Hôm nay,  

Suy Niệm: Chiến Sĩ Đội Quân Trái Tim

22/09/200100:00:00(Xem: 7248)
Ngay sau khi cao ốc hướng bắc của Trung tâm Thương mại Thế giới bị chiếc máy bay dân sự mà các quân khủng bố đã đánh cướp của hãng hàng không American Airlines chuyến 11 đâm vào lúc 8:45 sáng thứ Ba, ngày 11 tháng Chín, và trước khi tòa nhà sụp đổ một giờ sau đó, đội quân cảnh sát và lính chữa lửa đã được nhanh chóng điều động đến hiện trường, nhằm cứu cấp hàng ngàn nạn nhân kẹt bên trong.

Con số các anh hùng chữa lửa đã hy sinh (tử nạn và mất tích) trong vụ bạo động kinh khiếp, dã man, được loan báo là trên 300 người. Trong đội quân của trái tim (armies of the heart), tức của tình thương nhân loại, có sự hiện diện của linh mục Mychal Judge, dòng Phanxicô Khó Nghèo, 68 tuổi, tuyên úy cho lính cứu hỏa thành phố New York, từ năm 1992.

Một linh mục khác, Joe Hertel, cũng có mặt trong thảm kịch này, nhưng đã thoát chết khi ngôi nhà bị sụp, kể lại rằng các người lính chữa cháy đều hiểu rằng xông vào tòa nhà lúc đó là hết sức nguy hiểm. Cha Judge cũng biết rõ điều đó, nên ngài đã đứng lại ban các bí tích sau cùng cho những anh em đang anh dũng tiến lên vì sự sống tha nhân. Khi ngài đang đứng cử hành các nghi thức ấy thì cao ốc đổ xuống đè lên ngài cùng hàng trăm đồng đội ngài mến thương.

Tang lễ linh mục Judge đã được trọng thể cử hành vào sáng Chúa nhật, ngày 16 tháng Chín, với sự tham dự của các linh mục dòng Phanxicô, anh em cứu hỏa, các tín hữu và người dân trong thành phố Nữu Ước. Mọi người đều khóc thương ngài.

Các bạn của cha Judge đã thuật lại châm ngôn đời sống tinh thần của ngài gồm tóm trong ba điều:
"Tôi sẽ đến nơi nào Chúa muốn tôi đến."
"Tôi sẽ làm điều gì Chúa muốn tôi làm."
"Tôi sẽ nói lời nào Chúa muốn tôi nói."

Đây là tấm gương tuân phục, hàng phục, đầu phục trọn vẹn cho ý muốn của Thiên Chúa. Chính Chúa muốn ngài đến nơi xảy ra vụ tấn công tàn bạo của ngày kinh hoàng ấy, và ngài đã đến, bất chấp hiểm nguy. Chính Chúa muốn ngài làm nhiệm vụ linh mục, đó là cử hành các bí tích, cho những người đã bị thương hay sắp đi vào sự chết, và ngài đã làm, với lòng sốt sắng và thánh thiêng. Chính Chúa muốn ngài nói những lời an ủi cuối cùng cho các nạn nhân, và ngài đã nói với họ về tình yêu của Cha trên trời, và sự sống đời sau trong vương quốc Thiên Chúa toàn năng.

Trong hoang tàn đổ nát, và trong đau khổ ngút ngàn của "Ngày Thứ Ba đen tối", chúng ta hãy thụ huấn châm ngôn của linh mục Judge đáng kính, được để lại cho các thế hệ như một gia sản tâm linh.

Sự hy sinh mạng sống của ngài thật cao cả, và cái chết của ngài viên mãn lời Đức Yêsu đã nói với chính ngài từ 2000 năm trước: "Không có tình yêu nào lớn hơn là thí mạng sống mình vì bạn hữu" (Yoan 15:13).

Cảm tạ cha Judge, chiến sĩ Chúa Kitô trong đội quân trái tim, đã yêu thương đồng loại chúng ta bằng sự hiến tế thân mình.

