Hôm nay,  

Suy Niệm Trên Đường Đời: Đứng Thẳng Thành Người

4/21/200100:00:00(View: 6175)
Mỗi khi tháng Tư trở về trên đất khách quê người, chúng ta ai cũng đặc biệt tưởng nhớ Quê Hương mình, với những ý nghĩ, tâm tư, ước nguyện khác nhau.

Chúng tôi là một thuyền nhân (boat-people), đã ra đi vào thượng tuần tháng Năm, 1979, từ một dòng sông ở Mỹ Tho. Sau hơn một tuần đầy hiểm nguy trên Biển Đông mênh mông với bão tố, mưa gió và sóng to, chúng tôi được phước ân đặt chân lên một hòn đảo nhỏ, trồng dừa, của nước láng giềng Indonesia (Nam Dương). Mấy tháng sau, hơn một ngàn người ở đây được tầu lớn chở đến Pulau Galang, trại tỵ nạn tập trung do Liên Hiệp Quốc lập. Chúng tôi đã hạnh phúc "tạm dung" ở nơi này, được mệnh danh là "Cửa Ngõ Hòa Bình", trong 20 tháng, đầy ắp những kỷ niệm vui buồn, với đồng bào Việt Nam của mình, cùng nhau chia sẻ thân phận ly hương.

Nửa đêm ngày 20 tháng 12, 1996, từ phi trường quốc tế Los Angeles, chúng tôi đáp chuyến bay trở về thăm Quê Mẹ lần đầu tiên. Bốn mươi lăm ngày được sống trên mảnh đất nghèo khó, nhưng vô cùng thiêng liêng, vì là nơi "chôn nhau cắt rốn" của mình, chúng tôi đã cảm động, đúng hơn là xúc động mãnh liệt, khi thấy đồng bào nghèo nàn, khốn khổ, cách riêng các trẻ em đói ăn, thất học, ốm yếu và tật nguyền. Chúng tôi không buộc tội ai, hay kết án ai đã gây nên tình trạng thương đau này cho Dân Tộc, mà chỉ vận động các ân nhân, bạn hữu, bổn đạo mình tại Hoa Kỳ, mở rộng từ tâm và bàn tay nhân ái, giúp đỡ anh chị em đồng hương đang sống trong hoàn cảnh bi thương. Để giữ lại một phần những điều đã đánh động lòng mình sâu xa, chúng tôi cảm tác và ấn hành "chui" tập hồi ký "Hãy Hát Mừng Gia-Vê Một Bài Ca Mới". Khi trở lại California, chúng tôi đã tái bản những trang ân tình.

Cuối năm sau, chúng tôi lại được một sức mạnh bên trên mời gọi và thúc đẩy thực hiện "Chuyến Đi Tìm Anh Em". Càng được dịp chứng kiến những mảnh đời đau khổ, "bên đời hiu quạnh", chúng tôi càng xác tín lời ca dao của cha ông: "Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng". Trong chuyến thứ hai này, chúng tôi đã thăm viếng được một số nơi thuộc ba miền Nam-Trung-Bắc. Tới bất cứ nơi nào, chúng tôi đều nhìn thấy rất rõ những nhu cầu khẩn thiết của đồng bào ruột thịt thân yêu. Và mỗi buổi chiều về, đêm buông, trước khi đi vào giấc ngủ an bình, chúng tôi đã ghi lại các hình ảnh thương tâm được chứng kiến trong ngày mình vừa sống qua. Tất cả diệu cảm này, chúng tôi đã gói ghém trong tâm bút "Hành Hương Quê Mẹ Việt Nam", do nhà xuất bản Thánh Linh ấn hành.

30 Tháng Tư năm nay, chúng ta nghĩ gì, và làm gì" Riêng chúng tôi, trong chỗ đứng rất nhỏ đời mình, chúng tôi chỉ nghĩ về những người nghèo khổ, bệnh hoạn, và các trẻ em tàn tật, mồ côi, và chúng tôi tiếp tục làm công việc hàn gắn những đau khổ cho các đồng bào "hẩm hiu" ấy, như từ ngày chúng tôi đặt chân định cư trên đất Mỹ phồn thịnh, giàu sang.

Chúng tôi tha thiết kêu gọi Bạn Đọc xa gần cùng tiếp sức, cộng tác với chúng tôi, trong Trương Mục "TẤM LÒNG VÀNG", nhằm cứu giúp các đồng hương khốn cùng và các trẻ em tật nguyền tại Quê Nhà. Nỗ lực chung của chúng ta là trợ giúp các em tàn tật "ĐỨNG THẲNG THÀNH NGƯỜI", nghĩa là các em được chữa bệnh, giải phẫu, để có thể đứng lên và bước đi.
Tất cả quà tặng của Quý Vị Ân Nhân đều được chúng tôi thi hành, thực hiện đúng yêu cầu và ý nguyện của Quý Vị. Thay mặt các anh chị em đáng yêu ấy, chúng tôi chân thành cảm tạ Quý Ân Nhân. Nguyện cầu Thượng Đế chúc lành cho chúng ta.

Thư từ, quà tặng cho quỹ từ thiện, Quý Vị gửi về: LM. NGUYỄN THANH SƠN, 3452 Big Dalton Ave., Baldwin Park, CA 91706. Phone: (626) 337-7735. E-mail: [email protected]

Sau khi nhận được "Tấm Lòng Vàng" của Quý Bạn, chúng tôi sẽ gửi thư cảm tạ, kèm tác phẩm kính biếu: "Hành Hương Quê Mẹ Việt Nam".

LM. Joseph Nguyễn Thanh Sơn, DCCT

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Ký giả Trọng Minh trong bài báo cho biết: Shayla cũng hợp soạn 3 ca khúc trong đĩa nhạc "Only In My Dreams"
Trên đồi Calvariô hay Đồi Sọ, vào khoảng 3 giờ chiều thứ Sáu trong tháng Tư, năm 30 hoặc 31 A.D.,
California. Tháng Tư. Mùa xuân đến rồi! Vào lúc 6 giờ sáng, chim trời đã líu lo, ríu rít chúc tụng Thượng Đế, trên cây cao bên ngoài cửa sổ căn phòng tu viện Majella
Trong tuần này, chúng tôi đọc trên tạp chí Thế Kỷ 21, tháng Tư, 2001, một số bài báo gồm phỏng vấn, điểm sách,
Sáng Chúa nhật ngày 25-3-2001 vừa qua, chúng tôi đọc được trên mạng lưới toàn cầu một bài viết về ý nghĩa của gia đình.
Khi thuyết giảng, với giọng nói xác tín, và cử điệu hùng biện, Đức Tân Hồng Y đã chia sẻ nhiều ý tưởng Phúc Âm cũng như tâm tình của mình
Chiều thứ Sáu, mồng 9 tháng Ba, 2001, cùng với rất nhiều người, chúng tôi đã đến nhà quàn Dilday Brothers ở Huntington Beach,
Ngày kia, khi sắp bước vào cuộc xuất hành thương khó tại Yêrusalem, Đức Jêsu đã đi bộ lên một ngọn núi,
Dưới làn mưa nhẹ, chiều tối thứ Hai, ngày 26-2-2001 vừa qua, khoảng từ bốn tới năm ngàn người
Sáng thứ Tư, ngày 21 tháng Hai, 2001, Đức Tổng Giám Mục Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đã được ĐGH Yoan-Phaolô II vinh thăng Hồng Y cùng với 43 vị khác


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.