Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sen Nở Thấy Di Đà

20/05/200600:00:00(Xem: 21542)

Đây là câu kết bài thơ không đề của Liên Ẩn Thiền Sư. Nội dung bài thơ rất đơn giản, ngôn từ mộc mạc, thân thương như những lời nhắc nhở của thầy với trò, của cha mẹ với con cái, của bằng hữu với thân quen .... tùy người đọc đứng ở góc độ nào cũng cảm nhận được năng lượng truyền từ đối tượng mình. Bài thơ chỉ có thế này thôi:<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Tóc sương thay mái đầu xanh

 

Một đời sự nghiệp nghĩ thành không hoa!

 

Soi bổn phận,

 

Lánh đường tà.

 

Âm thầm thời tiết đổi,

 

Lặng lẽ tháng ngày qua.

 

Kíp mau tìm đến chơn thường lộ,

 

Dám chậm chờ xem bệnh tử mà!

 

Cõi Phật đâu cách xa,

 

Về chăng chỉ tại ta!

 

Mỗi niệm chỉ cần không thối chuyển,

 

Ao vàng đã sẵn có Liên Hoa

 

Thân tàn về cõi báu,

 

Sen nở thấy Di Đà.

 

Bài thơ đã được người bạn Trần Q Long phổ thành nhạc nên tôi thường hát nghêu ngao khi cùng Mẹ quét lá, dọn vườn. Không biết Mẹ đã nghe bao lần mà một hôm, tôi sửng sốt khi mẹ lõm bõm hát theo. Tôi im bặt thì Mẹ cũng im. Tôi vui mừng, nôn nả giục:

 

- Hát tiếp đi Mẹ, “Cõi Phật đâu cách xa” rồi sao nữa "

 

Mẹ tôi bẽn lẽn:

 

- Nghe cô hát riết rồi quen thôi, chứ mẹ đâu có nhớ! Như tụng Chú Đại Bi, nếu có ai tụng thì Mẹ tụng theo được, còn một mình thì nhớ sao nổi, cứ câu nọ sọ câu kia!

 

Đó là thời gian Mẹ tôi chưa có triệu chứng bị lú lẫn. Hai mẹ con thành thói quen, hễ cùng làm việc ngoài vườn là thế nào cũng có lúc cùng hát bài này mà không hề ý thức là mình đang hát. Mẹ tôi hay quên một đoạn. Cứ dứt câu “Dám chậm chờ xem bệnh tử mà !” là Mẹ tới luôn câu kết “ Thân tàn về cõi báu. Sen nở thấy Di Đà”; Và tôi lại la lên:

 

- Chưa, bà cụ ơi! Đâu có thấy Phật A Di Đà dễ vậy! Còn phải quyết tâm muốn về, phải tu, phải tụng, phải niệm thì thân tàn mới về cõi báu được chứ! Mẹ bỏ sót đoạn này này. Và tôi hát:

 

Cõi Phật đâu cách xa

 

Về chăng chỉ tại ta

 

Mỗi niệm chỉ cần không thối chuyển

 

Ao vàng đã sẵn có Liên Hoa.

 

Tới đây, Mẹ tôi hát tiếp ngay:

 

Thân tàn về cõi báu

 

Sen nở thấy Di Đà.

 

Hơn một năm sau này, trí nhớ của Mẹ tôi bị rối loạn nhiều hơn. khi thì hoàn toàn sống trong thế giới khác - thường là thế giới của quá khứ - khi thì lại rất tỉnh táo, con cháu cố tình nói chuyện lắt léo để thử nghiệm thì không những Mẹ biết ngay mà còn dùng lý luận sắc bén để hóa giải nữa. Bên cạnh những giây điện trí nhớ chạm nhau rắc rối, Mẹ tôi có sức khỏe rất tốt với số tuổi 85. Mắt đọc báo không cần đeo kính, răng ăn mía dễ dàng, 9 giờ tối lên giường ngủ một mạch đến sáng.

