Hôm nay,  

Phép lạ nghĩa là gì?

17/05/202308:49:00(Xem: 3658)

hongha 

 

Cả Ấn Độ giáo và Phật giáo đều xác định rất rõ ràng về các loại “thần thông” hay còn gọi là "các siêu kiến thức" mà một vị thiền sư có thể đạt được. Một trong điều đó là khả năng biết được các kiếp trước của con người, khả năng đi rất xa chỉ trong thời gian ngắn và thấu hiểu được được ý nghĩ của người khác. Nhưng các thánh nhân Phật giáo đặc biệt rất cảnh giác đối với việc hiển lộ thần thông cho người khác thấy, vì sợ sẽ gia tăng bản ngã mà họ đang cố gắng vượt qua. Hòa thượng Tuyên Hóa, một nhà sư Phật giáo, người đã thành lập Thiền viện tại San Francisco vào năm 1970, tại Á Châu người ta thuật lại rằng ngài có thể chữa lành bệnh cho những ai có lòng tuân theo giáo pháp nhà Phật. Nhưng tại Hoa Kỳ, nơi Ngài viên tịch năm 1995, Hòa Thượng Tuyên Hóa cho rằng việc sử dụng thần thông như một công cụ giảng dạy sẽ phản tác dụng trong một xã hội thiên về lý trí và khoa học.
     Tuy nhiên, bên ngoài các nền văn hóa tại Á châu, có rất ít trường hợp các tín đồ được hội ngộ cùng các bậc thánh nhân  hoặc mục kích các phép lạ của họ. Thật vậy, hầu hết các phép mầu thông thường nhất của các tôn giáo trên thế giới đều liên quan đến các lời cầu nguyện ẩn danh tại các đền thờ. Các đền thờ "văn minh" theo truyền thống này đã bắt nguồn từ khoảng 2500 năm về trước khi xương cốt của Đức Phật được phân chia ra cho các tù trưởng của các bộ tộc như các di vật để thờ cúng sau khi Đức Phật qua đời. Sau này các di vật này được gom góp lại và đặt trong các tháp thờ khắp miền Bắc Ấn Độ. Ngày nay Ấn Độ là nơi tập trung vô số các đền thờ của các vị thần linh cũng như các nữ thần Ấn Độ giáo (Hindu) được người ta khẩn cầu phép lạ. Tại một số các quốc gia Hồi giáo cũng như các khu vực theo Thiên Chúa giáo ở Châu Âu, các cuộc hành hương đến các đền thờ vẫn còn là một hình thức mộ đạo. Tuy nhiên chỉ tương đối gần đây mới có những cố gắng được thực hiện để chứng thực những trường hợp phép lạ được báo cáo.
     Đền thờ Đức Mẹ Maria tại thành phố Lourdes (Lộ Đức), nước Pháp, nơi phép mầu chữa lành bệnh đầu tiên được chấp nhận vào năm 1858, thì chỉ có 66 trường hợp được công nhận bởi ủy ban y tế của đền thờ trong 6,000 trường hợp cho là được lành bệnh nhờ phép lạ. Phép lạ lần cuối được công nhận là vào năm 1987. Tại Iran, đền thờ Hồi giáo Jamkaran tọa lạc ngay bên ngoài thánh địa Qom, đã trở thành nơi hành hương của tín đồ trong cả nghìn năm qua. Nhưng các giới chức của đền thờ chỉ mới bắt đầu mở các cuộc điều tra về các trường hợp phép lạ chữa lành bệnh vào năm 1998 qua Cơ Quan Ghi Nhận Ân Sủng Thiêng Liêng của họ. Cho tới nay, các viên chức thẩm quyền chỉ chứng thực 6 trường hợp trong 270 trường hợp được nêu ra.
     Phép lạ luôn giữ kín ý nghĩa đối với những kẻ hòa nghi và những người nhẹ dạ, cả tin. Trong mọi trường hợp, phép lạ không phải là sự thay thế cho đức tin nơi một tôn giáo. Nhưng khi nước Mỹ trở thành nhà của tất cả các tôn giáo trên thế giới, thì các câu chuyện về phép lạ đã đạt đến chiều kích mới và hầu như có tính cách cộng đồng. Trong khi chúng cho thấy rằng các tôn giáo cung cấp những cái nhìn khác biệt về việc siêu nhiên vận hành như thế nào trong thế gian, thì những sự khác biệt đó không nhất thiết làm chia rẽ chúng ta. Những câu chuyện về phép lạ cũng mời gọi những cá nhân tìm kiếm đi du hành vào những thế giới khác với thế giới của chính họ. Theo sự hiểu biết của Gandhi, tôn giáo tự nó là một “sự thí nghiệm với chân lý”. Nhưng các câu chuyện về phép lạ có thể chỉ được diễn dịch bởi những cộng đồng có hiểu biết và ký ức, đó là các truyền thống. Như một câu nói của người Do Thái giáo Chính thống: “Dại khờ thay cho những kẻ nào tin tất cả những câu chuyện này, nhưng kẻ nào không thể tin những câu chuyện này thì là kẻ theo ngoại đạo”. Đối với cả người tin và người hoài nghi, đó chính là một nghịch lý luôn tồn tại trong bất cứ niềm tin tôn giáo nào.
 

