - Ba nói vậy chứ vở nhạc kịch ấy hay lắm, rất đời. Những chuyện tình như vậy có trong đời thường rất nhiều, giả sử con của ba ở vào hoàn cảnh ấy thì ba sẽ xử sự như thế nào? 

 Ông Thanh Tịnh không trả lời, lát sau mới nói: 

 - Vở nhạc kịch trên sân khấu buồn vậy nhưng đôi khi ở đời cũng có những bi kịch còn buồn đau hơn. Thiên hạ tỉnh mà mình mê thì  mình chính là kẻ mê nhất, thiên hạ mê mà mình tỉnh thì mình vẫn là kẻ mê. Nói thì hay vậy nhưng nếu gặp hoàn cảnh như Tiểu Thúy Thanh Phong thì ba vẫn hành xử như ba mẹ của họ. Ba thật sự không biết mình có đủ rộng lượng khoan dung hơn cha mẹ không? 


TIỂU LỤC THẦN PHONG

Ất Lăng thành, 03/01/2020

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Đó là một buổi chiều, lớp tôi được nghỉ môn học giữa giờ vì cô giáo bịnh. Chúng tôi, ba đứa bạn thân và tôi, rủ nhau ra ngoài trường, tản bộ trên vỉa hè quen thuộc có hàng cây rợp mát. Đi dọc theo đường Bà Huyện Thanh Quan, ngắm những căn biệt thự nằm khuất bên trong khoảng sân rộng, bốn đứa chúng tôi hỏi nhau căn nhà nào đẹp, và thích căn nào. Đứa thích nhà trồng nhiều hoa. Đứa thích nhà có cửa sổ bốn phía, v..v... Bỗng dưng tôi nghe có tiếng dương cầm văng vẳng trong gió khi vừa đi qua. Tôi dừng chân trước một biệt thự cổ kính. Âm thanh phát ra từ trên lầu. Tôi ngắm kỹ ngôi nhà và thấy bức tường đá của nó được phủ kín bởi một loại dây leo có lá nhỏ tròn, bò ngộ nghĩnh. Bức tường cao quá nên tôi không thấy gì bên trong, chỉ nhìn qua song cửa sân. Lúc đó tôi sợ bị người ta bắt vì tội nhìn lén nên đứng xớ rớ một lát rồi đi.
Xuyên qua từng áng mây chĩu nặng hơi nước, những tia nắng đìu hiu của một buổi chiều như đang ngập ngừng bên ngoài khung kính của chiếc Boeing đồ sộ – đang bay. Bảo-Trân nghiêng một bên má sát vào mặt kính để nhìn lại phía sau. Dalat đã chìm khuất, chỉ còn những đóm sáng ly ty từ những tòa buildings trên triền núi cao. Từ những triền núi, hơi lạnh toát ra, tạo thành những phiến sương buồn, che khuất những khe núi thâm u rồi bay lang thang trong vùng không gian im vắng để đợi chờ ánh hoàng hôn.
Cho đến lúc nào có thuốc chủng ngừa COVID-19, càng ngày người ta càng cẩn thận hơn trong giao tiếp. Những lối đi giữa các aisle trong chợ Mỹ bắt đầu trở thành "đường một chiều" để tránh "mặt đối mặt" giữa khách hàng, tránh tình trạng Coronavirus "bành trướng" qua nạn nhân mới. Còn hơn thế nữa, các chợ đã bắt đầu cấm người không đeo khẩu trang vào chợ. Mỗi chợ còn cử một nhân viên ngồi ở cửa ra, vào để bảo đảm 100% khách hàng vào chợ đều có mang khẩu trang.
Cưu mang lắm việc rồi đến tuổi hưu ta cũng phải tự hỏi, ta làm được những gì cho đời? Lớn lên trong chiến tranh, hư hao đổ nát, mang nhiều ước vọng vào đời, phục vụ đất nước chưa đầy mươi năm, trôi giạt xứ người, cuộc sống lưu vong của ông thật là hẩm. Đến Mỹ tháng 11 năm 79, sau thiên hạ gần 4 năm, ông không thể nào trở lại nghề bác sĩ, mặc dầu ông thi đậu bằng cấp hành nghề bác sĩ tại Mỹ. Ông hài lòng với nghề tư vấn tâm thần vì với nghề này, ông có cơ hội trở lại phục vụ cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Ông đã được nhận là Giám đốc chương trình Bịnh Tâm Thần cho người tị nạn Đông Dương tại Chicago. Nhờ vậy, ông lúc nào cũng thấy phấn khởi. Ông chưa bao giờ an phận dừng chân. Năm nay, tuổi thật, ông đã 68, ông vẫn chưa biết đâu là bến đậu, lúc nào là lúc thả neo lần cuối để cho chiếc tàu đời ông được an nghỉ.