 

Với tình trạng sức khỏe của thể chất như thế, chị em chúng tôi tạm yên tâm, cắt đặt công việc thay phiên nhau trông Mẹ để canh chừng lúc tỉnh, khi mơ. Qua những đợt tới phiên trông Mẹ, tôi có được kinh nghiệm là cứ nương theo những “cơn mơ” của Mẹ, thay vì cố gắng giải thích không phải thế này, không phải thế kia. Nếu Mẹ tôi bảo: “Chị ơi, cho em mượn hai chục em đi xe về nhà kẻo các con em nó trông!” thì tôi sẽ nói: “Chị cũng hết tiền rồi em ơi, nhưng có ông tài xế xe đò quen, ông bảo cứ chờ đây rồi ông cho quá giang. Em có muốn đi thì cứ ở đây chờ với chị” Thế là mẹ tôi vui mừng: “Có! Có! em chờ đi với chị”. Rồi chỉ một lát sau, Mẹ ra khỏi cơn mơ, kêu đói bụng và hỏi: “Chiều nay mình nấu món gì hả cô"”

 

Cứ thế, từ sáng đến tối, hai mẹ con đóng đủ vai, khi thì chị em, khi thì bác cháu, khi lại mẹ con; khi đang ở Mỹ, lúc lại đang ở Hà Đông, Hà Nam, có khi chưa đầy 5 phút, Mẹ đang điều đình bán trang trại ở Thái Nguyên mà đã có mặt ở Sài Gòn để người mua trao tiền!!!

 

Gần đây, Mẹ hay nhắc đến Việt <"xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" />Nam, cả khi tỉnh lẫn lúc mơ. Các em tôi bàn nhau đưa Mẹ về chơi vì chị em chúng tôi còn một nửa ở Việt Nam. Các em tôi nói, để Mẹ ăn Tết xong, nhẩn nha vài tháng rồi hãy qua Mỹ lại. Thỉnh thoảng tôi được tin tức là Mẹ vẫn khi tỉnh, lúc mơ nhưng sức khỏe rất tốt, lên được tới mấy kí! Tôi chỉ không biết là có ai hướng dẫn Mẹ tụng kinh nữa không!

 

Mùa Phật Đản năm nay, hoa Vô Ưu nở sớm. Mới khoảng giữa tháng tư dương lịch, tức là chưa tới cuối tháng ba âm lịch mà có nơi đã tổ chức Đại lễ Khánh Đản. Có lẽ Quý Thầy đã cùng thảo luận, chia thời gian để đừng quá nhiều chùa tổ chức cùng, hầu Phật tử có thể gieo duyên được ở nhiều nơi. Hàng năm, mùa Phật Đản cũng rất cận kề Ngày Của Mẹ nên cũng là dịp các con đưa Mẹ đi chùa và cầm theo đóa hoa hồng đẹp nhất để tặng Mẹ.

 

Năm nay, tôi không được ở gần Mẹ nhưng biết rằng, nơi quê nhà, Mẹ vẫn đang khỏe mạnh và đang vui với các con, các cháu. Tôi tự nhủ, dù không có Mẹ nhưng vẫn cầm theo đóa hoa hồng khi đi dự lễ Phật Đản để dâng lên Phật lời cầu an cho Mẹ.

 

Nhưng đêm 14 tháng tư âm lịch, nhằm ngày 11 tháng năm dương lịch, qua đường giây điện thoại viễn liên, các em tôi khóc: “Mẹ vừa đi rồi!”

 

Mẹ tôi đi rồi!

 

Mẹ đi như mơ!

 

Mẹ đi nhẹ nhàng, như thay áo!

 

Áo cũ rồi, ta thay áo mới mà thôi!

 

Nếu hiểu được “Vô sinh bất diệt” thì chẳng phải chỉ Chư Phật mới “Thị hiện Đản Sinh, thị hiện Niết Bàn” mà chúng sinh và muôn loài cũng đều thị hiện Đản Sinh, thị hiện Niết Bàn vì theo lý duyên sinh vô ngã thì không gì tự nó mà thành, trong sinh diệt đã sẵn mầm bất diệt.

 

Tuy cầm đóa hồng trắng trong tay, tôi không nghĩ là mình vừa mất Mẹ. Không, Mẹ tôi chỉ Thị Hiện Niết Bàn, chỉ “tưởng như” vừa về với Phật, tưởng như “Thân tàn về cõi báu. Sen nở thấy Di Đà”. Nếu hội đủ duyên, Mẹ tôi sẽ lại Thị Hiện Đản Sinh dưới hình thức này hoặc hình thức khác; và nếu có đủ tuệ nhãn, tôi có thể nhận ra Mẹ nơi bông hoa này, nơi áng mây kia, cả vạn hữu quanh ta đã từng là cửu huyền thất tổ, ông bà, cha mẹ ....