Kenneth L. Woodward

(Hồng Hà dịch)

(Trích dịch từ tuần san Newsweek số ngày 1/5/2000). 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bài phỏng vấn dưới đây do Christian Salmon thực hiện, đăng trên quý san văn học The Paris Review năm 1983 và sau đó xuất hiện trong tập văn luận “Milan Kundera Nghệ thuật tiểu thuyết” xuất bản năm 1986...
Tiểu thuyết, theo Kundera, thể hiện trong mình “tinh thần của phức tạp”, “hiền minh của hoài nghi”, nó không đi tìm các câu trả lời mà đặt ra các câu hỏi, nó nghiên cứu “không phải hiện thực mà hiện sinh”, nghiên cứu chính ngay bản chất sự tồn tại của con người...
Milan Kundera, nhà văn nổi tiếng quốc tế với những tác phẩm văn học bất đồng chính kiến ở Tiệp Khắc thời Cộng sản đã khiến ông phải sống cuộc đời lưu vong từ năm 1975, vừa qua đời ở Paris. Ông thọ 94 tuổi...
Cuộc phỏng vấn được thực hiện với ông Hoàng Hưng, cựu giáo viên trung học môn Văn, nhà thơ, dịch giả từ miền Bắc, và ông Lê Nguyễn, nhà nghiên cứu lịch sử độc lập, cựu Phụ tá Tỉnh trưởng đặc trách Phát triển Kinh tế dưới chế độ VNCH, từ miền Nam...
Anh tặng em mùi máu / Trên áo trận sa trường / Máu anh và máu địch / Xin em cùng xót thương... (Thơ TMT).
Tản mạn nhân đọc tập Tạp bút “Chỉ là đồ chơi” của Trịnh Y Thư, sách do Văn Học Press tái bản dưới dạng eBook, năm 2023...
Nhạc sĩ Trần Lê Việt, tác giả của bản nhạc tù quen thuộc, được mọi người nhắc đến, nghe lại vào các dịp kỷ niệm 30 tháng 4 hằng năm: Tháng Tư Đen (hay còn được nhớ nhất với cái tên Tháng Tư 29 ngày 31 đêm) trong dịp sinh nhật thứ 72 đã “được” ngồi xe lăn đi chầm chậm về phía cuối đường (đời). Chàng lãng tử với cây đàn nay không còn có thể “lãng tử” được nữa, dù cây đàn vẫn còn đó, vẫn còn là niềm vui của mỗi ngày, mỗi phút, mỗi giây chàng không phải đánh vật với bệnh tật...
Lớp tuổi của chúng tôi, những người sinh ra và lớn lên trong những thập niên 30, 40, 50 của thế kỷ trước, được cắp sách đi học đến bậc trung học, chắc có lẽ ai ai cũng biết đến ông, nhà văn Nhất Linh, người sáng lập Tự Lực Văn Đoàn, nhà hoạt động cách mạng và chính trị Nguyễn Tường Tam. Hình ảnh của ông là biểu tượng cho một ước vọng tuổi trẻ – tuổi thanh niên lúc bấy giờ:..
Nhà văn Vũ Thất, sinh năm 1940 tại Tân Châu, Nam Kỳ Lục Tỉnh. Cựu học sinh trung học Võ Tánh, Nha Trang (1957-1959). Sinh Viên Sĩ Quan Khóa 11 Đệ Nhất Bảo Bình (1961-1963), TTHL Hải Quân Nha Trang. Xuất thân với 81 Sĩ Quan Khóa 11 Đệ Nhất Bảo Bình...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.