Hôm nay,  

Việt Nam: 76 Năm Nói Những Điều Không Thật

04/08/200600:00:00(Xem: 2520)

Hoa Thịnh Đốn.-  Những người  Cộng sản Việt Nam  vừa  cao rao thắng lợi của  công tác tư tưởng, văn hoá  trong 76 năm qua là do họ  biết “nhìn thẳng và nói rõ sự thật, nói đúng tâm tư, nguyện vọng của nhân dân”, nhưng liệu họ có giấu được  tội ác của  chính sách  tuyên truyền dối trá  mà  đảng CSVN  đã gây ra cho dân  cho nước không"

Tô Huy Rứa,  Bí Thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tư tưởng – Văn hoá Trung ương  nói tại buổi mít tinh (31-7-06)  kỷ niệm 76 năm Ngày truyền thống công tác Tư tưởng-Văn hoá của Đảng (1/8/1930-2006): “Công tác Tư tưởng-Văn hoá đã góp phần hình thành, phát triển, hoàn thiện quan điểm, đường lối, chính sách đó; tổ chức, tuyên truyền, giáo dục đường lối, chính sách của Đảng trong các tầng lớp nhân dân; tuyên truyền các nhân tố mới, điển hình tiên tiến, gương ngưòi tốt, việc tốt; đấu tranh chống các hiện tượng tiêu cực, quan liêu, tham nhũng, các quan điểm sai trái của các thế lực thù địch; bảo vệ chủ nghĩa Mác – Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh…”

Gạt sang một bên những “thành quả” đượm mầu son phấn, ta nên tập trung vào hai công tác: “phòng, chống tiêu cực, quan liêu tham nhũng” và  chống các “quan điểm sai trái của các thế lực thù địch; bảo vệ chủ nghĩa Mác – Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh…”

Thứ nhất, nhiệm vụ chính của Ban Tư tưởng – Văn hóa là tuyên truyền đường lối,  chính sách của Đảng và Nhà nước, kể cả những cách lừa dối dân, để làm đẹp mặt chế độ.   Nhưng riêng trong các lĩnh vực  phòng, chống các tệ nạn xã hội như ma túy, mại dâm, băng đảng, HIV-AIDS và chống quốc nạn quan liêu, tham nhũng, lãng phí thì Ban này đã  không làm được việc gì ra hồn.

Ma túy, thuốc phiện  càng cấm,  Việt Nam càng có thêm con nghiện và số người  được cai nghiện bị tái nghiện nhanh hơn số con nghiện mới bị bắt đưa đi cải tạo.  Việt Nam là một trong số nước ở Đông Nam Á thành công trong công tác diệt trừ trông cây thuốc phiện và chống buôn lậu loại thuốc độc hại này, nhưng thuốc phiện, cần sa, ma túy và các loại thuốc lắc gây nghiện nặng vẫn lọt qua biện giới Lào, Cao Miên và Trung Hoa vào Việt Nam.

Có nhiều nguyên nhân để cho thuốc gây nghiện vượt biên giới, nhưng  phần quan trọng là do tham nhũng của lực lượng cảnh sát biên phòng và cảnh sát kiểm soát lưu thông gây ra.

Thứ hai, công tác tuyên truyền phòng, chống tham nhũng  của  Ban Tư tưởng – Văn hóa, từ bao năm nay,  đã chứng minh là lực lượng “nói nhiều làm ít”.  Ban này, từ Trung ương xuống địa phương  chưa tạo được một  thành tích  chống tham nhũng  cụ thể nào đáng nói vì hầu  như tất cả  các  vụ tham nhũng, lãng phí  bị công khai  là do nhân dân và báo chí phát giác.  Chưa thấy cấp lãnh đạo nào trong Đảng, kể cả trong ngành tuyên truyền, đã được tuyên dương vì có công khám phá ra tham nhũng nên tham nhũng vẫn sống nhăn răng trước mắt nhân dân. 