Cả ngàn cây im phăng phắc, không một chiếc lá lay, không một cơn gió thoảng. Khu rừng trầm lắng đến độ có thể nghe được âm thanh tăng trưởng của từng thớ gỗ trong thân cây, cái không khí lặng mà căng như dây đàn, nó dồn nén tưởng chừng chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể làm bùng lên, nổ tung ra. Toàn bộ cây rừng đang lo lắng cho số phận của mình, dù biết rằng có lo sợ cũng không giải quyết được gì, nhưng một khi đứng trước cái chết gần kề thì không thể nào không lo. Các loài thú rừng, chim muông, sâu bọ…cũng hoang mang tột độ.
Tôi không hề biết nguyên tên họ của bác Bích, vì từ lâu lắm rồi, bác là: Bà Tô Thùy Yên. Tôi lâu lắm mới gặp Bác Bích, ôm Bác được vài lần, nhưng tôi cảm nhận được hơi ấm rất gần gũi, thân quen, vì đó là hơi ấm của mẹ tôi, của một người đi trọn con đường chông gai, nhọc nhằn bên cạnh một tên tuổi lớn, của thi ca Việt Nam.
quý vị và các bạn đã cùng tôi trở về Mỹ Tho thân yêu qua hình ảnh sinh hoạt của một thời hoa mộng trên những con đường chính của thành phố, những con đường một thời đã in hình gót chân bay nhảy của tuổi thơ và thanh xuân nhưng chắc chắn rằng Mỹ Tho luôn luôn khắc ghi trong tâm tưởng những người đã gắn bó một phần đời hay cả đời với thành phố yêu dấu.
Đêm qua trăng sáng lắm, sáng đến nỗi tỏ cả đường chỉ tay, không gian im ắng lạ thường, tiếng côn trùng vốn nỉ non hàng đêm ấy vậy mà cũng im bặt, sự im lặng đến nghe rõ cả nhịp tim thì thụp. Chừng nửa canh giờ quá khuya thì gió bắt đầu nổi lên ào ào, dân quanh đình nhiều người nghe rõ mồm một tiếng ngựa hí, tiếng quân reo, sau đó thì tất cả bất chợt im bặt, chỉ còn tiếng vó độc mã gõ lộp cộp ở sân đình.
Rất buồn khi nghe tin Sweet Tomatoes (salad buffet restaurant) sau 42 năm hoạt động đã vĩnh viễn đóng cửa 97 nhà hàng khắp nước Mỹ từ Đông sang Tây. Nhà hàng này đã góp phần vào việc giúp người Mỹ sống khỏe mạnh, và có sức đề kháng cao hơn. Tình hình tài chính không cho phép họ tiếp tục cầm cự để mở cửa sau đại dịch với những yêu cầu mới. Nhà hàng này là một nơi chốn quen thuộc của chúng tôi từ thời sinh viên "cơ hàn" đến tận trung tuần tháng 3 năm nay, trước khi California ban hành lệnh cấm túc một tuần.
Sau 55 ngày đóng cửa, hôm thứ hai 11/05, Chánh phủ Pháp ra lệnh mở cửa nhưng cẩn thận tùy theo từng vùng do tình trạng và mức độ lây nhiễm. Nước Pháp chia làm hai: vùng XANH chiếm gần hết nước Pháp là nơi sự lây nhiễm hạ thấp quan trọng. Vùng ĐỎ gồm phân nửa nước Pháp phía Đông và hơn phân nửa từ Bắc xuống, với vùng Paris, là nơi lấy nhiễm chưa kiểm soát được.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Hôm thứ Tư (27/05/2020), Thủ tướng New Zealand Jacinda Ardern cho biết một dự thảo kế hoạch chi tiết về việc bắt đầu mở cửa du lịch an toàn giữa New Zealand và Úc sẽ được trình bày cho cả hai chính phủ vào đầu tháng 06/2020.
Hôm thứ Ba (26/05/2020), bốn sĩ quan cảnh sát ở bang Minnesota đã bị sa thải sau một đoạn clip lan truyền trên mạng cho thấy một người đàn ông da đen không có vũ trang bị cảnh sát đè chân lên cổ.
Các mã QR theo dõi sức khỏe của Trung Quốc, vốn đóng vai trò quan trọng trong công cuộc ngăn chặn thành công Covid-19, giờ đây dường như lan rộng hơn trong cuộc sống hàng ngày khi chính quyền địa phương muốn hướng tới tận dụng công nghệ mới
Thứ Ba (26/052020), nhiều người Mỹ tìm cách rời Brazil chỉ ít giờ trước khi lệnh cấm nhập cảnh của Trump với người đến từ Brazil có hiệu lực.
Thứ Tư (27/05/2020), hàng trăm cảnh sát chống bạo động được triển khai trong và xung quanh khu tài chính Hong Kong khi Hội đồng Lập pháp Hong Kong chuẩn bị thảo luận về dự luật quốc ca Trung Quốc.