Hôm nay,  

Việt Nam: 76 Năm Nói Những Điều Không Thật

04/08/200600:00:00(Xem: 2531)

Hoa Thịnh Đốn.-  Những người  Cộng sản Việt Nam  vừa  cao rao thắng lợi của  công tác tư tưởng, văn hoá  trong 76 năm qua là do họ  biết “nhìn thẳng và nói rõ sự thật, nói đúng tâm tư, nguyện vọng của nhân dân”, nhưng liệu họ có giấu được  tội ác của  chính sách  tuyên truyền dối trá  mà  đảng CSVN  đã gây ra cho dân  cho nước không"

Tô Huy Rứa,  Bí Thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tư tưởng – Văn hoá Trung ương  nói tại buổi mít tinh (31-7-06)  kỷ niệm 76 năm Ngày truyền thống công tác Tư tưởng-Văn hoá của Đảng (1/8/1930-2006): “Công tác Tư tưởng-Văn hoá đã góp phần hình thành, phát triển, hoàn thiện quan điểm, đường lối, chính sách đó; tổ chức, tuyên truyền, giáo dục đường lối, chính sách của Đảng trong các tầng lớp nhân dân; tuyên truyền các nhân tố mới, điển hình tiên tiến, gương ngưòi tốt, việc tốt; đấu tranh chống các hiện tượng tiêu cực, quan liêu, tham nhũng, các quan điểm sai trái của các thế lực thù địch; bảo vệ chủ nghĩa Mác – Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh…”

Gạt sang một bên những “thành quả” đượm mầu son phấn, ta nên tập trung vào hai công tác: “phòng, chống tiêu cực, quan liêu tham nhũng” và  chống các “quan điểm sai trái của các thế lực thù địch; bảo vệ chủ nghĩa Mác – Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh…”

Thứ nhất, nhiệm vụ chính của Ban Tư tưởng – Văn hóa là tuyên truyền đường lối,  chính sách của Đảng và Nhà nước, kể cả những cách lừa dối dân, để làm đẹp mặt chế độ.   Nhưng riêng trong các lĩnh vực  phòng, chống các tệ nạn xã hội như ma túy, mại dâm, băng đảng, HIV-AIDS và chống quốc nạn quan liêu, tham nhũng, lãng phí thì Ban này đã  không làm được việc gì ra hồn.

Ma túy, thuốc phiện  càng cấm,  Việt Nam càng có thêm con nghiện và số người  được cai nghiện bị tái nghiện nhanh hơn số con nghiện mới bị bắt đưa đi cải tạo.  Việt Nam là một trong số nước ở Đông Nam Á thành công trong công tác diệt trừ trông cây thuốc phiện và chống buôn lậu loại thuốc độc hại này, nhưng thuốc phiện, cần sa, ma túy và các loại thuốc lắc gây nghiện nặng vẫn lọt qua biện giới Lào, Cao Miên và Trung Hoa vào Việt Nam.

Có nhiều nguyên nhân để cho thuốc gây nghiện vượt biên giới, nhưng  phần quan trọng là do tham nhũng của lực lượng cảnh sát biên phòng và cảnh sát kiểm soát lưu thông gây ra.

Thứ hai, công tác tuyên truyền phòng, chống tham nhũng  của  Ban Tư tưởng – Văn hóa, từ bao năm nay,  đã chứng minh là lực lượng “nói nhiều làm ít”.  Ban này, từ Trung ương xuống địa phương  chưa tạo được một  thành tích  chống tham nhũng  cụ thể nào đáng nói vì hầu  như tất cả  các  vụ tham nhũng, lãng phí  bị công khai  là do nhân dân và báo chí phát giác.  Chưa thấy cấp lãnh đạo nào trong Đảng, kể cả trong ngành tuyên truyền, đã được tuyên dương vì có công khám phá ra tham nhũng nên tham nhũng vẫn sống nhăn răng trước mắt nhân dân. 

