Hôm nay,  

Luân Hồi

11/02/200500:00:00(Xem: 8557)
Mấy ngày nay, trên báo nhiều tin buồn thuộc loại khó tin nhưng có thật. Nhắc lại hết ở đây, e người đọc buồn quá, không còn muốn…. ăn Tết nữa, nên người viết chỉ đề cập đến mẩu tin ngắn ở xa, tận Jordan lận. Đó là chuyện hai vợ chồng đang sống ly thân, dùng tên giả, lên Net truyện trò tâm sự hơn 90 ngày, cảm thấy hợp nhau, thương nhau rồi.. muốn lấy nhau. Cuối cùng, bèn hẹn gặp nhau để bàn chuyện tiệc cưới. Và giây phút “hãi hùng” đã xẩy ra nơi điểm hẹn. Anh chồng hét đến bể phổi: “Cô bị ly dị, bị ly dị, bị ly dị…” Bà vợ thì chỉ thều thào được câu: “Anh là thằng xạo”, rồi té xỉu!
Bản tin cho biết họ theo đạo Hồi. Tôi không biết gì về đạo Hồi nhưng lại biết một điều, nếu họ theo đạo Phật và hiểu đôi chút về luân hồi thì đoạn kết câu chuyện sẽ khác hẳn. Luân hồi dịch từ tiếng Phạn Samsara có nghĩa là luân chuyển; từ tiếng Hán thì luân là bánh xe, hồi là xoay tròn. Hình ảnh bánh xe xoay tròn mãi thì đến bao giờ dứt!
Phật dạy, chúng sinh nếu không thức tỉnh tìm đường giải thoát khỏi sanh tử luân hồi thì nghiệp sẽ tiếp tục dẫn đi; tùy theo nghiệp nặng, nhẹ mà lại đầu thai kiếp khác, kiếp đó có thể là người, là vật, là cỏ cây hoa bướm….v…v….nên cánh bướm ta nhìn ngắm chiều nay có thể là mẹ, là chị, ta kiếp nào. Bông hoa này là ngọn cỏ năm xưa, con nai ngơ ngác giữa rừng lá vàng thu có thể là người tình ta thuở nọ ..v..v..

Từ hình ảnh luân hồi đó, Phật dạy ta phải có lòng thương đến mọi loài. Đó là luân hồi nhìn theo con mắt duy thức. Với cái nhìn thiền quán thì không đợi khi thân tứ đại tan rã, trở về trong kiếp khác mới là luân hồi, mà luân hồi xảy ra trong từng sát na. Phút trước mê, phút sau tỉnh, hôm qua động hôm nay tĩnh, chiều nay vui chiều mai buồn, ngay cả một cái chớp mắt cũng là đã qua một vòng luân hồi.
Trở lại chuyện cười ra nước mắt của hai vợ chồng ở Jordan, nếu họ là Phật tử và chỉ cần hiểu hai chữ luân hồi một cách đại cương cỡ Phật tử sơ cơ như tôi, họ sẽ sung sướng khi gặp nhau ở điểm hẹn. Cái con người khó thương mà họ đang ly thân là người ở kiếp khác. Con người đó, theo một nghĩa nào đó, đã chết rồi. Bằng cớ là sau hơn 90 ngày trò chuyện, cả hai đều không thấy vết tích gì của con người khó thương đó. Trái lại, cả hai đều tìm được đối tượng mới, rất dễ thương, rất cần thiết cho nhau, cần tới mức cùng quyết định sẽ chung sống với nhau. Vậy mà khi gặp nhau, họ lại nhìn nhau bằng con người cũ khó thương (quá khứ) thay vì chấp nhận con người mới dễ thương (hiện tại). Khó thương hay dễ thương, tên là AB hay CD đều do chính ta tự đặt ra. Ấy thế mà lúc thì ta khó thương, khi ta lại dễ thương; lúc ta tên AB, khi ta lại thành CD. Vậy cái TA nào mới chính là ta "
Phải chăng “cái ta” đích thực chính là “không ta”, là VÔ NGÃ. Với tâm vô ngã ta dễ chấp nhận mọi trạng huống vì không còn gì để đối đãi.
Cả vạn hữu chỉ còn một trời bao dung.
Diệu Trân, Tháng Hai 2005