 

Ôi, vạn hữu trong nhiệm mầu Chư Phật chưa từng để một chúng sinh nào phải đau khổ cô đơn.

 

Mẹ ơi, con xin tụng một ngàn lần, câu chú Bát Nhã thay quà tặng Mẹ trong Ngày Của Mẹ:

 

Yết Đế, Yết Đế, Ba La Yết Đế, Ba La Tăng Yết Đế, Bồ Đề Ta Bà Ha...                      

 

Diệu Trân

 

14 tháng 4 Bính Tuất

 

(Ngày Mẹ đã qua bờ bên kia) 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau khi bị cướp và về đến nhà sáng ngày 1/8, tôi viết vội lá đơn tố cáo gửi đi các nơi, vội vàng ăn cơm để chuẩn bị cho chuyến đi Thái Bình vì về tâm linh một khi đã hứa đi thắp hương viếng ai đó thì không thể không đi, nếu không sẽ không được như ý... ngó nghiêng một lúc không thấy có đuôi nào bám theo, tôi đi xe ôm ra bến xe
Muốn giữ vẹn đạo làm con thì bất cứ ai hễ là con người thì cũng phải lo tròn chữ HIẾU. Đặc biệt, trong nền luân lý Đông phương nói chung và Việt nam nói riêng, chữ Hiếu được xem là trọng yếu. Như chúng ta đều biết, Hiếu là tình cảm yêu thương tha thiết đậm đà, thiêng liêng cao quý của con cái
Những sự xúc động, những tình cảm vui buồn bởi cách cư xử đối với nhau khó mà cảm nhận rõ ràng trong những lúc bình thường chưa có biến cố gì, hoặc nếu có thì chỉ sơ sơ thôi, thì cái tình thương yêu, lòng hiếu thảo, điều ân nghĩa, cùng mọi sự ăn năn, hối hận đối với người thân như cha mẹ, vợ chồng, con cháu, họ hàng, bạn bè v...v… ít
Khu vực tôi ở có một con đường hai hàng thông cổ thụ, tàn lá giao nhau như lọng che, vừa tạo nét đặc thù, vừa luôn luôn cho bóng mát. Tôi lò dò mua căn nhà ở đây cũng vì cái lọng che lồng lộng giữa không gian, thoảng hương thông ngan ngát này. Có lẽ cũng vì con đường đẹp và râm mát nên rất nhiều người đi bộ chọn đi ngang đây. Tôi nghĩ
Tháng bảy hằng năm là ngày giổ của mẹ và năm nào cũng vậy, cứ đến ngày này ở Phan Thiết, cả gia đình xa gần tụ họp về căn nhà cũ, để cùng ôn lại quảng đời cơ cực của mẹ mà khóc. Riêng tôi, đời tên lính già biệt xứ, không nhà, mất nước, từ lâu chỉ còn biết rửa mặt bằng lệ mắt, để thay cho lòng hối hận của một đứa con
Ni-sư Chân Phước, vị nữ tu mà tôi yêu quý như mẫu thân, là một người tài hoa nhưng rất khiêm nhường, trầm lặng. Ni-sư là tác giả tập thơ “Đường Về”,
Suốt chặng đường đời, trong chúng ta, biết bao lần đã cất bước đi về &nbsp; Đông, tạt qua Tây, xuống Nam, lên Bắc; chúng ta đi vì đủ mọi lý do, vì nhu cầu, vì hoàn cảnh, vì sự đẩy đưa của tình thế, vì cả sự tò mò, mạo hiểm ...... Nhưng chúng ta được sinh ra, rồi đến và đi như mơ, cõi ta-bà là một giấc mơ dài, là một cơn đại mộng
- Thời còn cắp sách đến trường trung học, tôi mê nhất cuốn tiểu thuyết dã sử Tiêu Sơn Tráng Sĩ của Khái Hưng
Có một vấn đề vô cùng quan trọng và cũng hết sức gần gủi với nếp sống đạo đức luân lý
Là truyền nhân dòng Thiền Vân Môn Trung Hoa từ Thiền Sư Phật Nguyên, Thầy Trí Châu hiện đang hoằng pháp ở Quận Cam
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.