Hôm nay,  

Tượng Phật bằng vàng

6/8/202311:25:00(View: 2676)
Tôn giáo

phat vang

Vào mùa thu năm 1988, ban tổ chức một hội nghị ở Hong Kong đã mời vợ chồng tôi đến để diễn thuyết về lòng tự tin và hiệu lực tối đa của đức tính này. Vì đây là lần đầu tiên chúng tôi đến miền Viễn Đông, nên chúng tôi quyết định thực hiện chuyến đi dài hơn và đến viếng Thái Lan.
    Khi đến Bangkok, chúng tôi đã viếng rất nhiều ngôi chùa Phật giáo trong thành phố. Cùng đi với chúng tôi là một người phiên dịch và một người tài xế, hôm đó chúng tôi đã đi thăm rất nhiều chùa chiền, nhưng thú thật là sau một lúc, các ngôi chùa ấy đã bắt đầu trở nên lẫn lộn trong trí nhớ rồi.
    Nhưng trong số tất cả những đền chùa ấy, có một ngôi chùa đã để lại một ấn tượng không hề phai nhạt trong tâm trí chúng tôi. Ngôi chùa đó là Chùa Tượng Phật Bằng Vàng. Chùa rất nhỏ, chắc toàn bộ diện tích khoảng hơn mười mét vuông. Nhưng vừa bước vào bên trong, thật kinh ngạc thay khi thấy một tượng Phật bằng vàng khối cao khoảng hơn ba mét. Bức tượng nặng hơn 2000 kilos và được ước giá khoảng 196 triệu Mỹ kim! Thật là ấn tượng – bức tượng Phật bằng vàng khối thật là hùng vĩ gây choáng ngợp bởi độ cao cũng như nụ cười luôn nở trên gương mặt, một nụ cười đầy lòng nhân từ và khoan dung.
    Tôi vừa làm tròn bổn phận người khách du lịch (là chụp hình bức tượng dưới mọi góc cạnh, vừa chụp vừa kêu lên “Ồ! À!” tràn đầy vẻ thán phục) vừa đến gần một tủ kính nơi đó có trưng bày một miếng đất sét dày khoảng 20 cm và ngang khoảng 30 cm. Bên cạnh tủ kính là một bài văn được đánh máy, thuật lại câu chuyện về công trình nghệ thuật thật huy hoàng này.

                                                                          ***

Vào năm 1957, một nhóm các thầy tu được giao nhiệm vụ chuyển một bức tượng Phật bằng đất sét từ đền chùa của họ đến một địa điểm khác. Ngôi chùa bị dời đi để xây đường cao tốc xuyên qua thủ đô Bangkok. Khi thợ bắt đầu tiến hành công việc nâng bức tượng lên bằng máy cẩu, hình vật trở nên quá nặng và bắt đầu rạn nứt. Lại thêm rắc rối là trời bắt đầu đổ mưa. Vị Sư trưởng lo âu vì những hư hại mà tượng Phật linh thiêng có thể gánh chịu từ cơn mưa, nên đã quyết định để hẳn bức tượng xuống đất và cho bao lại bằng tấm vải bạt để che chắn.
    Tối hôm đó, vì sư trưởng đến kiểm tra tình trạng của bức tượng. Ông bật ngọn đèn pin lên và chiếu tia sáng vào bên dưới tấm bạt để xem thử bức tượng có bị thấm ướt không. Khi tia sáng giọi đến chỗ nứt của bức tượng, ông thấy một tia sáng nhỏ lấp lánh loé ra bên dưới lớp đất sét, ông thấy thật kỳ lạ. Khi nhìn kỹ vào, ông nghĩ ra rằng có thể bên dưới lớp đất sét còn ẩn một điều gì khác. Ông liền đi lấy kéo và búa để đục lớp đất ra. Khi các mảnh vỡ dần dần rơi xuống, tia sáng càng lúc càng sáng loáng lên. Rồi sau nhiều giờ cật lực đục đẽo, vị sư thật bàng hoàng trước bức tượng Phật bằng vàng khối thật diệu kỳ.
    Các nhà sử học nghĩ rằng nhiều thế kỷ trước khi vị sư trưởng phát hiện ra điều bí mật ấy, trong thời gian quân đội Miến Điện sắp sửa xâm chiếm Thái Lan (lúc đó được gọi là Xiêm La), các nhà sư Xiêm ý thức được rằng không lâu sẽ có cuộc tấn công, họ liền bọc tượng Phật quý giá bằng một lớp đất sét hầu ngăn chặn bọn Miến Điện không thể cướp được bức tượng quý của họ. Nhưng rồi thật không may, có thể bọn này đã tàn sát toàn bộ những nhà sư ấy, thế là bí mật về bức tượng Phật bằng vàng khối đã được giấu kín thật kỹ cho đến ngày định mệnh của năm 1957 ấy.
    Ngồi trên máy bay Cathay Airlines để trở về nhà, tôi ngẫm nghĩ:
   Tất cả chúng ta đều như tượng Phật bằng đất sét đó, bị bao trùm bởi một cái mai rất rắn chắc do ảnh hưởng của sự sợ hãi, thế nhưng bên dưới cái mai ấy mỗi người trong chúng ta đều là một "tượng Phật mạ vàng", một "Đức Chúa mạ vàng", một "thực chất mạ vàng", đó là cái tôi bẩm sinh của ta. Theo cách của vị sư với cái búa và cái kéo của ông, bây giờ công việc của chúng ta chính là tìm lại thực chất của chúng ta, tìm cho ra.
 