Điển hình như vụ tham nhũng tầy trời PMU 18 tại Bộ Giao thông-Vận tải (GTVT),  đang chờ kết qủa điều tra xem kẻ chủ mưu là ai, cũng không do đảng khám phá ra mà do  cảnh sát tình cờ bắt  được một sòng bạc trá hình ở  công viên Tao Đàn, Sài Gòn. Từ đó,  báo chí và cơ quan điều tra đã  lần mò ra tay đánh bạc nổi tiếng  ném tiền  qua cửa sổ là  Bùi Tiến Dũng, Tổng Giám đốc  Chương trình xây dựng (PMU 18). Dũng đã ăn cắp tiền xây dựng để cá độ xuyên lãnh thổ lên đến bạc triệu dollars.  Kế đó   mới tìm ra sự liên hệ tham nhũng của Nguyễn Việt Tiến, Thứ trưởng Bộ GTVT, trong đường giây đục khoét công qũy.

Vậy mà hai “quan chức” này,  trước khi vụ PMU 18 bị đổ bể, đã được dự trù cho bầu vào Ban Chấp hành Trung ương đảng khoá X  để lên chức, lên lương!

 Thứ ba,  việc Ban Tư tưởng – Văn hoá chống các “quan điểm sai trái của các thế lực thù địch; bảo vệ chủ nghĩa Mác – Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh…” cũng không ra trò trống gì vì khi báo chí và các phương tiện truyền thông được lệnh chống các “thế lực thù địch” vô hình từ bên ngoài thì đảng lại phải đối phó  với nạn “nội thù”  nổi lên  ngay trong lòng đảng và trong xã hội.

Guồng máy tuyên truyền của đảng do Ban Tư tưởng – Văn hóa chỉ huy, đã  từ lâu,  bị tê liệt trước làn sóng phản bác của các Cơ quan truyền thông của người Việt tị nạn đối lập với đảng CSVN và của các Tổ chức đấu tranh đòi dân chủ, tự do và nhân quyền trong nước.

Tô Huy Rứa đã  phản ảnh  tình trạng  bị lép vế này  tại lễ  “khai mạc lớp bồi dưỡng nghiệp vụ công tác tư tưởng- văn hoá- khoa giáo dành cho lãnh đạo Ban Tuyên giáo các tỉnh, thành phố”, hồi tháng 5/2006.  Rứa nói: “Đại hội X của Đảng đã xác định nước ta đang có thời cơ, vận hội lớn để đẩy nhanh công nghiệp hoá, hiện đại hoá, sớm đưa nước ta ra khỏi tình trạng kém phát triển, đồng thời phải ngăn chặn và đẩy lùi nguy cơ, trong đó có nguy cơ suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống trong Đảng và trong xã hội. Công tác tư tưởng cần phải được tăng cường để phát huy sức mạnh của toàn Đảng, toàn dân tộc vì sự nghiệp đổi mới và tham gia khắc phục tình trạng suy thoái về tư tưởng trong Đảng. Vì vậy, nâng cao chất lượng, hiệu quả công tác tưởng nhằm đáp ứng yêu cầu của sự nghiệp cách mạng trong giai đoạn phát triển mới là nhiệm vụ quan trọng, cấp bách. Việc tổ chức nghiên cứu những vấn đề về nội dung và nghiệp vụ công tác tư tưởng nhằm góp phần thực hiện nhiệm vụ này.”  (Báo Điện tử đảng Ngày 22/5/2006).

Tại sao sau 20 năm đổi mới, đã có vô số cán bộ, đảng viên giầu thêm nhờ  đảng không diệt được   tham nhũng mà họ lại “suy thoái về tư tưởng chính trị”, có người còn  hoài nghi cả  những  lời  “Bác”  dậy  và chủ trương “kiên trì”  xây dựng đất nước dựa trên nền tảng  Chủ nghĩa Mác-Lênin.  Hay là những đảng viên có tư tưởng “trái chiều” này  đã nhìn ra những sai trái của Chủ nghĩa Mác-Lênin mà đảng không thấy"

Có lẽ vì thế  mà trong bài phát biểu ngày 31-7 (06), người cầm đầu ngành tuyên truyền của đảng đã dự đoán công tác tuyên truyền trong thời gian tới còn gặp nhiều khó khăn, trong đó có vấn đề: “Các thế lực thù địch bên ngoài, và các phần tử cơ hội chính trị trong nước sẽ tiếp tục chống phá, lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền, tôn giáo, dân tộc gây mất đoàn kết nội bộ, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc; tham nhũng, tiêu cực và nhiều vấn đề bức xúc chưa được ngăn chặn, giải quyết lại là những thách thức, khó khăn của công tác tư tưởng-văn hoá trong những tình hình mới.”