Điển hình như vụ tham nhũng tầy trời PMU 18 tại Bộ Giao thông-Vận tải (GTVT),  đang chờ kết qủa điều tra xem kẻ chủ mưu là ai, cũng không do đảng khám phá ra mà do  cảnh sát tình cờ bắt  được một sòng bạc trá hình ở  công viên Tao Đàn, Sài Gòn. Từ đó,  báo chí và cơ quan điều tra đã  lần mò ra tay đánh bạc nổi tiếng  ném tiền  qua cửa sổ là  Bùi Tiến Dũng, Tổng Giám đốc  Chương trình xây dựng (PMU 18). Dũng đã ăn cắp tiền xây dựng để cá độ xuyên lãnh thổ lên đến bạc triệu dollars.  Kế đó   mới tìm ra sự liên hệ tham nhũng của Nguyễn Việt Tiến, Thứ trưởng Bộ GTVT, trong đường giây đục khoét công qũy.

Vậy mà hai “quan chức” này,  trước khi vụ PMU 18 bị đổ bể, đã được dự trù cho bầu vào Ban Chấp hành Trung ương đảng khoá X  để lên chức, lên lương!

 Thứ ba,  việc Ban Tư tưởng – Văn hoá chống các “quan điểm sai trái của các thế lực thù địch; bảo vệ chủ nghĩa Mác – Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh…” cũng không ra trò trống gì vì khi báo chí và các phương tiện truyền thông được lệnh chống các “thế lực thù địch” vô hình từ bên ngoài thì đảng lại phải đối phó  với nạn “nội thù”  nổi lên  ngay trong lòng đảng và trong xã hội.

Guồng máy tuyên truyền của đảng do Ban Tư tưởng – Văn hóa chỉ huy, đã  từ lâu,  bị tê liệt trước làn sóng phản bác của các Cơ quan truyền thông của người Việt tị nạn đối lập với đảng CSVN và của các Tổ chức đấu tranh đòi dân chủ, tự do và nhân quyền trong nước.

Tô Huy Rứa đã  phản ảnh  tình trạng  bị lép vế này  tại lễ  “khai mạc lớp bồi dưỡng nghiệp vụ công tác tư tưởng- văn hoá- khoa giáo dành cho lãnh đạo Ban Tuyên giáo các tỉnh, thành phố”, hồi tháng 5/2006.  Rứa nói: “Đại hội X của Đảng đã xác định nước ta đang có thời cơ, vận hội lớn để đẩy nhanh công nghiệp hoá, hiện đại hoá, sớm đưa nước ta ra khỏi tình trạng kém phát triển, đồng thời phải ngăn chặn và đẩy lùi nguy cơ, trong đó có nguy cơ suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống trong Đảng và trong xã hội. Công tác tư tưởng cần phải được tăng cường để phát huy sức mạnh của toàn Đảng, toàn dân tộc vì sự nghiệp đổi mới và tham gia khắc phục tình trạng suy thoái về tư tưởng trong Đảng. Vì vậy, nâng cao chất lượng, hiệu quả công tác tưởng nhằm đáp ứng yêu cầu của sự nghiệp cách mạng trong giai đoạn phát triển mới là nhiệm vụ quan trọng, cấp bách. Việc tổ chức nghiên cứu những vấn đề về nội dung và nghiệp vụ công tác tư tưởng nhằm góp phần thực hiện nhiệm vụ này.”  (Báo Điện tử đảng Ngày 22/5/2006).

Tại sao sau 20 năm đổi mới, đã có vô số cán bộ, đảng viên giầu thêm nhờ  đảng không diệt được   tham nhũng mà họ lại “suy thoái về tư tưởng chính trị”, có người còn  hoài nghi cả  những  lời  “Bác”  dậy  và chủ trương “kiên trì”  xây dựng đất nước dựa trên nền tảng  Chủ nghĩa Mác-Lênin.  Hay là những đảng viên có tư tưởng “trái chiều” này  đã nhìn ra những sai trái của Chủ nghĩa Mác-Lênin mà đảng không thấy"

Có lẽ vì thế  mà trong bài phát biểu ngày 31-7 (06), người cầm đầu ngành tuyên truyền của đảng đã dự đoán công tác tuyên truyền trong thời gian tới còn gặp nhiều khó khăn, trong đó có vấn đề: “Các thế lực thù địch bên ngoài, và các phần tử cơ hội chính trị trong nước sẽ tiếp tục chống phá, lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền, tôn giáo, dân tộc gây mất đoàn kết nội bộ, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc; tham nhũng, tiêu cực và nhiều vấn đề bức xúc chưa được ngăn chặn, giải quyết lại là những thách thức, khó khăn của công tác tư tưởng-văn hoá trong những tình hình mới.”