(Tu Viện Majella, Baldwin Park, CA, 9-19-2001)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau khi bị cướp và về đến nhà sáng ngày 1/8, tôi viết vội lá đơn tố cáo gửi đi các nơi, vội vàng ăn cơm để chuẩn bị cho chuyến đi Thái Bình vì về tâm linh một khi đã hứa đi thắp hương viếng ai đó thì không thể không đi, nếu không sẽ không được như ý... ngó nghiêng một lúc không thấy có đuôi nào bám theo, tôi đi xe ôm ra bến xe
Muốn giữ vẹn đạo làm con thì bất cứ ai hễ là con người thì cũng phải lo tròn chữ HIẾU. Đặc biệt, trong nền luân lý Đông phương nói chung và Việt nam nói riêng, chữ Hiếu được xem là trọng yếu. Như chúng ta đều biết, Hiếu là tình cảm yêu thương tha thiết đậm đà, thiêng liêng cao quý của con cái
Những sự xúc động, những tình cảm vui buồn bởi cách cư xử đối với nhau khó mà cảm nhận rõ ràng trong những lúc bình thường chưa có biến cố gì, hoặc nếu có thì chỉ sơ sơ thôi, thì cái tình thương yêu, lòng hiếu thảo, điều ân nghĩa, cùng mọi sự ăn năn, hối hận đối với người thân như cha mẹ, vợ chồng, con cháu, họ hàng, bạn bè v...v… ít
Khu vực tôi ở có một con đường hai hàng thông cổ thụ, tàn lá giao nhau như lọng che, vừa tạo nét đặc thù, vừa luôn luôn cho bóng mát. Tôi lò dò mua căn nhà ở đây cũng vì cái lọng che lồng lộng giữa không gian, thoảng hương thông ngan ngát này. Có lẽ cũng vì con đường đẹp và râm mát nên rất nhiều người đi bộ chọn đi ngang đây. Tôi nghĩ
Tháng bảy hằng năm là ngày giổ của mẹ và năm nào cũng vậy, cứ đến ngày này ở Phan Thiết, cả gia đình xa gần tụ họp về căn nhà cũ, để cùng ôn lại quảng đời cơ cực của mẹ mà khóc. Riêng tôi, đời tên lính già biệt xứ, không nhà, mất nước, từ lâu chỉ còn biết rửa mặt bằng lệ mắt, để thay cho lòng hối hận của một đứa con
Ni-sư Chân Phước, vị nữ tu mà tôi yêu quý như mẫu thân, là một người tài hoa nhưng rất khiêm nhường, trầm lặng. Ni-sư là tác giả tập thơ “Đường Về”,
Đây là câu kết bài thơ không đề của Liên Ẩn Thiền Sư. Nội dung bài thơ rất đơn giản, ngôn từ mộc mạc, thân thương như những lời nhắc nhở của thầy với trò, của cha mẹ với con cái, của bằng hữu với thân quen .... tùy người đọc đứng ở góc độ nào cũng cảm nhận được năng lượng truyền từ đối tượng mình. Bài thơ chỉ có thế
Suốt chặng đường đời, trong chúng ta, biết bao lần đã cất bước đi về   Đông, tạt qua Tây, xuống Nam, lên Bắc; chúng ta đi vì đủ mọi lý do, vì nhu cầu, vì hoàn cảnh, vì sự đẩy đưa của tình thế, vì cả sự tò mò, mạo hiểm ...... Nhưng chúng ta được sinh ra, rồi đến và đi như mơ, cõi ta-bà là một giấc mơ dài, là một cơn đại mộng
- Thời còn cắp sách đến trường trung học, tôi mê nhất cuốn tiểu thuyết dã sử Tiêu Sơn Tráng Sĩ của Khái Hưng
Có một vấn đề vô cùng quan trọng và cũng hết sức gần gủi với nếp sống đạo đức luân lý


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.