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mỗi năm Tổ Chức Di Dân Quốc Tế có tổ chức một cuộc Diễn Hành Văn Hóa trên một đại lộ nổi tiếng ở New York để các Cộng Đồng Di Dân ở Hoa Kỳ trình diễn nét đẹp văn hóa xứ mình qua cách trang phục quần áo, âm nhạc, các điệu múa, xe diễn hành vv.. Sau diễn hành ban tổ chức
Theo ghi nhận của báo quốc nội, mấy năm gần đây, tại VN, hiện tượng nước lũ xuất hiện một cách bất thường, gây nên tình trạng sạt lở bờ sông, đe dọa cuộc sống của người dân ngày càng gia tăng ở nhiều nơi. Nhiều tỉnh đã phải đầu tư tiền của trồng cây chắn sóng, chắn dòng chảy, chống sạt lở... Thế nhưng
Hoa Thịnh Đốn.- Đảng CSVN có hai Nghị quyết nói về người Việt Nam ở nước ngoài, nhưng thái độ đối xử lại khác nhau, gây thêm chia rẽ và hận thù hơn đoàn kết dân tộc. Vì vậy nên không mấy ai trong số “Việt kiều” muốn về giúp nước trong một xã hội chính trị trái cẳng ngỗng như thế.
Ngay từ khi mới vào cho đến khi hoàn thành hồ sơ vụ án, tôi liên tục bị đi cung, thời gian đầu tiên còn bị đi cung đêm, cứ 11 giờ đêm dựng dậy đi cung, vừa đặt chân lên trại là tất cả lũ quỷ ác xông vào tra tấn đánh đập nhục hình vô cùng man rợ, kết hợp cả lối tra tấn của thời trung cổ lẫn
Hai mươi năm là một chặng đường rất ngắn nếu đặt nó trong bối cảnh lịch sử của một đất nước, nhưng lại là chặng đường đủ dài để thẩm định về khả năng vươn lên của một dân tộc và cũng là khoảng thời gian cần thiết, giúp cho chúng ta suy nghĩ và nhận định về những biến cố đã xảy ra
Khi vụ khủng bố vừa xảy ra tại các trạm xe lửa dẫn tới Mumbai (tên cũ là Bombay), một số truyền thông đã vội xác nhận, rằng al-Qaeda không liên hệ đến vụ tấn công này. Nhiều nhà bình luận thì cho rằng Ấn Độ bị khủng bố tấn công vì tiến gần tới Hoa Kỳ. Hèn gì! Khi những kẻ theo dõi thời cuộc lại nhận định như vậy
Vậy là ngày 6/7/2006 đang đến gần, với tâm trạng mừng lo lẫn lộn tôi cố gắng thu xếp các công việc để có thể đến gặp và chúc mừng sinh nhật Bác Giang cũng như có một số công việc nhỏ cần trao đổi với mọi người trong tiệc sinh nhật. Khi chỉ còn 3 ngày nữa là đến dịp hẹn, tôi được cơ quan an ninh nhắc nhở thông qua người bạn
Sau 90 phút chính thức tranh tài, hai đội Ý, Pháp bất phân thắng bại nên phải đá thêm 30 phút và qua 120 phút tỉ số vẫn không thay đổi là 1:1, cuối cùng hai đội phải đá luân lưu 11mét (đá penalty) để xem đội nào thắng bại. Kết quả bi kịch đá penalty là Ý thắng Pháp
Bắc Hàn bắn pháo mừng Quốc khánh Hoa Kỳ. Nước Mỹ bèn cãi nhau! ... Chuyện lớn hơn là Bắc Hàn đã vô tình tháo chốt cho một cơn địa chấn Đông Á. Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Nhân dân Triều Tiên là một xứ tinh ma. Mừng lễ Độc lập của Mỹ, họ phóng hỏa tiễn phát huy đường lối "tự chủ"
Đội Đức, sau khi thua Ý vỡ mộng vào chung kết tại Bá Linh, dân chúng Đức nói chung, từ những người lãnh đạo quốc gia cho tới dân thường tuy thất vọng nhiều nhưng đề tài chính được đem ra bàn là chuyện Klinsmann có tiếp tục làm huấn luyện viên hội tuyển quốc gia Đức nữa hay không"
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.