Tại sao “các thế lực thù địch” và “các phần tử cơ hội chính trị trong nước” lại phải “lợi dụng” các vấn đế dân chủ, nhân quyền, tộn giáo, dân tộc” để gây chia rẽ nhân dân nếu người dân trong nước đã được hưởng đầy đủ các quyền này  như Ban Tư tường – Văn hóa  tuyên truyền"

Ngoài những tổ chức và cá nhân được hưởng bổng lộc của đảng,  không thấy có  người dân nào trong nước xuống đường biểu tình chống những người  đòi tự do, dân chủ, công bằng và nhân quyền "

Các Tổ chức bảo vệ Tự do, Dân chủ và Quyền con người  trên Thế giới cũng đã không ngừng chỉ trích Việt Nam vi phạm các quyền căn bản này  thì chẳng nhẽ họ cũng nằm trong danh sách “các thế lực thù dịch” của Việt Nam"

 Những thách thức và khó ngăn trước mắt của ngành tuyên truyền dường như không đơn giản như đảng nghĩ nên Tô Huy Rứa  đã kêu gọi : “ Toàn thể cán bộ, đảng viên, nhân viên Ban Tư tưởng-Văn hoá Trung ương nguyện ra sức học tập, rèn luyện, nâng cao phẩm chất đạo đức, trình độ, năng lực, tuyệt đối trung thành với lý tưởng cách mạng, với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh...”

Thật ra  lời hô hào cán bộ  làm công tác tuyên truyền, sau khi đã trải  qua  chặng đường dài 76 năm hoạt động, vẫn  còn phải “ tuyệt đối trung thành với lý tưởng cách mạng, với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh...”  là một dấu hiệu không bình thường đối với một đảng  duy nhất cầm quyền như đảng CSVN.

NHỮNG NGHỊCH LÝ

Tình trạng mâu thuẫn này  còn  thể hiện trong cách lý luận “nói dối không biết xấu hổ ” của  Vũ Duy Thông, Phó Tổng biên tập Báo điện tử Đảng cộng sản Việt Nam trong cuộc phỏng vấn của VietNamNet (01-08-06) nhân kỷ niệm 76 năm Ngày truyền thống công tác tư tưởng, văn hoá của Đảng.

Thông khoe: ''Ngày hôm nay, dám nói sự thật'' tiếp tục là thắng lợi của công tác tư tưởng, văn hoá.”

Thông trao đổi với VietNamNET:

H- Trong 2 cuộc kháng chiến, công tác tư tưởng, văn hoá đã tạo ra khí thế hừng hực ra tiền tuyến cũng như hăng hái, thi đua sản xuất ở hậu phương" Xin ông cho biết cách làm, kinh nghiệm rút ra từ thành quả này"

Đ- Kinh nghiệm hàng đầu là mọi hoạt động tuyên truyền, tư tưởng văn hoá đều phải có cơ sở của nó. Tức là chúng ta đứng về phía chính nghĩa, về phía chân lý. Nếu như không có chân lý trong tay, anh tuyên truyền bao nhiêu cũng thất bại. Chứ không phải như quan niệm của một nhà tuyên truyền rất nổi tiếng của Đức nói rằng: ''Sự thật là khi người ta làm một sự giả dối được lặp đi lặp lại nhiều lần.”

“Trong kháng chiến, sự tuyên truyền đã thôi thúc hàng triệu thanh niên ra chiến trường chiến đấu bởi vì có một điều rất quan trọng. Đó là chúng ta có chân lý trong tay. Đó là ''không có gì quý hơn độc lập, tự do'', ''miền Nam là máu của máu Việt Nam, thịt của thịt Việt Nam...''. Chúng ta chọn đúng vấn đề, tức là nói đúng sự thật. Điều thứ hai, chúng ta nói đúng tâm tư, suy nghĩ, nguyện vọng của người dân thì công tác tuyên truyền sẽ có sức mạnh rất lớn.”