Tại sao “các thế lực thù địch” và “các phần tử cơ hội chính trị trong nước” lại phải “lợi dụng” các vấn đế dân chủ, nhân quyền, tộn giáo, dân tộc” để gây chia rẽ nhân dân nếu người dân trong nước đã được hưởng đầy đủ các quyền này  như Ban Tư tường – Văn hóa  tuyên truyền"

Ngoài những tổ chức và cá nhân được hưởng bổng lộc của đảng,  không thấy có  người dân nào trong nước xuống đường biểu tình chống những người  đòi tự do, dân chủ, công bằng và nhân quyền "

Các Tổ chức bảo vệ Tự do, Dân chủ và Quyền con người  trên Thế giới cũng đã không ngừng chỉ trích Việt Nam vi phạm các quyền căn bản này  thì chẳng nhẽ họ cũng nằm trong danh sách “các thế lực thù dịch” của Việt Nam"

 Những thách thức và khó ngăn trước mắt của ngành tuyên truyền dường như không đơn giản như đảng nghĩ nên Tô Huy Rứa  đã kêu gọi : “ Toàn thể cán bộ, đảng viên, nhân viên Ban Tư tưởng-Văn hoá Trung ương nguyện ra sức học tập, rèn luyện, nâng cao phẩm chất đạo đức, trình độ, năng lực, tuyệt đối trung thành với lý tưởng cách mạng, với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh...”

Thật ra  lời hô hào cán bộ  làm công tác tuyên truyền, sau khi đã trải  qua  chặng đường dài 76 năm hoạt động, vẫn  còn phải “ tuyệt đối trung thành với lý tưởng cách mạng, với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh...”  là một dấu hiệu không bình thường đối với một đảng  duy nhất cầm quyền như đảng CSVN.

NHỮNG NGHỊCH LÝ

Tình trạng mâu thuẫn này  còn  thể hiện trong cách lý luận “nói dối không biết xấu hổ ” của  Vũ Duy Thông, Phó Tổng biên tập Báo điện tử Đảng cộng sản Việt Nam trong cuộc phỏng vấn của VietNamNet (01-08-06) nhân kỷ niệm 76 năm Ngày truyền thống công tác tư tưởng, văn hoá của Đảng.

Thông khoe: ''Ngày hôm nay, dám nói sự thật'' tiếp tục là thắng lợi của công tác tư tưởng, văn hoá.”

Thông trao đổi với VietNamNET:

H- Trong 2 cuộc kháng chiến, công tác tư tưởng, văn hoá đã tạo ra khí thế hừng hực ra tiền tuyến cũng như hăng hái, thi đua sản xuất ở hậu phương" Xin ông cho biết cách làm, kinh nghiệm rút ra từ thành quả này"

Đ- Kinh nghiệm hàng đầu là mọi hoạt động tuyên truyền, tư tưởng văn hoá đều phải có cơ sở của nó. Tức là chúng ta đứng về phía chính nghĩa, về phía chân lý. Nếu như không có chân lý trong tay, anh tuyên truyền bao nhiêu cũng thất bại. Chứ không phải như quan niệm của một nhà tuyên truyền rất nổi tiếng của Đức nói rằng: ''Sự thật là khi người ta làm một sự giả dối được lặp đi lặp lại nhiều lần.”

“Trong kháng chiến, sự tuyên truyền đã thôi thúc hàng triệu thanh niên ra chiến trường chiến đấu bởi vì có một điều rất quan trọng. Đó là chúng ta có chân lý trong tay. Đó là ''không có gì quý hơn độc lập, tự do'', ''miền Nam là máu của máu Việt Nam, thịt của thịt Việt Nam...''. Chúng ta chọn đúng vấn đề, tức là nói đúng sự thật. Điều thứ hai, chúng ta nói đúng tâm tư, suy nghĩ, nguyện vọng của người dân thì công tác tuyên truyền sẽ có sức mạnh rất lớn.”