– Jack Canfield
tháinlan dch
 
Bức tượng nặng 5,5 tấn theo những chi tiết lịch sử chính xác của bộ Bách Khoa Toàn Thư Wikipédia.

chua

Ngôi chùa mới Wat Traimit, còn có tên tiếng Việt là Chùa Phật Vàng, là một ngôi chùa nổi tiếng ở Bangkok, Thái Lan nhờ vẻ đẹp độc đáo, lịch sử của nó, và nhờ pho tượng Phật bằng vàng nguyên khối rất lớn.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Đọc lịch sử, ta thấy bất cứ dòng họ vua chúa nước nào cũng thường trải qua một thời hưng thịnh ban đầu rồi dần dần suy tàn, nhường chỗ cho một triều đại mới. Những kẻ cướp ngôi hầu hết đều thuộc hạng bề tôi đã gây được thế lực đủ mạnh để lấn lướt nhà vua...
Hai mươi lăm truyện trong tập sách, ngoài những mảnh đời oái oăm của thế thái nhân tình trong đời sống xã hội hiện tại. Bạn và tôi còn đọc được những câu chuyện thú vị như: Vong Hồn Trên Sông, Đứa Con Phù Thủy, Đôi Mắt Tiền Kiếp, Hẹn Hò… Những câu chuyện có tính cách hoang đường, ma mị, xảy ra ở một quận lỵ heo hút nào đó của tỉnh Quảng Trị, nơi tác giả sinh ra và đã có một thời thơ ấu êm đềm...
Hiện nay có một hiện tượng đáng ngại là một số tu sĩ thuyết pháp có một số tín đồ nghe theo, hoặc là trụ trì, trở nên vô cùng ngã mạn có những hành động, cử chỉ, lời nói khinh mạn tín đồ và tự cho mình đã chứng đắc có khi còn hơn cả Phật. Câu hỏi đặt ra là: Là trụ trì, hoặc thuyết pháp có cả triệu tín đồ đi theo, phát hành cả trăm băng đĩa, như thế đã là Phật chưa?
Cả Ấn Độ giáo và Phật giáo đều xác định rất rõ ràng về các loại “thần thông” hay còn gọi là "các siêu kiến thức" mà một vị thiền sư có thể đạt được...
Tôi đưa quyển sách cho con trai, nói con đọc đi. Nó đọc một hai truyện gì đó, rồi nói, ngôn ngữ cũ mèm má ơi. Có vài chỗ khó hiểu nữa. Phải, ngôn ngữ “cũ mèm”, và có vài chỗ “khó hiểu” nữa, ngay cả với tôi. Con tôi thuộc thế hệ của Doraemon rồi Harry Potter. Tôi thuộc thế hệ của Hương Rừng Cà Mau của Sơn Nam, của những truyện ngắn của Bình Nguyên Lộc trên tạp chí Hương Quê một thời xa lơ xa lắc có lẽ đã trên dưới 60 năm. Cho nên tôi đã miệt mài “ôm” quyển sách trong nhiều ngày liên tục, rảnh được lúc nào là đọc, không theo thói quen con-cà-con-kê của mình...