 “Đấy là một trong những bài học, kinh nghiệm quan trọng, sinh tử! Rõ ràng không thể sử dụng những phương thức khác nhau để tuyên truyền những điều giả dối được. Công tác tuyên truyền phải hướng về phía nhân dân và lấy dân làm gốc. Không chỉ tuyên truyền cho đội ngũ cán bộ, Đảng viên mà phải thấm sâu vào đời sống của từng người dân bình thường thì mới trở thành sức mạnh được.”

Nói như thế là Thông đã  tự lường gạt mình trước  sự thật  chua chát và phũ phàng của hàng triệu thanh niên miền Bắc đã bị đảng lừa dối đưa vào Nam làm nhiệm vụ “giải phóng đất nước” trong suốt 21 năm chiến tranh xâm lăng.

Những thanh niên nam nữ này, trước khi bị động viên, chỉ được đảng dậy cho biết căm thù “giặc Mỹ xâm lược” và tính ác độc của “ngụy quân, ngụy quyền”, “làm tay sai cho ngoại bang”,   “kìm kẹp nhân dân miền Nam” trong các trại lao động tập trung để phục vụ cho tham vọng của Đế quốc.

Những khẩu hiệu ''không có gì quý hơn độc lập, tự do'', ''miền Nam là máu của máu Việt Nam, thịt của thịt Việt Nam...'' chỉ  là mưu mô lừa dối đề khích động lòng yêu nước, thương đồng bào ruột thịt miền Nam khi ấy Đảng nói là họ phải  sống trong lầm than đói khổ.

Hàng trăm ngàn thanh, thiếu niên  tuấn tú  đã   bỏ xác như các con thiêu thân trên các ngả đường xâm nhập vào Nam và tại chiến trường miền Nam vì những khẩu hiệu tuyên truyền lừa bịp này. 

Cho đến sau ngày 30-4-1975, khi quân Cộng sản kiểm soát cả nước thì những người lính bộ đội  mũ tai mèo mới vỡ lẽ ra đồng bào miền Nam không hề bị Mỹ-Ngụy kìm kẹp như đảng tuyên truyền, đất nước miền Nam không nghèo  khổ như miến Bắc và những người nghèo trong Nam cũng còn giầu hơn cán bộ miền Bắc !

Như vậy có phải là đảng CSVN đã “sử dụng những phương thức khác nhau để tuyên truyền những điều giả dối”, ngụy tạo “ chính nghĩa”  để  “đứng về phiá chân lý”"

Tỷ dụ như trong chiến tranh,  khi guồng máy tuyền truyền của Hà Nội tìm mọi cơ hội tố cáo quân Mỹ tàn ác trong vụ thảm sát thường dân Việt Nam tại thôn Mỹ Lai thì họ lại lờ đi, chối quanh tội ác của quân Cộng sản trong vụ thảm sát trên 3000 đồng bào Huế vô tội trong Cuộc tấn công Tết Mậu Thân năm 1968 và nã đạn giết hàng trăm dân khác trên đọan đường Quốc lộ I nối liền Quảng Trị với Huế  trong cuộc tấn công Mùa Hè năm 1972.

Ngược dòng thời gian, guống máy tuyên truyền của đảng CSVN đã  nhúng tay vào chiến dịch tàn sát trên 100  ngàn dân lành bị quy tội “phú nông, địa chủ” trong Cuộc Cải cách Ruộng đất ở miền Bắc từ 1950 đến 1956.

Hành động “giết người không gớm tay”, “vu oan cáo vạ” của Đảng vào thời gian này đã được  Ban Tuyên truyền và Ban Giáo dục Trung ương (14/9/1950), sau đổi thành  Ban Tuyên huấn Trung ương (16/4/1951), tiếp tay vác loa đi khắp xóm làng hô hào lùng bắt những người bị cáo oan là “Cường hào, ác bá” đem ra xử tội, chôn sống hay cắt cổ thả xác trôi sông.