 “Đấy là một trong những bài học, kinh nghiệm quan trọng, sinh tử! Rõ ràng không thể sử dụng những phương thức khác nhau để tuyên truyền những điều giả dối được. Công tác tuyên truyền phải hướng về phía nhân dân và lấy dân làm gốc. Không chỉ tuyên truyền cho đội ngũ cán bộ, Đảng viên mà phải thấm sâu vào đời sống của từng người dân bình thường thì mới trở thành sức mạnh được.”

Nói như thế là Thông đã  tự lường gạt mình trước  sự thật  chua chát và phũ phàng của hàng triệu thanh niên miền Bắc đã bị đảng lừa dối đưa vào Nam làm nhiệm vụ “giải phóng đất nước” trong suốt 21 năm chiến tranh xâm lăng.

Những thanh niên nam nữ này, trước khi bị động viên, chỉ được đảng dậy cho biết căm thù “giặc Mỹ xâm lược” và tính ác độc của “ngụy quân, ngụy quyền”, “làm tay sai cho ngoại bang”,   “kìm kẹp nhân dân miền Nam” trong các trại lao động tập trung để phục vụ cho tham vọng của Đế quốc.

Những khẩu hiệu ''không có gì quý hơn độc lập, tự do'', ''miền Nam là máu của máu Việt Nam, thịt của thịt Việt Nam...'' chỉ  là mưu mô lừa dối đề khích động lòng yêu nước, thương đồng bào ruột thịt miền Nam khi ấy Đảng nói là họ phải  sống trong lầm than đói khổ.

Hàng trăm ngàn thanh, thiếu niên  tuấn tú  đã   bỏ xác như các con thiêu thân trên các ngả đường xâm nhập vào Nam và tại chiến trường miền Nam vì những khẩu hiệu tuyên truyền lừa bịp này. 

Cho đến sau ngày 30-4-1975, khi quân Cộng sản kiểm soát cả nước thì những người lính bộ đội  mũ tai mèo mới vỡ lẽ ra đồng bào miền Nam không hề bị Mỹ-Ngụy kìm kẹp như đảng tuyên truyền, đất nước miền Nam không nghèo  khổ như miến Bắc và những người nghèo trong Nam cũng còn giầu hơn cán bộ miền Bắc !

Như vậy có phải là đảng CSVN đã “sử dụng những phương thức khác nhau để tuyên truyền những điều giả dối”, ngụy tạo “ chính nghĩa”  để  “đứng về phiá chân lý”"

Tỷ dụ như trong chiến tranh,  khi guồng máy tuyền truyền của Hà Nội tìm mọi cơ hội tố cáo quân Mỹ tàn ác trong vụ thảm sát thường dân Việt Nam tại thôn Mỹ Lai thì họ lại lờ đi, chối quanh tội ác của quân Cộng sản trong vụ thảm sát trên 3000 đồng bào Huế vô tội trong Cuộc tấn công Tết Mậu Thân năm 1968 và nã đạn giết hàng trăm dân khác trên đọan đường Quốc lộ I nối liền Quảng Trị với Huế  trong cuộc tấn công Mùa Hè năm 1972.

Ngược dòng thời gian, guống máy tuyên truyền của đảng CSVN đã  nhúng tay vào chiến dịch tàn sát trên 100  ngàn dân lành bị quy tội “phú nông, địa chủ” trong Cuộc Cải cách Ruộng đất ở miền Bắc từ 1950 đến 1956.

Hành động “giết người không gớm tay”, “vu oan cáo vạ” của Đảng vào thời gian này đã được  Ban Tuyên truyền và Ban Giáo dục Trung ương (14/9/1950), sau đổi thành  Ban Tuyên huấn Trung ương (16/4/1951), tiếp tay vác loa đi khắp xóm làng hô hào lùng bắt những người bị cáo oan là “Cường hào, ác bá” đem ra xử tội, chôn sống hay cắt cổ thả xác trôi sông.