Ngày 3-5-2023. Giáo sư Lê Thành Khôi được một trăm tuổi. Sử gia Phan Huy Lê nhận định Giáo sư Lê Thành Khôi là Nhà bác học, nhà sử học và văn hóa lớn của đất nước. Là một giáo sư đại học, khoa trưởng phân khoa Giáo Dục tại Paris Sorbonne đại học hàng đầu thế giới. Được mời làm tư vấn cho các tổ chức quốc tế như UNESCO, BIT, ACCT (Tổ chức Hợp tác Văn hoá Kỹ thuật các nước Pháp ngữ), Trường Đại Học Liên Hiệp Quốc Tokyo, Chương Trình UNDP. Được Liên Hiệp Quốc gửi đi làm cố vấn Giáo Dục cho hơn 40 quốc gia trên thế giới.
Trong KINH TIỂU BỘ, Tập 1, Phần PHẬT TỰ THUYẾT, Chương Năm, PHẨM TRƯỞNG LÃO SONA, TIẾT SỐ V (Ud 51), kể lại chuyện Đức Phật Thích Ca ban một thời Pháp thoại với chủ đề so sánh tám điều vi diệu của Biển Lớn với tám điều vi diệu của Phật Pháp...
Chúng ta phần lớn từng học sử theo niên đại với nhiều chi tiết tên tuổi cần phải nhớ để đi thi, hay đọc sử nước nhà qua lăng kính của một người công dân gắn bó với quê hương và di sản tổ tiên để lại. Tác giả Goscha là một nhà khoa bảng chuyên về sử học từng được một giáo sư sử học quốc tế nổi tiếng người Việt (từng là giáo sư của Miền Nam Việt Nam) hướng dẫn, và từng huấn luyện và khảo cứu ở nhiều nước liên hệ đến Việt Nam (Pháp, Mỹ, Canada, Úc, Thái Lan). Được một chuyên gia tầm cỡ như thế trình bày những câu chuyện về đất nước, ông bà của của chính chúng ta qua lăng kính đặc biệt của một người ngoại cuộc giúp chúng ta có một cái nhìn toàn diện hơn, và không kém phần thú vị về một đề tài tuy cũ nhưng vẫn còn nhiều điều mới mẻ.
Tối Thứ Bảy 15-4-2023 nhiều đồng hương vùng Dallas tiểu bang Texas đã đến dự đêm nhạc Sài Gòn Mơ Ngày Hội Ngộ, diễn ra tại phòng sinh hoạt của thương xá Asia Square Times, thưởng thức những ca khúc thương nhớ Sài Gòn, Vượt Biển của nhạc sĩ Trần Chí Phúc đến từ Nam Cali...
Mấy tháng đầu năm 2023 này sao mà mưa bão liên miên... Làm như thiên nhiên muốn bù đắp cho tình trạng hạn hán kéo dài cả thập niên trước đây ở tiểu bang Cali. Dường như không hẳn thế mà xem ra còn ngược lại: Đợt biến động khí hậu này liên tiếp cũng đã và đang gây nên quá nhiều thiệt hại trên hầu hết các vùng của lãnh thổ Hoa Kỳ, đe dọa nặng nề đến môi trường sống của toàn thể dân cư nữa!


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.