 Tội ác dơ bẩn này của đội ngũ làm công tác tuyên truyền có “nói đúng tâm tư, suy nghĩ, nguyện vọng của người dân” như lời  Vũ Duy Thông  nói với VietNamNet không, hay chính sách thông tin ngụy tạo, một chiều và xuyên tạc lịch sử  của  Hà Nội chỉ là  hậu qủa tất yếu của 76 năm chưa bao giờ dám nói thật của đảng CSVN" -/-

Phạm Trần

(08-06)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người nhập cư Việt Nam được biết đến với “đạo đức làm việc” mạnh mẽ của họ. Họ sẵn sàng bỏ ra nhiều giờ và hy sinh để đạt được mục tiêu của mình. Tính cần cù này đã giúp họ thành công trong nhiều lĩnh vực, bao gồm kinh doanh, giáo dục và các ngành nghề khác...
Sau một vài năm ở Mỹ và đã quen hơn với vùng đất mới của họ, những người nhập cư Việt Nam đã chuyển đến các khu vực đô thị lớn để tạo ra các “biệt khu dân tộc” (ethnic enclaves) với những người Mỹ gốc Á khác...
Từ đợt đầu di tản sau biến cố 30/4/1975, chừng 125,000 người. Vào ngày 29 tháng 4 năm 1975, khi bộ đội miền Bắc tiến vào Sài Gòn, Hoa Kỳ đã ra lệnh sơ tán ngay lập tức nhân viên Hoa Kỳ và hàng nghìn quan chức quân sự và ngoại giao của miền Nam Việt Nam. Các kênh truyền hình tin tức Mỹ đã phát đi những hình ảnh đau lòng về cuộc không vận hỗn loạn, trong đó có đám đông công dân miền Nam Việt Nam tuyệt vọng tràn ngập ngoài cổng Đại sứ quán Mỹ ở Sài Gòn. Làn sóng đầu tiên đến vào năm 1975 như một phần của 140.000 người của Đông Dương được sơ tán ban đầu qua lệnh của Tổng thống Gerald Ford. Những người tị nạn đó, hầu hết đều có trình độ học vấn và nói được một ít tiếng Anh, đã nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ công chúng Mỹ mong muốn được xóa bỏ ít nhiều mặc cảm tội lỗi về việc quân đội Mỹ đột ngột rời khỏi miền Nam Việt Nam. Đến năm 1978, kinh tế Mỹ bắt đầu suy thoái và sự chào đón nồng nhiệt này không còn nữa (1).
Giữa những hình ảnh cánh đồng hoa anh túc và những chiến hào sũng nước trong ký ức chung về Thế Chiến I, ít ai để ý đến sự hiện diện của các trại tù binh chiến tranh ở vùng đảo British Isles. Nhưng trong suốt cuộc chiến, Anh đã giam giữ gần 116,000 người trong các trại tù binh trên khắp đất nước, từ Cung điện Alexandra ở London đến một trang trại cũ trên Đảo Isle of Man. Trong số đó có một võ sĩ đấm bốc và nghệ sĩ biểu diễn xiếc người Đức tên là Joseph Pilates.
Cựu Trung tướng Phạm Quốc Thuần đã qua đời vào lúc 8 giờ sáng ngày Thứ Sáu 18-8-2023 tại Fountain Valley, California, hưởng thọ 98 tuổi. Ông sinh ngày 31-8-1926 tại Hà Đông. Trung tướng Phạm Quốc Thuần giữ chức vụ Chỉ huy trưởng trường Bộ Binh (Thủ Đức) ngày 20-8-1969...