 Tội ác dơ bẩn này của đội ngũ làm công tác tuyên truyền có “nói đúng tâm tư, suy nghĩ, nguyện vọng của người dân” như lời  Vũ Duy Thông  nói với VietNamNet không, hay chính sách thông tin ngụy tạo, một chiều và xuyên tạc lịch sử  của  Hà Nội chỉ là  hậu qủa tất yếu của 76 năm chưa bao giờ dám nói thật của đảng CSVN" -/-

Phạm Trần

(08-06)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sách giáo khoa Hoa Kỳ thuật lại câu chuyện về những nhà phiêu lưu thám hiểm châu Âu thành lập các thuộc địa ở “Tân Thế giới” và những câu chuyện về “Lễ tạ ơn đầu tiên” thường miêu tả những người thực dân và những người Mỹ bản địa đang cùng nhau ăn uống chan hòa hạnh phúc. Sách vở ghi chép cuộc chiến giành độc lập của các thuộc địa là một chiến thắng chính đáng. Việc loại bỏ người Mỹ bản địa có thể được nhắc đến như một chú thích đáng buồn, nhưng chiến thắng của tinh thần tiên phong chiếm vị trí trung tâm khiến những chi tiết khác lu mờ.
Hiện nay trên thế giới được cho là có khoảng 10,000 tôn giáo. Hầu hết mọi người đều quen thuộc với những tôn giáo lớn như Cơ đốc giáo, Hồi giáo, Ấn Độ giáo, Phật giáo, v.v… nhưng cũng có hàng trăm triệu người khác tin vào các tín ngưỡng dân gian, tín ngưỡng truyền thống hoặc tín ngưỡng bộ lạc.
Kinh điển Phật giáo buổi sơ thời đề cập đến một số vấn đề quốc tế, kinh tế và chính trị. Khi mục đích chính trong giáo lý của Đức Phật là giải thoát cá nhân ra khỏi các đau khổ đang lan tràn, giáo lý của Ngài cũng thừa nhận sự tương thuộc của cá nhân với xã hội, thể chế chính trị và kinh tế. Giáo lý của Đức Phật đã tìm cách dung hoà những mối quan hệ này một cách xây dựng...
Cho nên vào năm 1955, khi “Một Quốc Gia Vừa Ra Đời” như báo chí Mỹ tuyên dương thì quốc gia ấy đã phải đối diện với bao nhiêu khó khăn khôn lường. Ngân sách của Pháp để lại thì thật eo hẹp, kỹ sư, chuyên viên trong mọi lãnh vực đều hết sức hiếm hoi vì Pháp đã rút đi hầu hết, để lại một lỗ hổng lớn cho cả nển kinh tế lẫn hành chánh, giáo dục, y tế...
Viễn cảnh một ĐBSCL khô hạn và sa mạc hoá, không lẽ đây là “gia tài của mẹ”, một di sản thế hệ này để lại cho các thế hệ con cháu trong tương lai. Đây là cái giá rất đắt mà Việt Nam phải trả cho chuỗi những con đập thuỷ điện thượng nguồn và các dự án chuyển dòng lấy nước từ con sông Mekong, trong đó có con Kênh Phù Nam Techo... Một vấn đề nhức nhối và hết sức trọng đại hiện nay được nhà văn Ngô Thế Vinh, với cái tâm tha thiết luôn hướng về sinh mệnh đất nước và dân tộc Việt Nam, phân tích và nhận định trong bài viết công phu sau. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
✱ NARA: Thượng viện mở cuộc điều tra về Hoạt động Tình báo của Chính phủ nhằm điều tra âm mưu ám sát các nhà lãnh đạo nước ngoài của CIA, và sau 40 năm vào ngày 7.7.2015 bản văn được công khai ✱ NARA: HĐQMCM hội họp tìm cách giải quyết số phận của 2 anh em ông Diệm-Nhu. Quyết định chung cuộc là giết 2 ông Diệm-Nhu. Hội đồng chọn Đại Úy Nhung làm người thi hành lệnh xử tử. ✱ BNG/Đại sứ Lodge: Tướng Khánh nói với tôi chiếc cặp (của ông Diệm) đựng một triệu đô la Mỹ “mệnh giá lớn nhất”. Tướng Minh đã giữ chiếc cặp và chưa bao giờ giao nộp nó. Tướng Minh vào thời gian này đã lấy được 40 ký vàng miếng...
