Hôm nay,  

Suy Niệm Trên Đường Đời: Tin Thượng Đế?

04/08/200100:00:00(Xem: 6096)
Xế trưa thứ Tư hôm qua, ngày đầu tháng Tám, lúc tôi đang xem qua mấy tựa sách trong tiệm Tự Do ở khu Thương xá Sư tử, thì nghe một giọng thiếu nữ hỏi bà chủ: "Bà có bán băng các cha giảng không"" Bà chủ trả lời không. Rồi thiếu nữ hỏi tiếp: "Bà có sách tử vi, bói toán mới không"" Thế là bà đưa "người con gái Việt Nam da vàng" tuổi trung niên, tới chỗ kệ bày các sách tử vi, bói toán, lịch "lóc cóc tử".
Nhân sinh có nhiều vấn nạn về sự hiện hữu của Thượng Đế, về tình thương của Người, đồng thời về định mệnh và số phận của mình. Khi lòng tin con người yếu kém, nghĩa là không tin tưởng tuyệt đối, vững mạnh, vào Đấng Thiêng Liêng, đương sự thường đi tìm những điều mê tín, dị đoan, và "vái tứ phương!"
Mỗi ngày thụ tạo được chúc phúc với các cơ hội để mở ra ơn huệ Thượng Đế trong những giây phút khiếp sợ của mình. Mỗi ngày chúng ta chứng kiến các phép lạ, các sự nhiệm mầu, mà chúng ta biết không phàm nhân nào có thể làm được - các phép lạ như chúng ta có thể thở, đi, nói, động, nhìn, nghĩ, nếm, và sờ.
Chứng cớ hiển nhiên của sự hiện diện và quyền năng Thượng Đế hết thảy ở chung quanh chúng ta trong vũ trụ - mặt trời, chị hằng, tinh tú, ngày mới. Chúng ta biết vũ trụ Thượng Đế dựng nên rất phức tạp và rộng bao la, vô phường đạt thấu, bất khả đo lường. Chúng ta sống trên địa cầu đang xoay quanh quỹ đạo mặt trời, mà mặt trời thì chỉ là một trong 100 tỉ tinh tú của giải ngân hà. Mỗi giải ngân hà lại là một trong 50 tỉ thiên hà khác được kết hợp lại thành vũ trụ; mỗi thiên hà khác lại có hàng tỉ ngôi sao. Nhiều thiên hà ở cách xa chúng ta 10 tỉ năm ánh sáng. Đó là một vũ trụ lớn lao, mênh mông. Thượng Đế tạo thành ra nó quả đúng như danh xưng, Đấng Toàn Năng. Có điều gì Người không thể làm được" Phải chăng có nhiều biến cố xảy ra trong đời sống chúng ta quá nhanh đến nỗi Thượng Đế không thể can thiệp kịp - một Thượng Đế làm ra ánh sáng với tốc độ 186,000 dặm một giây" Có gì quá phức tạp cho Thượng Đế - một Thượng Đế đã tác tạo ra DNA (nhiễm sắc thể) và sự sống loài người" Phải chăng Thượng Đế đã mất dấu vết chúng ta giữa đám đông muôn loài muôn vật - một Thượng Đế có thể gọi tên mỗi vì sao"