Bát Nhã Tâm Kinh của Phật học có câu “Sắc tức thị không, không tức thị sắc”. Từ “sắc” trong câu kinh dùng để chỉ vật chất và những gì có hình tướng. Còn “không” là cái không bao giờ xẩy ra. Từ “không” được nhắc đến nhiều trong đạo Phật chính là “Chân Không Diệu Hữu”. Như vậy, “sắc tức thị không, không tức thị sắc” là nói đến “thật tướng” của vạn pháp và đấy chính là “vô tướng”, từ “cái không” do nhân duyên hợp lại thành “cái có”. Và, ngược lại, từ “cái có” tất yếu trở về “cái không”. Chu kỳ ấy là bất diệt, cứ tiếp nối nhau đến vô tận. Đó là cách tiếp cận theo triết học tôn giáo hay siêu hình học. Nhìn từ nhãn quan vật lý học, “cái có” có thể đến từ “cái không” được không? Theo thuyết Big Bang thì có vẻ là như thế. Vật chất tồn tại như ta nhìn thấy – hàng tỉ tỉ dải thiên hà, mỗi thiên hà có hàng tỉ tỉ ngôi sao, mỗi ngôi sao là một hệ thái dương có thể có nhiều hành tinh, mỗi hành tinh là một thế giới như quả đất chúng ta đang sinh sống – đến từ “cái không có gì”,
Nhân Lễ Tưởng Niệm Nhị vị Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy và Nguyễn Văn Bông được tổ chức ngày hôm nay 13/08/2023 tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng tiểu bang Victoria-Úc, Ban Tổ Chức có nhờ tôi chia sẻ đề tài “Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy nhà hoạt động chính trị chân chính”, dưới đây là một số điều tôi được biết về cuộc đời chính trị của giáo sư Nguyễn Ngọc Huy.
✱ Đs Anh/Đs Lodge: Đề xuất của Hồ Chí Minh về một hiệp định đình chiến - Nhu đã đáp lại rằng đề xuất này "không thực tế" nhưng có thể trở thành thực tế trong ba hoặc bốn tháng tới và đang được nghiên cứu. ✱ Báo Espresso, Italia: Ông Nhu sẵn lòng từ bỏ viện trợ Mỹ nếu đó là cái giá phải trả để loại bỏ sự hiện diện của người Mỹ - Nhu cho biết Việt Nam có thể tồn tại mà không cần người Mỹ - Ông Nhu phản ứng phẫn nộ khi người Mỹ muốn ông rời khỏi đất nước. ✱ Nhà báo M.West,Úc: Ông Nhu nói rằng ông muốn tất cả, lặp lại, tất cả các cố vấn Mỹ đều phải rời đi - Không có người Mỹ, chúng ta có thể thắng chiến tranh trong hai hoặc ba năm - Hiện nay trong ngoại giao Mỹ ở Việt Nam, không có đạo đức. ✱ Đại sứ Lodge: Chúng ta nên xem xét việc rút quân là một khả năng ngày càng gia tăng. Sự bắt đầu của việc rút quân có thể gây ra một cuộc đảo chính...
Một nhóm khoa học giả quốc tế đã thấy bằng chứng lâu đời nhất về cà ri bên ngoài Ấn Độ và cho thấy ý nghĩa lịch sử của hành trình mà các thành phần gia vị này đã trải qua để đến đó. Các nhà nghiên cứu từ Úc, Việt Nam và Trung Quốc đã tìm thấy món ăn này – được biết đến với hương vị cay nồng của đất, có nguồn gốc từ Nam Á và hiện đã phổ biến trên toàn cầu – có lẽ đã được đưa đến bàn ăn của người Việt Nam hơn 1800 năm trước nhờ mạng lưới thương mại hàng hải.
Ở Hoa Kỳ, khi ai đó qua đời, thường thì họ sẽ được ướp xác, đặt trong quan tài và chôn cất tại nghĩa trang (thổ táng), hoặc mang đi hỏa táng, phần tro cốt sẽ được trả lại cho gia đình, người thân. Tuy nhiên, thổ táng và hỏa táng nay đã không phải là các lựa chọn duy nhất. Ngày càng có nhiều nhà tang lễ, cả các công ty khởi nghiệp và tổ chức vô vụ lợi, cung cấp cho mọi người những nghi thức khác nhau dành cho người đã khuất. Trong tương lai, bối cảnh nghi thức tang lễ sẽ đa dạng hơn…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.