Israel đang tập trung quân đội tại khu vực biên giới giáp với Dải Gaza dự kiến cho một cuộc tấn công trên bộ. Đồng thời, họ cũng đang gấp rút sơ tán các ngôi làng ở gần biên giới với Lebanon vì lo ngại mặt trận thứ hai mở ra ở phía bắc. Hizbullah, một nhóm chiến binh Shia được Iran hậu thuẫn có trụ sở tại Lebanon, từng đụng độ với Israel. Cả hai bên, một nhà báo và ít nhất hai thường dân Lebanon đã thiệt mạng. Iran cảnh báo lực lượng ủy nhiệm sắp tung ra “đòn phủ đầu” chống lại Israel. Trước đây, Hizbullah đã từng tham chiến để ủng hộ Hamas, nhóm chiến binh kiểm soát Gaza. Sự tham gia của họ vào cuộc xung đột hiện tại sẽ đẩy căng thẳng leo thang đáng kể. Vậy Hizbullah là gì và đáng gờm đến mức nào?
"Dự án Kênh Phù Nam tại Cam Bốt do Trung Quốc đỡ đầu, tuy nói là tuyến thủy vận thôi nhưng vẫn có thể là kênh dẫn thủy nhập điền. Trung Quốc có chiến lược khai thác mối hận thù giữa dân tộc Cam Bốt và Việt Nam để chia rẽ họ, đồng thời tài trợ hàng chục tỉ Mỹ kim mua chuộc Lào và Cam Bốt, ràng buộc họ thành con nợ, để cô lập Việt Nam. Bài tham luận này trình bày một chiến lược hoàn toàn mới cho Việt Nam và liên minh chiến lược cho Việt Nam và Cam Bốt để đối phó với Trung Quốc và Lào." Đó là lời Dẫn nhập bài biên khảo về dự án đào kênh Phù Nam của Cam Bốt, bài của kỹ sư Phạm Phan Long, một chuyên gia về Đồng bằng sông Cửu Long. Sau bài viết của nhà văn Ngô Thế Vinh, đây là tiếng chuông cảnh báo thứ hai về vấn đề này. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Trong công cuộc chiến đấu chống thực dân Pháp để giành lại chủ quyền cho dân tộc và toàn vẹn lãnh thổ cho đất nước Việt Nam, tiền nhân của chúng ta đã gian khổ cùng một lòng đánh đuổi bọn xâm lăng ra khỏi mảnh đất thân yêu mà Tổ tiên ta đã bao đời dầy công gầy dựng. Cho nên nhìn lại dòng lịch sử dân tộc từ Bắc vào Nam ở đâu và lúc nào cũng có những vị anh hùng dân tộc đứng lên liều mình cứu nước chống giặc ngoại xâm...
Dự án “Funan Techo Canal” nhằm phục hồi một hệ thống đường thủy đã được xây dựng và vận hành từ triều đại Đế chế Funan-Khmer [sic] có từ khoảng 500 năm trước Công Nguyên. Công trình này nhằm cải thiện giao thông đường thủy trong lãnh thổ Cam Bốt. Con kênh này có chiều dài 180 km, kết nối 4 tỉnh: Kandal, Takeo, Kampot, và Kep. Mục đích chính của dự án này như một kết nối lại với lịch sử và nhằm cải thiện giao thông đường thủy cho các cộng đồng cư dân địa phương. Triển khai dự án này phù hợp với cam kết của Cam Bốt theo điều khoản 1 và 2 của Hiệp Định Sông Mekong 1995, với sự bình đẳng về chủ quyền, tôn trọng những quyền hạn và các lợi ích chính đáng..


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.