Thượng Đế quyền năng đáng sợ! Người thương yêu và chăm sóc từng con người cát bụi phàm hèn. Song le, chúng ta tiếp tục tìm kiếm sự bình an nơi tử vi, bói toán, nghĩa là ở bên ngoài Người, và ở bên ngoài Con Một Người là Đức Yêsu, Đấng Thiên Sai Cứu Thế, ngay cả khi Ngài ở cùng chúng ta mỗi giây lát, trên đường hành hương của mình.
Khi thời tiết bão bùng thổi vào bạn, hãy kêu lên Yêsu. Không sự thay đổi tới cực điểm trong đời sống bạn làm phiền hà hay ngạc nhiên Ngài. Bạn hãy lắng nghe tiếng nói rất nhỏ của Ngài khi Ngài thì thầm với mình: "Sao các ngươi lại quá kinh hãi" Phải chăng các ngươi không còn lòng tin""
Khi phong ba thét gào, bạn có thể được đảm bảo rằng Thượng Đế đứng bên cạnh mình, nói bình an cho linh hồn mình. Ngay cả sóng gió biển cả cũng tuân phục ý muốn của Người.
Dù sống trong trạng huống nào, hoàn cảnh nào, chúng ta hãy đặt trọn niềm tin và hy vọng vào Thượng Đế. Nếu còn nghi ngờ khả năng của Người, hãy ngước mắt nhìn trời cao đêm về, chúng ta sẽ được yên tâm, vững dạ, an lòng.
(San Jose, CA, August 2, 2001)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau khi bị cướp và về đến nhà sáng ngày 1/8, tôi viết vội lá đơn tố cáo gửi đi các nơi, vội vàng ăn cơm để chuẩn bị cho chuyến đi Thái Bình vì về tâm linh một khi đã hứa đi thắp hương viếng ai đó thì không thể không đi, nếu không sẽ không được như ý... ngó nghiêng một lúc không thấy có đuôi nào bám theo, tôi đi xe ôm ra bến xe
Muốn giữ vẹn đạo làm con thì bất cứ ai hễ là con người thì cũng phải lo tròn chữ HIẾU. Đặc biệt, trong nền luân lý Đông phương nói chung và Việt nam nói riêng, chữ Hiếu được xem là trọng yếu. Như chúng ta đều biết, Hiếu là tình cảm yêu thương tha thiết đậm đà, thiêng liêng cao quý của con cái
Những sự xúc động, những tình cảm vui buồn bởi cách cư xử đối với nhau khó mà cảm nhận rõ ràng trong những lúc bình thường chưa có biến cố gì, hoặc nếu có thì chỉ sơ sơ thôi, thì cái tình thương yêu, lòng hiếu thảo, điều ân nghĩa, cùng mọi sự ăn năn, hối hận đối với người thân như cha mẹ, vợ chồng, con cháu, họ hàng, bạn bè v...v… ít
Khu vực tôi ở có một con đường hai hàng thông cổ thụ, tàn lá giao nhau như lọng che, vừa tạo nét đặc thù, vừa luôn luôn cho bóng mát. Tôi lò dò mua căn nhà ở đây cũng vì cái lọng che lồng lộng giữa không gian, thoảng hương thông ngan ngát này. Có lẽ cũng vì con đường đẹp và râm mát nên rất nhiều người đi bộ chọn đi ngang đây. Tôi nghĩ
Tháng bảy hằng năm là ngày giổ của mẹ và năm nào cũng vậy, cứ đến ngày này ở Phan Thiết, cả gia đình xa gần tụ họp về căn nhà cũ, để cùng ôn lại quảng đời cơ cực của mẹ mà khóc. Riêng tôi, đời tên lính già biệt xứ, không nhà, mất nước, từ lâu chỉ còn biết rửa mặt bằng lệ mắt, để thay cho lòng hối hận của một đứa con
Ni-sư Chân Phước, vị nữ tu mà tôi yêu quý như mẫu thân, là một người tài hoa nhưng rất khiêm nhường, trầm lặng. Ni-sư là tác giả tập thơ “Đường Về”,
Đây là câu kết bài thơ không đề của Liên Ẩn Thiền Sư. Nội dung bài thơ rất đơn giản, ngôn từ mộc mạc, thân thương như những lời nhắc nhở của thầy với trò, của cha mẹ với con cái, của bằng hữu với thân quen .... tùy người đọc đứng ở góc độ nào cũng cảm nhận được năng lượng truyền từ đối tượng mình. Bài thơ chỉ có thế
Suốt chặng đường đời, trong chúng ta, biết bao lần đã cất bước đi về   Đông, tạt qua Tây, xuống Nam, lên Bắc; chúng ta đi vì đủ mọi lý do, vì nhu cầu, vì hoàn cảnh, vì sự đẩy đưa của tình thế, vì cả sự tò mò, mạo hiểm ...... Nhưng chúng ta được sinh ra, rồi đến và đi như mơ, cõi ta-bà là một giấc mơ dài, là một cơn đại mộng
- Thời còn cắp sách đến trường trung học, tôi mê nhất cuốn tiểu thuyết dã sử Tiêu Sơn Tráng Sĩ của Khái Hưng
Có một vấn đề vô cùng quan trọng và cũng hết sức gần gủi với nếp sống đạo đức luân lý


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.